Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/9ALC0P2znr

GLADE Combo 4 Sáp Thơm Khử Mùi Lưu Hương Bền Lâu 180g x4

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 5

13.

Trình Khước bàn cờ đá trong Lục Diễn.

Đêm nay trời không sao. Gió lùa qua kẽ lá, mang theo mùi của giấy nến cháy dở.

Hắn nhặt một quân cờ đen, bóp nát nó trong lòng bàn tay. Bụi đá rơi lả tả xuống đất khô khốc.

muốn ta t/ự s/á/t cứu cô ấy?”

Lục Diễn không ngước mắt, tay vẫn rót trà:

c/h/ế/t của là sự trả giá cho mười vay mượn. Quy luật không thiên vị .”

Trình Khước cười nhạt. Thanh trường kiếm bên hông hắn khẽ rung lên.

“Nếu ta không theo quy luật của thì sao?”

Lục Diễn dừng tay. Hắn nhìn Trình Khước, ánh mắt như nhìn một kẻ điên đang cố ngăn dòng thác lũ:

sẽ kéo theo cả kinh thành này chôn cùng.”

Ta sau cánh cửa khép hờ, bàn tay bám c.h.ặ.t vào khung gỗ. M/á/u trong người như đông cứng lại.

Mái tóc ta giờ đây đã trắng hoàn toàn, rũ xuống vai như tuyết tháng Giêng.

Ta ra, giọng mỏng manh như khói:

“Dừng lại , Trình Khước. Đừng mọi chuyện tệ hơn.”

Trình Khước quay lại. Ánh mắt hắn khi chạm vào ta bỗng dịu , nhưng kiên định đến đáng sợ.

Hắn đến, nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của ta:

“Tịch Mệnh, mười qua đã vất vả . Bây giờ, đến lượt ta.”

Hắn không đợi ta trả lời, quay sang Lục Diễn:

“Ta sẽ phá hủy điểm gãy không cần đến sự hy sinh của cô ấy. Ta sẽ dùng luật pháp ngăn chặn âm mưu của Nghịch Mệnh Hội.”

Lục Diễn lắc , vẻ đầy sự thương hại:

nghĩ thế lực con người có thể thắng được thiên mệnh?”

Trình Khước không đáp. Hắn dắt ta rời khỏi , chân dứt khoát trên những phiến đá lạnh lẽo.

Đêm đó, Đại Tự rực sáng ánh đuốc. Trình Khước ban lệnh bắt giữ toàn những kẻ có liên quan đến Nghịch Mệnh Hội.

Hắn muốn g/i/ế/t c/h/ế/t căn nguyên của sự hỗn loạn khi điểm gãy xảy ra.

Ta ngồi trong phòng thẩm vấn, nhìn hắn điều binh khiển tướng. Hắn đang cố gắng lách qua khe hẹp của số phận.

Nhưng ta , mỗi hành động của hắn đều đang tạo ra những rung động mới trên mệnh bàn.

Gần sáng, một vụ nổ lớn rung chuyển phía Bắc thành. Kho tàng của triều đình bốc cháy ngùn ngụt.

Điểm gãy đã đến sớm hơn dự tính.

Trình Khước khựng lại giữa sân. Một viên tiểu lại hớt hải chạy đến:

“Đại nhân! Đám loạn quân đã chiếm được cổng thành!”

Hắn nhìn ta, đôi môi mím c.h.ặ.t.

Kế hoạch của hắn đã thất bại ở tiên. Thiên mệnh không chỉ là một sợi dây, nó là một mạng nhện khổng lồ.

Hắn vừa gỡ một nút thắt, mạng nhện lại càng thắt c.h.ặ.t hơn vào cổ hắn.

14.

Kinh thành chìm trong khói lửa tiếng la hét.

Ta trên lầu cao của Đại Tự, nhìn xuống dòng người hỗn loạn. Trình Khước đang chiến đấu ở cổng thành, bóng áo lục thẫm của hắn bị bao vây bởi tầng tầng lớp lớp kẻ thù.

Ta thấy hơi thở mình càng lúc càng mỏng. Mệnh bàn trong ta đang xoay chuyển điên cuồng, từng bánh răng nghiến vào nhau chát chúa.

thấy chưa?”

Lục Diễn xuất hiện bên cạnh, tà áo hắn vẫn sạch sẽ không vướng bụi trần:

“Hắn càng cố cứu , hắn càng đẩy thiên hạ vào chỗ c/h/ế/t.”

Ta nhìn xuống tay mình. Những ngón tay đang dần trở nên trong suốt.

Ta không còn nhiều thời gian.

“Lục Diễn, ta muốn thực hiện lần mệnh cuối cùng.”

Lục Diễn thu lại nụ cười, ánh mắt trở nên nghiêm trọng:

giá . sẽ không chỉ c/h/ế/t. sẽ bị xóa sổ.”

Xóa sổ. Nghĩa là không có quá khứ, không có tương lai, không một trên thế gian này nhớ rằng ta từng tồn tại.

Ta khẽ mỉm cười, một nụ cười thanh thản:

“Nếu không nhớ, nghĩa là nỗi đau của hắn cũng sẽ biến mất.”

Ta không đợi Lục Diễn đồng ý. Ta gieo mình xuống khỏi lầu cao, không phải t/ự s/á/t, hòa mình vào dòng chảy của mệnh cách.

Ta đáp xuống giữa bạt ngàn gươm giáo tại cổng thành.

Trình Khước nhìn thấy ta, hắn gầm lên một tiếng đau đớn, cố sức mở đường m/á/u lao đến.

“Tịch Mệnh! Quay lại ngay!”

Ta nhìn hắn, ánh mắt chứa đựng tất cả những gì ta không thể ra suốt mười qua.

Ta đưa tay lên, không chạm vào hắn, chạm vào hư không .

.

Một tiếng rắc khô khốc vang lên từ sâu trong linh hồn. Toàn không gian như ngưng đọng lại.

M/á/u của quân thù, ngọn lửa cháy trên mái nhà, giọt mồ hôi trên trán Trình Khước… tất cả đều dừng lại.

Ta dùng toàn sự tồn tại của mình viết lại một dòng mệnh lệnh duy nhất:

“Trình Khước sống. Kinh thành yên. Ta… biến mất.”

Sự đ.á.n.h đổi này không đơn giản là m/á/u th/ị/t. Đó là sự định toàn ý nghĩa của việc ta từng sinh ra trên .

Một luồng sáng trắng xóa từ n.g.ự.c ta bùng lên, bao trùm lấy toàn thành trì.

Trình Khước với tay ra, nhưng ngón tay hắn xuyên qua người ta như xuyên qua một làn khói ảo ảnh.

“Tại sao lại là ta?”

Tiếng hắn hét lên trong tuyệt vọng. Ta nhìn thấy vết sẹo trên n.g.ự.c hắn từ từ mờ , biến mất hoàn toàn.

Đó là dấu hiệu cho thấy món nợ đã được xóa sạch.

Hắn sẽ không còn là kẻ vay mượn mạng sống nữa. Hắn sẽ là một con người thực thụ, với một định mệnh mới hắn tự viết lên.

Thị giác của ta tối dần. Ta thấy mình tan rã thành muôn vàn hạt bụi nhỏ, bay lượn trong gió xuân.

Ta không còn thấy đau đớn, cũng không còn thấy tiếc nuối.

Chỉ có một ý nghĩ cuối cùng hiện lên: Mong hắn sẽ sống một thật thường.

15.

Trình Khước tỉnh dậy trong phòng làm việc ở Đại Tự.

Nắng sớm chiếu qua cửa sổ, ấm áp tĩnh lặng.

Hắn ngồi dậy, đau như b.úa bổ. Viên tiểu lại vào, đặt khay trà xuống bàn, cười :

“Đại nhân thức khuya quá . Vụ án Nghịch Mệnh Hội đã kết thúc êm đẹp, quân phản loạn đã bị dẹp tan từ đêm qua.”

Trình Khước xoa thái dương, thấy có điều gì đó không ổn.

Hắn nhìn quanh phòng. Mọi thứ vẫn vậy, nhưng dường như thiếu một gì đó vô cùng quan trọng.

có thấy… cô ấy không?”

Viên tiểu lại ngơ ngác:

“Cô ấy? Ý đại nhân là vị tiểu thư nào ạ?”

Trình Khước khựng lại. Hắn không nhớ nổi tên đó. Hắn chỉ mình đang tìm một người.

Một người có mái tóc trắng? Hay một người có đôi mắt lạnh lùng?

Hắn chạy đến Lục Diễn. đệ vẫn đó, nhưng vắng lặng lạ thường.

Lục Diễn ngồi bên bàn cờ, một mình. Thấy Trình Khước, hắn chỉ mỉm cười nhạt nhẽo:

“Trình đại nhân tìm sao?”

“Ta tìm… người đã vẽ bức họa trong mật thất.”

Lục Diễn nhướng mày:

“Mật thất nào? Bức họa nào? Ta chỉ là một kẻ buôn đồ cổ thường, làm gì có mật thất.”

Trình Khước xông vào phía sau phong. Không có cánh cửa nào cả. Chỉ có một bức tường gạch liền khối, bám đầy rêu phong.

Hắn lặng người giữa sân .

Ký ức của hắn về mười rất rõ ràng: hắn bị ngã xuống suối được một người dân chài cứu sống. Không có vết sẹo nào trên n.g.ự.c. Không có cô gái nào dưới mưa.

Tất cả những vụ án kỳ lạ về mảnh gốm hay chiếc xe ngựa lật… trong hồ sơ Đại Tự bây giờ đều được ghi là “tai nạn may mắn thoát c/h/ế/t”.

Hắn lật tung mọi trang giấy, tìm kiếm một tên: Tịch Mệnh.

Không có. Không một tên đó.

Hắn thấy l.ồ.ng n.g.ự.c mình trống rỗng đến đáng sợ, như thể trái tim đã bị đó khoét một mảnh lớn.

Hắn lang thang ra ngoại thành, đến bờ suối nơi mọi chuyện bắt .

Dòng nước vẫn chảy rì rào qua những tảng đá. Hắn ngồi xuống, nhìn vào hình bóng mình phản chiếu dưới nước.

Đột nhiên, hắn thấy một vật gì đó lấp lánh dưới đáy suối.

Hắn đưa tay xuống nhặt lên. Đó là một mảnh gốm nhỏ, cạnh sắc đã bị mài mòn bởi thời gian.

Khi chạm vào mảnh gốm, một cơn đau nhói chạy dọc sống lưng hắn. Một hình ảnh mờ nhạt lướt qua tâm trí: một vành nón lá che nửa khuôn , một giọng khàn đặc gọi tên hắn.

Trình Khước siết c.h.ặ.t mảnh gốm trong tay cho đến khi m/á/u rỉ ra.

“Tại sao chỉ có mình ta đau?”

Hắn thầm hỏi, nước mắt rơi xuống nước yên ả, làm tan hình ảnh của chính mình.

16.

Ba sau.

Trình Khước giờ đã là Thủ tướng Đại Tự, quyền cao chức trọng, uy trấn một phương.

Kinh thành dưới sự quản của hắn trở nên phồn vinh ổn định hơn bao giờ hết. Hắn được dân chúng tôn sùng là vị quan công minh nhất lịch sử.

Nhưng hắn không bao giờ cười.

Mỗi buổi chiều sau khi tan sở, hắn đều đến một quán trà nhỏ ven sông. Quán không có tên, người chủ là một cô gái trẻ lúc nào cũng đeo mạng che .

Cô ta không chuyện, chỉ lặng lẽ pha trà.

Trình Khước ngồi ở góc quen thuộc, nhìn cô gái đó.

Cô không có ký ức. Cô không có thọ nguyên bị rút ngắn. Cô chỉ là một người phụ nữ thường, sống một cuộc giản dị.

Đó là kết quả của việc ta đ.á.n.h đổi sự xóa sổ của chính mình. Quy luật đã trả lại cho ta một thân xác mới, nhưng lấy linh hồn của kẻ mệnh.

Ta bây giờ chỉ là một người qua đường trong cuộc của hắn.

Ta đưa chén trà cho hắn, tay ta vô tình chạm vào tay hắn. Không có sự chấn động nào, không có vết sẹo nào nóng rát.

Chỉ là sự tiếp xúc giữa hai người xa lạ.

“Trà của đại nhân.”

Ta nhẹ nhàng. Trình Khước nhìn ta rất lâu, ánh mắt hắn chứa đựng một nỗi buồn sâu thẳm ta không thể hiểu được.

ơn cô nương.”

Hắn nhấp một ngụm trà, rút từ trong ống tay áo ra một mảnh gốm đã được mài nhẵn thành một hạt ngọc tròn trịa.

Hắn đặt nó lên bàn, đẩy về phía ta:

“Tặng cô. Ta thấy nó rất hợp với cô.”

Ta cầm lấy hạt ngọc gốm, thấy một sự quen thuộc mơ hồ dâng lên, nhưng lại biến mất ngay lập tức.

“Nó thật đẹp. ơn đại nhân.”

Trình Khước dậy, chỉnh lại quan phục. Hắn ra khỏi quán trà, hòa vào dòng người tấp nập trên phố.

Hắn ta còn sống, dù ta không còn là “Tịch Mệnh”. Hắn nàng đang yên, dù nàng không nhớ hắn là .

Đó là chiến thắng duy nhất của hắn thiên mệnh. Hắn đã phá được quy luật tuyệt t/ự của kẻ mệnh, dù giá là hắn phải mang theo ký ức của hai người sống nốt phần còn lại trong cô độc.

Ta nhìn theo bóng lưng hắn khuất dần sau rặng liễu.

Gió thổi qua, làm tung bay mái tóc đen mượt của ta.

Trong lòng ta bỗng dưng nảy sinh một câu hỏi kỳ lạ: Tại sao vị đại nhân cao quý ấy lại luôn nhìn ta bằng ánh mắt như thể đã chờ đợi ta từ ngàn ?

Ta lắc , xua tan ý nghĩ vẩn vơ, tiếp tục lau dọn bàn ghế.

Nắng chiều tàn nhuộm đỏ dòng sông.

Thế gian này vẫn tiếp tục xoay vần, những điểm gãy vẫn sẽ xảy ra, nhưng từ nay sẽ không còn kẻ mệnh nào nữa.

Chỉ còn những con người tự gánh vác lấy số phận của chính mình.

ở đâu đó trong kinh thành này, có một người đàn ông vẫn đang giữ gìn một mảnh gốm , như giữ gìn một bí mật cuối cùng của vũ trụ.

Kết thúc.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.

Gợi ý truyện hot cho bạn