Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/2LOQmje0b1

302

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

CHƯƠNG 1

tôi .
Cuối cùng Tấn Thâm cũng phát hiện ra một con .

Anh ta đích thân đến đón Tiểu Bảo về .

Tiểu Bảo từ chối.

một tháng mãn hạn tù, ra không thấy con lo lắng lắm!”

“Hơn , con là con của một phạm nhân cải tạo lao động… ông nội không thích con đâu.”

đàn ông trước giờ chẳng bao giờ kiên nhẫn, vậy mà hiếm hoi dịu dàng dỗ dành Tiểu Bảo:

“Bố cùng con đợi về. Đến lúc đó, cả cùng nhau về , về ngôi của chính , được không?”

Tôi không hiểu, kẻ đầu sỏ hại tôi tại sao thể mở mắt nói dối trắng trợn vậy.

Tôi không hiểu, sau nghe tin tôi , tại sao anh ta phát điên giết !

1
một tháng mới mãn hạn tù.

Đám đó không ý định buông tha tôi.

Tôi quỳ xuống đất lạy họ.

Hạ đến mức thấp nhất.

Tôi chấp nhận mọi sỉ nhục của họ.

Cúi đầu khom lưng, nịnh bợ tiếp cận.

Tôi tự tay bẻ gãy lòng kiêu hãnh của tiểu thư con giàu năm xưa.

Tôi thể dùng tay nâng lấy nhơ bẩn của họ.

Cẩn trọng lấy lòng cảm xúc của họ.

một nô lệ.

dù tôi cố gắng thế nào đi .

Cuối cùng.

chặt đứt tay chân.

chém thành từng khối thịt.

Bỏ vào chum.

Dùng muối ướp.

Tôi .

trái tim day dứt không nguôi về Tiểu Bảo 6 tuổi.

Tôi không thể tưởng tượng nổi.

Nếu Tiểu Bảo – luôn được nói rằng sắp về – biết rằng

thất vọng đến mức nào.

2
Sau sinh Tiểu Bảo.

Tôi gửi gắm Tiểu Bảo dì Lưu.

Dì Lưu là chứng kiến tôi lớn lên.

ấy đối xử với Tiểu Bảo cháu ruột của .

Chỉ là lớn tuổi.

cũng không dư dả gì.

Đặc biệt là sau con bất hiếu lừa lấy hết tiết kiệm.

Cuộc sống của thêm khốn khó.

xuất hiện của Tiểu Bảo.

Không nghi ngờ gì , là thêm gánh nặng.

luôn nói: “Mạng già này là của ông chủ cứu, một trẻ thì ăn bao nhiêu chứ, tiểu thư đừng áy náy.”

tôi biết.

Muốn nuôi một trẻ khôn lớn…

Rốt cuộc thì việc nuôi dạy một trẻ cần phải đánh đổi rất nhiều vất vả.

may mắn là, Tiểu Bảo này qua khác lớn lên, lúc ngoan ngoãn, hiểu chuyện.

nhỏ tuổi.

thằng bé thể tự lo bản thân.

Thậm chí bắt đầu học nấu cơm, làm việc , giúp đỡ dì Lưu.

Mỗi tháng, dì Lưu dắt Tiểu Bảo đến thăm tôi, đều thở dài cảm thán:

“Là tôi già rồi, vô dụng quá, phải để Tiểu Bảo chăm sóc, tôi thật thấy hổ thẹn lắm.”

Dì Lưu thật lòng thương Tiểu Bảo.

Nếu không đột ngột đột quỵ.

Nếu con bất hiếu của không bất ngờ quay trở về.

Thì lẽ, Tấn Thâm vĩnh viễn không biết đến tồn tại của Tiểu Bảo, và Tiểu Bảo lẽ sống bên cạnh dì Lưu đến suốt đời.

3

Con của dì Lưu sau tiêu xài hết toàn bộ tiết kiệm của thì quay về .

Lần này, hắn cướp luôn số dì Lưu để dành Tiểu Bảo đi học.

Trong lúc giằng co, hắn đẩy dì Lưu ngã xuống cầu thang.

Tiểu Bảo lập tức báo cảnh sát, giữ chặt hắn không chạy.

Không ngờ, con dì Lưu đoán ra được thân thế của Tiểu Bảo.

Hắn không do dự, liền đi thẳng đến thủ đô Bắc Kinh, tìm Tấn Thâm để đòi một khoản , đổi lấy thông tin về Tiểu Bảo.

Tấn Thâm đến dì Lưu.

Cũng chính là linh hồn tôi thoát xác, trở bên Tiểu Bảo.

Tôi nhìn đàn ông sáu năm không gặp.

là dáng vẻ chỉnh tề.

Toát lên vẻ nghiêm nghị lạnh lùng.

Khuôn mặt điển không khác xưa.

Dù là đang ở trong tình cảnh âm dương cách biệt.

Trái tim tôi đập loạn vài nhịp.

Tùy chỉnh
Danh sách chương