Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/10t3CFo17o
302
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Một người suy thận.
bố đến bệnh viện, đã dẫn tôi theo.
Hai người già nằm trên giường bệnh, gầy trơ xương như bộ hài cốt.
gương mặt lại rất thanh thản.
Có lẽ họ không chịu nhiều đau đớn.
Bố nói: “Xin lỗi, mẹ con… bố có thể làm được đến mức này.”
ý của bố là… bố không thể ra tay nặng hơn với chính cha mẹ ruột của .
Tôi lắc đầu:
“Mẹ không phải là người hay ghi hận. Dù bố không làm gì , mẹ cũng sẽ không trách bố đâu. Suốt hơn sáu qua, mẹ từng nói một lời xấu bố .”
Bố sững lại, nhìn tôi, khóe mắt hơi đỏ.
bố ngồi xổm xuống.
Ôm chặt lấy tôi.
Nước mắt tuôn như mưa.
bố nói:“Không ai từng nói với con là… con mẹ giống nhau lắm, rất giống.”
Tôi bị bố ôm chặt trong lòng.
Hiểu được sự bất lực của bố.
Lúc có khả năng, bố không thể vệ người vệ.
Đến có đủ khả năng rồi… thì người đã không nữa.
Sau kỳ nghỉ hè .
Tôi bắt đầu lớp Một tiểu .
Bố đưa đón tôi đi mỗi ngày. bố đứng giữa đám đông , thường xuyên bị bà mẹ sinh bắt chuyện.
Không phải trêu chọc, bố quá điển trai, ai cũng tò mò bố là bố của đứa trẻ .
Bố tôi luôn đáp lời một cách lạnh nhạt, thế vẫn khiến bà mẹ đỏ bừng mặt.
Cô giáo chủ nhiệm lớp tôi – cô giáo Tiểu Lưu – từng đến thăm .
Biết tôi là đứa trẻ không có mẹ, cô dành cho tôi sự quan tâm đặc biệt.
bạn nhỏ trong lớp, sau được cô nhắc nhở riêng, cũng trở nên thân thiện hơn với tôi.
Không biết đã lên nhóm chung của lớp, đăng bài tìm đối tượng xem mắt cho cô Lưu.
bậc cha mẹ lập tức hào hứng mai mối cho cô.
Cô giáo Lưu dịu dàng xinh đẹp, là cô giáo tốt trong mắt .
bạn nhỏ cũng rất yêu quý cô.
Trước áp lực trêu chọc, cô Lưu ngại ngùng, nói đã có người thầm mến rồi.
càng hứng thú, liền gặng cô thích ai, cô hãy mạnh dạn theo đuổi tình yêu.
Cô Lưu luôn che miệng cười, bao giờ nói chuyện riêng của .
vẫn có người tinh ý nhận ra dấu hiệu khả nghi.
Bởi có người phát hiện:Thỉnh thoảng bố tôi bận việc, cô Lưu sẽ thay bố trông tôi tan .
Lại có người thấy cô Lưu thường xuyên xuất hiện ở tôi, giúp giặt quần áo, nấu cơm, dọn dẹp – chẳng khác gì nữ chủ nhân trong .
Tất những điều , tôi đều thấy hết.
bố tôi thì không biết.
Mỗi lần cô Lưu đến , bố tôi đều không có ở .
Có lẽ là tôi cảm thấy quá cô đơn, trong có chút hơi ấm, nên bao giờ từ chối cô Lưu.
việc , rõ ràng đã khiến bố thêm gánh nặng.
Cũng khiến cô Lưu hiểu lầm.
Một tinh ý đã đăng ảnh của cô Lưu bố tôi lên nhóm, trêu ghẹo rằng họ là “trai tài gái sắc”.
Không rõ ai là người khơi mào, cô Lưu lại bất ngờ công khai trong nhóm rằng cô có cảm tình với bố tôi.
nhóm liền rộn ràng như cái chợ.
Tôi cầm điện thoại đi tìm bố.
Sau xem tin nhắn, lông mày bố khẽ nhíu lại.
bố tôi: “Con có thích cô giáo Tiểu Lưu không?”
Tôi hiểu ý nghĩa sâu xa trong câu .
là bố , tôi có thể chấp nhận để cô giáo Tiểu Lưu trở thành mẹ kế của hay không.
Tôi không gật cũng chẳng lắc đầu, nói:
“Con hy vọng bố được hạnh phúc. Nếu mẹ biết bố hạnh phúc, mẹ cũng sẽ yên lòng.”
Bố tưởng tôi không biết trong ngăn kéo của bố có giấy chẩn đoán trầm cảm nặng.
Hai nay.
bố gần như từng ngủ trọn một đêm.
bố bị mất ngủ nghiêm trọng, kiệt sức, tinh thần bào mòn nặng nề.
có tôi.
bố luôn ép bản thân phải sống cho đàng hoàng.
Bố tưởng tôi không để ý đến những vết sẹo do cắt cổ tay.
Tưởng tôi chẳng biết gì bố.
là bố tôi.
Chúng tôi giống nhau đến vậy.
Tôi thậm chí có thể nhìn thấu tâm trạng của bố.
Mẹ đã không .
Thực ra, từ lâu bố đã không sống nữa…Cô giáo Tiểu Lưu là một người tốt.
Nếu bố lấy cô , sẽ được chăm sóc tử tế…Cô cũng sẽ chăm lo cho tôi, giúp bố yên tâm hơn.
Bố nhẹ nhàng nhìn tôi, lại :“Nếu con sống cùng cô Tiểu Lưu, con thấy thế ?”
Tôi nắm lấy tay bố:“Cô Tiểu Lưu sẽ chăm sóc tốt cho con.”
13
Rốt cuộc, tôi vẫn đánh giá thấp tình yêu bố dành cho mẹ.
Trên mạng nói rằng: quên một người, cách tốt nhất là bắt đầu một mối quan hệ mới.
Vậy nên tôi đã nhờ của bạn giúp gán ghép cô giáo Tiểu Lưu với bố.
Cô giáo Tiểu Lưu đã rung động.
bố tôi thì không.
Trái tim của bố, ngay từ khoảnh khắc biết tin mẹ mất, đã rời khỏi thế gian này rồi.
Việc bố lưu lại đây… là tôi – đứa con bố không thể yên tâm bỏ lại.
Giờ đã có cô giáo Tiểu Lưu.
Bố phần yên lòng.
bố chủ động tìm gặp cô, nói rõ mọi chuyện.
Trong suốt hai quan sát, bố cũng thừa nhận cô giáo Tiểu Lưu là một cô giáo tốt.
vậy, bố đưa cho cô một khoản tiền lớn.
Khoản tiền này sẽ được trả dần.
Để đảm cô có thể thực hiện bất kỳ ước mơ của .
có một yêu cầu duy nhất:Hãy đảm tôi không bị bắt nạt ở trường.
, tôi đã có dì Trương bác sĩ Hà chăm sóc.
Ở trường, có cô giáo Tiểu Lưu quan tâm.
Tất đều được bố sắp xếp ổn thỏa.
Rồi bố đặt vé máy bay rời khỏi thành phố.
bố đến từng là bố mẹ đi hưởng tuần trăng mật.
Bãi biển , là bố mẹ từng hẹn thề.
bố đến , mang theo tro cốt của mẹ,nói hết những lời yêu thương từng nói ra.
Tôi bố quay .
bố mỉm cười:
“Không nữa… có thể sẽ không . Mẹ con thích tự do, bố cùng mẹ đi khắp .”
Tôi mong…
bố thật sự là đi du lịch thôi.
14
tôi tám tuổi.
Tôi nhận được một bưu kiện từ phương xa gửi đến.
Bên trong là một chiếc hũ tro cốt.
một bức thư.
Trong thư có một câu duy nhất.
Là nét chữ của bố tôi.
Ông viết:
“Bố mẹ con đã có thể bên nhau mãi mãi rồi! Ở thế giới khác, bố sẽ bù đắp cho tất những khổ đau mẹ con từng chịu đựng.”
[Hoàn]