Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/8V5VCoXjKF

Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Hết

20

cực kỳ coi trọng buổi đính này.

Gần như toàn bộ người trong vòng quan hệ của anh ta đều có mặt.

Sảnh tiệc đông kín người.

Tất cả mắt đều dồn về phía tôi và anh ta trên sân khấu.

Người dẫn chương trình vừa dứt lời.

chuẩn bị đeo nhẫn cho tôi.

Cánh cửa lớn vốn đang đóng chặt bỗng bị đẩy ra.

Tôi không kìm được cong môi.

—— Cuối cùng cũng tới.

Khách khứa đồng loạt đầu.

nắng tràn vào.

Chiếu lên dáng người cao thẳng của Thịnh Hàn.

Mái tóc của cậu ta sáng càng rực rỡ.

Không đeo khẩu trang.

Cứ thế đường đường chính chính bước vào.

Xuyên qua biển người.

Dừng lại mặt tôi.

Thịnh Hàn mỉm cười, chìa tay ra:

“Bé con, anh đến cướp dâu đây.”

“Em có muốn đi cùng anh không?”

Tôi cũng cười theo.

Nắm chặt tay cậu ta:

“Tất nhiên rồi, chúng ta hẹn mà!”

Hai cái đầu .

Kế hoạch quậy phá thành công mỹ mãn.

Cả hội trường lập tức xôn xao.

đỏ mắt, gầm lên:

“Yến Hạ, em điên rồi à?”

“Đính của chúng ta, em muốn đi với người khác?”

“Em đặt thể diện của anh đâu?”

Anh ta không giữ nổi vẻ lịch thiệp .

Mạnh bạo muốn kéo tôi ra khỏi Thịnh Hàn.

Thịnh Hàn cao anh ta nhiều.

Cúi xuống nhìn, giọng lạnh:

“Thật ra tôi không ngại bẻ thêm lần tay phải của anh.”

sững lại:

“Chết tiệt… hóa ra là mày!”

“Đồ khốn!”

Anh ta vung tay đấm.

chênh lệch sức lực quá rõ.

Thịnh Hàn dễ dàng bắt được cổ tay anh ta.

Một cú đá gọn gàng khiến anh ta ngã nhào xuống đất.

Khung cảnh hỗn loạn.

Yến Sâm cũng lao tới.

lại không dám tiến gần Thịnh Hàn.

Anh ta không tin nổi:

“Hạ Hạ, em định bỏ trốn với cái thằng tóc này?”

“Nó nhìn như dân giang hồ, đánh đấm giỏi thế, còn có sẹo…”

Nhìn bọn họ vừa sốc vừa tức giận.

Tôi thấy nhẹ nhõm lạ thường.

Tôi đứng mặt mọi người.

lên sẹo trên mặt Thịnh Hàn.

Để tình yêu của chúng tôi phơi bày nắng.

Để tất cả rõ —

“Anh ấy không phải tóc hư hỏng gì cả.”

“Anh ấy là người tôi yêu.”

21

Cuối cùng tôi cũng có được do mà mình khao khát.

Thoát khỏi mọi xiềng xích.

Tôi ngồi phía xe mô tô.

Ôm chặt lấy eo Thịnh Hàn.

Tà váy cưới tung bay trong gió.

Một cuộc đào tẩu lãng mạn đến cực điểm.

rời đi rồi.

Vậy điểm đến của chúng tôi là đâu?

Bỗng nhiên trong đầu tôi lóe lên một ý nghĩ.

Gió rít qua tai.

Tôi hét lớn:

“Thịnh Hàn, em muốn đi New York.”

“Chúng ta cùng đi nhé?”

Tôi nghe thấy tiếng cậu ta cười:

“Được.”

Chúng tôi đi là đi.

Mua vé chuyến sớm nhất.

Mười ba tiếng chênh lệch múi giờ.

Bầu trời nơi này đang chìm vào hoàng .

bay hạ cánh.

Đón chúng tôi lại là buổi sáng rực rỡ nắng .

Tình yêu cũng có độ trễ.

Ba năm .

Tôi và Thịnh Hàn gặp nhau Chinatown New York.

ấy, tôi không hề mình rung động.

Ba năm .

Chúng tôi lại nơi cũ.

Nhặt lại ký ức đánh rơi.

Cuối cùng cũng yêu nhau.

22

Mấy ngày New York.

Điện thoại tôi nổ tung.

Chuyện bỏ trốn khỏi lễ đính gây chấn động không nhỏ.

Nghe thành trò cười lớn nhất trong giới.

Biệt danh mới của anh ta là “gã đàn ông hàng second không ai muốn”.

Anh ta gọi tôi đến mức suýt cháy .

Tôi vui vẻ nhắn lại:

【Sao lại hận tôi rồi thế?

【Cuộc đời anh chán như vậy, được tôi chơi một vố phải cảm ơn mới đúng chứ.】

Yến Sâm cũng gửi cả tràng dài, cuống đến mức loạn cả chữ:

【Hạ Hạ, bảo vệ đòi nợ của sòng bạc đứng kín cửa rồi, anh không dám ra ngoài…

còn có thể giúp xử lý nợ, cái thằng tóc đó có mấy đồng trong túi?

【Em không nên hủy hoại hạnh phúc của mình! Anh cũng vì tốt cho em mà!】

Tôi trả lời:

【Tôi lạy anh luôn, anh đừng “vì tôi” được không?

【Nợ anh trả. Không có năng lực thì đi bán mình đi.】

Gửi xong, tôi thấy sảng khoái chưa từng có.

Thẳng tay chặn luôn hai người.

Thịnh Hàn ngồi cạnh tôi.

Nhìn màn hình mà cười đến mức mắt cong lên.

Tôi chớp mắt với cậu ta:

“Còn chuyện vui .”

“Muốn không?”

Thịnh Hàn cực kỳ phối hợp.

mắt sáng long lanh, gật đầu lia lịa:

“Muốn.”

Tôi rút từ trong túi ra một chiếc ảnh chụp liền.

“Ta-da—”

“Xem này.”

Tôi đắc ý:

“Chúng ta còn chưa có ảnh chung.”

nơi lần đầu gặp nhau, chụp tấm đầu tiên, quá hoàn hảo rồi.”

“Tôi sẽ dùng nó để công khai.”

Thịnh Hàn gật đầu như gà mổ thóc.

Trên mặt là niềm mong chờ rõ ràng.

tôi giơ lên.

Cậu ta lại về vẻ ngại ngùng cũ.

Do dự lâu.

Mới khẽ đặt tay lên vai tôi.

Khoảng cách vẫn dè dặt.

Khoảnh khắc đèn flash lóe lên.

Cậu ta vô thức đầu nhìn tôi.

Trong ảnh chỉ còn lại nửa mặt nghiêng.

Tôi làm nũng:

“Trốn gì chứ, sao nhát vậy.”

Thịnh Hàn mấp môi.

Rồi lại cúi đầu.

Khẽ kéo tay áo tôi, nhỏ:

phải có sẹo… xấu lắm.”

“Em không muốn lộ trong ảnh chung với chị.”

“Bé cưng đừng giận nhé?”

Tim tôi như hụt một nhịp.

Tôi nhìn sẹo màu hồng nhạt mắt cậu ta, nghiêm túc :

“Không xấu chút nào.”

“Đó là huân chương của sự dũng cảm.”

“Trong mắt tôi, anh hoàn hảo bất kỳ ai.”

Hầu kết Thịnh Hàn khẽ chuyển động.

Hốc mắt cũng ửng đỏ.

Tôi đưa tay chạm lên sẹo ấy.

Nhớ lại lần nước mắt cậu ta rơi vào lòng bàn tay tôi.

Ấm và ướt.

“Nó nằm ngay mắt anh.”

“Giống như một giọt nước mắt đông lại vậy.”

này tôi sẽ cố gắng làm anh vui .”

“Tôi không muốn thấy anh khóc .”

Thịnh Hàn cuối cùng không nhịn được.

Quệt mạnh mắt.

Khẽ :

“Có chị cạnh…”

“Làm sao còn có chuyện buồn .”

Cậu ta cầm lại ảnh.

“Chụp lại một tấm nhé?”

Lần này chúng tôi đứng gần.

Cậu ta ôm eo tôi, tôi tựa lên vai cậu ta.

Cùng nhìn thẳng ống kính.

Cả hai đều cười ngọt.

23

Để xóa đi sự ti của Thịnh Hàn về sẹo.

Tôi còn chuẩn bị thêm cách khác.

Tối đó.

Trở về khách sạn.

Chúng tôi lại chơi trò quen thuộc.

Lần này là kiểu bịt mắt.

Theo yêu cầu của tôi.

Thịnh Hàn thay một chiếc sơ mi mỏng gần như xuyên thấu.

Rồi tay hơi run.

buộc cà vạt che lên mắt.

Che luôn sẹo ấy.

Dù không nhìn thấy.

Cậu ta vẫn chính xác tìm được tay tôi.

Cúi xuống, nhẹ nhàng tìm môi tôi.

Tôi quàng chân qua eo cậu ta.

Giữ cậu ta khoảng cách gần.

nhịp thở giao hòa.

Tôi vẫn không cho cậu ta tháo cà vạt.

Chỉ ghé sát tai, khẽ thì thầm:

“Nếu này anh còn muốn che sẹo lại.”

“Thì chỉ nhớ đến tối nay thôi.”

“Hiểu chưa?”

Thịnh Hàn ôm tôi chặt .

Giọng khàn khàn như một lời thề:

“… Tuân lệnh, chủ nhân.”

24

phút kích thích qua đi.

Đương nhiên là khoảng thời gian dịu dàng.

Tôi và Thịnh Hàn ra ban công hóng gió.

chân là đèn rực rỡ của New York về đêm.

Ngẩng đầu lên là bầu trời xanh thẳm như vừa được gột rửa.

vì sao lấp lánh.

Tựa như giọt bị đông lại giữa không trung.

Có lẽ yêu vào ai cũng sẽ hơi ngốc nghếch.

Chúng tôi cùng ngửa mặt nhìn trời.

Bàn xem này muốn đặt chân lên hành tinh nào.

“Bé cưng, em không?”

Thịnh Hàn sang nhìn tôi, chống má cười.

“Hải Vương tinh có màu xanh vì khí metan.”

“Áp suất trong nó cao gấp nhiều lần Trái Đất.”

“Metan bị phân tách thành nguyên tử carbon.”

“Carbon bị nén lại thành kim cương, rồi rơi xuống như .”

“Nghĩa là đó có một cơn vĩnh viễn.”

“Và là kim cương.”

Tôi khẽ thở dài:

“Nghe vậy… lãng mạn thật.”

Thịnh Hàn nhìn tôi.

Trong đôi mắt nâu là thứ dịu dàng gần như tràn ra.

gặp em.”

“Thế giới của anh cũng luôn .”

“Nhờ em mới có nắng.”

Câu tỏ tình bất ngờ khiến tôi đỏ mặt.

Ngón áp út tay trái chợt mát lạnh.

Tôi cúi xuống nhìn.

Một chiếc nhẫn kim cương siêu lớn nằm gọn trên tay tôi từ lúc nào.

Thịnh Hàn mỉm cười:

“Anh hái một viên từ cơn kim cương.”

“Tặng em.”

“Coi như minh chứng cho tình yêu của chúng ta.”

“Anh yêu em.”

Đúng là quá đáng.

Tạo bất ngờ nhiên đến mức tim tôi nóng ran.

Yêu thôi có lẽ chưa đủ để diễn tả.

tôi vẫn muốn dùng lời giản dị nhất.

“Thịnh Hàn, em cũng yêu anh.”

“Trong số mệnh của em, anh là món quà.”

anh xuất hiện.

Mọi con sông trong cơ thể tôi đồng loạt vang lên.

Tiếng chuông ngân dài.

Thế giới được lấp đầy bởi một khúc ca.

Từ đây.

Chúng tôi là người yêu.

Không rời xa.

Không thay đổi.

-Hết-

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.

Gợi ý truyện hot cho bạn