Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/16x5EGY4t

Quạt mini GOOJODOQ 100 tốc độ gió có thể điều chỉnh màn hình kỹ thuật số cầm tay

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 3

7

Tôi cau mày, định mở miệng từ chối ngay.

lại thấy có áy náy, liệu có phải những chuyện tôi làm năm đó đã làm vấy bẩn ánh trăng sáng của anh, biến một thần tiên nhạt như Thẩm Bạch thành một kẻ điên cuồng.

Nếu tính như vậy, đúng là tôi cũng có trách nhiệm.

Có lẽ năm đó, tôi không để lại lấy một lời xin lỗi hay tạm biệt, mà trực tiếp xóa nick ẩn danh, biến mất khỏi cuộc sống của Thẩm Bạch, khiến anh tổn thương.

Nên giờ anh ra yêu cầu nực cười thế .

Muốn tự kết thúc, lấy lại quyền làm chủ cuộc đời.

vậy cũng có thể hiểu được.

Chắc cũng không kéo dài lâu đâu.

Tôi chỉ cần đợi đến anh chủ động dừng lại là được.

Nếu trong mắt anh, làm vậy xem như huề nhau, vậy tôi sẵn sàng phối hợp.

“Được.”

Thẩm Bạch dường như không ngờ tôi lại ý nhanh như vậy.

Ánh mắt sắc trên mặt chuyển thành ngơ ngác.

Nhìn anh thần trí như rối loạn thế, tôi cũng thấy khó chịu trong lòng.

“Thẩm Bạch, anh hận tôi lắm đúng không?”

Nói đi! Hãy nói hết những ấm ức của anh ra!

Tâm đi! Nói xong là dứt khoát, dứt điểm.

Thẩm Bạch như đang chìm trong hồi ức đau đớn nào đó, mặt trắng bệch, môi run run, chậm rãi kể tội tôi.

“Hồi đó cô luôn lén lút đi theo tôi.”

“Sau khi tôi rời thư viện, cô… cô còn nằm lên cái bàn tôi nằm mà ngủ trưa.”

“Viết bao lời ngọt ngào nói yêu tôi.”

“Đứng dưới ký túc xá nam, ngẩng đầu tìm cái quần lót phơi trên ban công của tôi.”

“Cô… cô có khắp mọi nơi, tôi căn bản không thoát được.”

Trời ạ!

ra mối tình đơn phương khiến tôi cảm động đến phát khóc năm đó, nhìn từ góc độ khác lại giống y hệt một kẻ quấy rối biến thái.

Tôi hối hận vô cùng, chỉ muốn chuộc lỗi, xóa đi bóng ma trong lòng Thẩm Bạch.

“Thẩm Bạch! Anh nói đi, anh có yêu cầu gì, chỉ cần tôi làm được, tôi nhất định ý!”

Ánh mắt Thẩm Bạch lộ vẻ hoài nghi sâu sắc.

cảnh giác và bất an sau khi tổn thương lừa dối.

Tôi giơ ba ngón lên thề dưới đèn.

“Thật đó, lần tôi không lừa anh nữa! Anh tin tôi được không?”

Thẩm Bạch nhìn tôi thật lâu, như đang xác nhận điều gì đó.

Anh mím môi, chậm rãi lên tiếng: “Từ Khả, làm ơn lại đeo bám tôi như , được không?”

!!!

Tôi tưởng nghe nhầm.

Thẩm Bạch lại lặp lại lần nữa.

chữ ràng, chắc chắn.

Tôi theo phản xạ định từ chối.

Không muốn làm lại chuyện sai lầm như .

lời thề nãy vẫn còn văng vẳng bên tai.

Giờ mà nuốt lời đúng là quá tệ.

“Nếu… nếu anh không thấy phiền, tôi… tôi ý.”

Có lẽ tái hiện lại những gì đã qua, sẽ giúp Thẩm Bạch quay lại quá khứ, như được sống lại lần nữa tại đúng thời điểm đó để làm chủ cuộc đời , thay đổi tất cả.

Thấy tôi ý.

Thẩm Bạch lại vòng cho tôi.

“Cô đi đi, tôi mệt rồi.”

“Ừ ừ, vậy anh nghỉ ngơi đi, tôi không làm phiền nữa.”

vừa chạm vào nắm cửa, phía sau vang lên giọng nói trầm nhẹ của Thẩm Bạch.

“Từ Khả, là cái mà cô gọi là ‘lại đeo bám tôi như ’ sao?”

Hả? đầu rồi à?

Còn kiểm tra ngẫu nhiên nữa hả?

Tôi quay đầu lại, rồi thử dò xét bằng giọng nghi hoặc:

“Tôi không đi? Cho tôi lại đi, tôi muốn được hít thở trong cùng một căn phòng với anh? Tôi muốn dùng ly nước của anh để uống? Muốn dùng dao cạo râu của anh để cạo lông?”

Đúng là con người chẳng thể cảm nổi với bản thân trong quá khứ.

Những câu nói bật ra miệng khi đôi mươi, giờ đến mặt đỏ cổ tía cũng khó mà nói trôi chảy được.

Nói xong, tôi đã chuẩn tinh thần làm một kẻ biến thái thêm lần nữa.

Thẩm Bạch lùng cất lời: “Cô không nghe thấy à? Tôi nói rồi, cô đi đi, tôi mệt rồi.”

Ôi trời!

Đúng là đồ khốn!

8

Chơi tôi hả?

Tôi tức giận bước xuống lầu.

Biến thái thật chắc là Thẩm Bạch đấy chứ? Anh ràng thích cái kiểu tôi đuổi, anh chạy, tôi lao tới anh trốn không thoát, mặt hôn tôi hả?

Được thôi! Ai sợ ai!

Từ hôm đó, tôi đầu nghiêm túc thực hiện … đeo bám Thẩm Bạch.

Bao gồm không giới hạn: buổi sáng gửi file âm thanh giọng nam dùng dao giải tỏa cơ bắp gọi anh ấy thức dậy, buổi trưa đặt đồ ăn ghi chú “Tối nhớ mặc áo blouse trắng nữa nha~”, sau giờ làm lái xe điện bám đuôi anh nhà…

Không hiểu nổi có gì mà thấy sung sướng.

ràng anh thấy sướng.

Hu hu, Thẩm Bạch không phải thật điên rồi chứ?

Còn đáng sợ hơn là một suy đoán khác – Thẩm Bạch không phải là đang có tình cảm với tôi đấy chứ?

Ý thoáng qua ấy như mọc rễ trong đầu, tôi lắc kiểu gì cũng không rũ được.

Mỗi khi làm những đeo bám Thẩm Bạch, tôi lại thấy có ảo giác như đang yêu đương với anh ấy vậy.

Trái tim, trong vô thức, đã lặng lẽ rơi vào.

Ba ngày sau, Thẩm Bạch gọi tôi đến tái khám.

Khi tôi đang đợi bệnh viện, có mấy cô y tá vừa đi ngang vừa tán gẫu.

“Năm nay chắc là được uống rượu mừng của bác sĩ Thẩm rồi ha?”

“Bác sĩ Thẩm với con gái phó viện trưởng đứng cạnh nhau cứ như trong phim ấy, một cặp trời sinh, vừa học thức lại ưu tú.”

“Tôi nghe nói dạo gần có một cô bệnh nhân ngực to óc tàn đang bám theo bác sĩ Thẩm, không có ảnh hưởng gì đến tình cảm của bác sĩ với bạn gái không.”

“Sao mà có được? Bác sĩ Thẩm ghê tởm cô đến mức muốn nôn ra rồi ấy chứ.”

Các cô y tá cười phá lên.

Tôi cũng cười theo.

Cười nhạo chính .

Từ Khả à Từ Khả, Thẩm Bạch chỉ đang trả thù cô thôi, vậy mà cô – đồ ngốc – lại mơ mộng anh ấy thích .

Giờ tôi chỉ mong Thẩm Bạch sớm “trả thù xong”, kết thúc tất cả càng nhanh càng tốt.

Trong phòng khám.

Thẩm Bạch nhạy cảm nhận ra tôi đang né tránh ánh mắt anh.

“Sao vậy?”

Tôi lắc đầu, đầu màn đeo bám một cách bài bản.

Chỉ là lần không còn để tâm, không còn tự tìm niềm vui trong nỗi khổ, không còn cố tìm viên kẹo trong bể thủy tinh đầy mảnh vỡ nữa.

“Ui da bác sĩ, tôi đau lắm, anh đỡ giúp tôi nhé? Mau kiểm tra xem vết thương đã hoàn toàn khỏi chưa?”

“Bác sĩ ơi, tối nào ngực tôi cũng đau, tôi có thể gọi điện cho anh được không?”

“Cảm ơn vì anh đã chữa khỏi cho tôi nha bác sĩ Thẩm, trưa nay để tôi mời anh ăn một bữa nhé.”

Thẩm Bạch cau mày, nhìn tôi như đang dò xét.

Tôi cười vô tư đáp lại ánh nhìn ấy.

“Không cần, là công của tôi.”

Đúng như dự đoán, anh từ chối.

Tôi lằng nhằng thêm vài câu rồi rời khỏi bệnh viện.

Tối đến, không Thẩm Bạch phát hiện kiểu gì mà tôi không bám theo anh.

Trực tiếp gọi điện đến.

“Cô đâu rồi?”

“Tối nay có , xem như tôi xin nghỉ một bữa ha.”

Vừa nói, nghiệp Giang Hoài Niên tới cho tôi một chiếc ghế.

“Từ Khả, quán lẩu nhà họ Từ đông quá, phải đợi hơi lâu, cô ngồi tạm đi.”

Tôi cảm ơn rồi ngồi xuống, nhìn lại điện thoại – chẳng từ khi nào cuộc gọi đã ngắt.

9

Lại đợi thêm gần 20 phút, tôi và Giang Hoài Niên được xếp bàn.

Bữa là tôi mời.

Giang Hoài Niên đã nghỉ . Cậu ấy vào làm cùng đợt thực tập với tôi, trong công đã giúp đỡ tôi rất nhiều, dù tình hay lý tôi cũng nên mời cậu ấy một bữa.

“Giang Hoài Niên, chúc chúng đều ngày càng tốt hơn!”

“Haha, chúc chúng đều ngày càng tốt hơn!”

Cụng ly, uống cạn.

Giang Hoài Niên lau miệng, liếc ra sau lưng tôi rồi ghé lại hỏi nhỏ:

“Đằng sau có một anh đẹp trai, hình như quen cậu phải?”

Tôi quay đầu lại, gặp ánh mắt lùng dửng dưng của Thẩm Bạch.

Anh ấy ngồi cách hai bàn, dựa vào cửa sổ nhìn phía tôi.

Khóe môi cong nhẹ như mèo vờn chuột, sau đó đứng dậy đi phía .

“Không giới thiệu một à, Từ Khả?”

Giang Hoài Niên sững người, “Từ Khả, chuyện gì ?”

Tôi cũng muốn hỏi .

Tình cảnh chẳng khác gì gian tại trận, là sao?

Lười giải thích, tôi giới thiệu thẳng.

là Thẩm Bạch.”

là Giang Hoài Niên.”

Giang Hoài Niên lịch ra, “Hân hạnh, muốn ngồi cùng không?”

Thẩm Bạch nhìn bàn Giang Hoài Niên mà không nhúc nhích, ánh mắt dời lên mặt cậu ấy.

“Tôi gặp cậu rồi.”

“Hả? Khi nào vậy?” Giang Hoài Niên ràng không ngờ.

Thẩm Bạch nghiêng đầu suy một .

“Tối ngày 21 tháng 3 năm 2022, 10 giờ 27, cậu và Từ Khả vào sạn Cẩm Giang. Hôm sau 10 giờ 46 rời đi.”

Giang Hoài Niên trợn tròn mắt, không thể tin nổi!

Còn tôi nhớ chuyện đó.

Hồi đó chúng tôi đi thực tập, được cử đi tiếp với bên A, có một ông hói ép tôi uống rượu, tất cả đều do Giang Hoài Niên đứng ra đỡ giúp.

Cậu ấy uống say đến không nhà đâu, điện thoại lại có mật khẩu khiến tôi không liên lạc được với người thân bạn bè của cậu ấy.

Cậu ấy nghĩa khí, tôi cũng không thể vô nghĩa.

Đành phải gọi xe cậu ấy trường.

Tôi để cậu ấy nằm tạm chòi nghỉ, rồi vội vàng lên lầu lấy căn cước cậu ấy vào sạn thuê phòng.

Ban đầu chỉ định cậu ấy vào phòng xong là quay trường.

Không ngờ tửu lượng cậu ấy tệ đến mức kinh khủng.

Vừa hát vừa nhảy, vừa khóc vừa gào.

nói cửa phòng làm bằng vật liệu có độc, đòi tháo cửa.

lại nói là mỹ nhân ngư, đòi xả nước bơi đại dương.

Tôi không sợ cậu ấy xảy ra chuyện.

Tôi sợ đền tiền.

Đành phải lại trông Giang Hoài Niên cả đêm.

Sáng hôm sau cậu ấy tỉnh rượu.

Thấy tôi kiệt sức đến rã rời liên tục xin lỗi.

Ra khỏi sạn, chân tôi mềm nhũn, eo cũng vì giằng co giữ cửa mà trật, phải để “tội nhân” Giang Hoài Niên đỡ đi nổi.

Không ngờ cảnh tượng đó lại Thẩm Bạch nhìn thấy.

Lại còn nhớ đến phút.

Chẳng lẽ anh đã đứng chờ suốt một đêm bên ngoài sạn?

Tại sao phải làm vậy?

Đầu tôi rối bời, có điều gì đó sắp bật ra tôi lại không nắm được.

Giang Hoài Niên cũng đã nhớ lại, ký ức dần hiện lên.

“À đúng rồi! Có chuyện đó thật. liên quan gì đến anh?”

Chuyện xấu người xa lạ lôi ra nói mặt.

Giang Hoài Niên thu lại vẻ lịch , giọng nói trở nên không khí.

Ánh mắt Thẩm Bạch lập tức trở , khí thế toàn thân thay đổi, sát khí như bùng lên.

Tôi sợ hai người xảy ra xung đột, lập tức chắn mặt Giang Hoài Niên.

“Thẩm Bạch, có chuyện gì cứ nhắm vào tôi, đừng lôi cậu ấy vào.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.