Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5flJprivYO
Bộ 6 hộp nhựa đựng thực phẩm chữ nhật Inochi (500-750-1000-1500-2000-2500ml)
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Nói là xin , nhưng từ bước vào tới giờ, hắn nói một câu xin nào.
Ngay cả trong bức thư viết tay được gọi là xin kia cũng không có nổi một từ nào liên quan đến lời xin .
“Đều là người Hoa nhau, viết tiếng Anh gì?”
“Chẳng là quen sao? Mẹ đừng bắt bẻ nữa! Annie chịu cúi đầu như đã không dễ , nếu cứ tiếp tục thế , cô bế con nhà mẹ đẻ ở mất.”
Tôi lập tức có dự không lành.
đây dù thế nào họ cũng từng nói tới nhà mẹ đẻ.
Trừ khi đó có liên quan đến tiền.
Quả nhiên, ngay giây tiếp theo, Phương Vân Tường liền nói: “Mẹ, hai trăm vạn mà đó mẹ nói chuyển con, đến giờ vào tài khoản, liên quan đến còn của công ty, mẹ không trơ nhìn con c.h.ế.t đúng không?”
Hắn ngồi tôi, giơ tay day trán, vẻ suy sụp mệt mỏi.
“Annie nói, chất lượng của cô và em bé không thể giảm xuống, nếu con không vượt qua được lần khủng hoảng , thậm chí còn phá sản, thì cô mang con rời khỏi.”
Đôi đỏ hoe của hắn nhìn tôi: “Đó là hai đứa cháu nội của mẹ mà.”
Tôi lắc đầu: “Không được đâu, tiền là đồ vật cá nhân, giữa chúng ta có ranh giới.”
Hắn đau đớn : “Mẹ có thể đừng lôi ranh giới đó nữa được không!”
Tôi không hề bị hắn dọa, chỉ cười nói: “Các con nhắc được thì tôi không được nhắc à? Lạ thật đấy, con nói xem, sao sau khi tôi nghe lời các con, học theo ranh giới của mẹ vợ con, thì cuộc của các con lại trở nên tệ đi như ?”
Trong hắn bùng lên ngọn lửa dữ dội.
Cánh tay đang giơ lên định tát vào tôi chợt khựng lại, chắc là hắn ý thức được đó là hành vi phạm pháp.
Ngay sau đó, hắn đá tung cánh cửa, hét lớn vào tôi: “Không giúp được gì tôi thì đừng ở đây kéo chân tôi nữa! Cút đi!”
“Từ nay sau, tình mẹ con giữa chúng ta chấm dứt tại đây, tôi bà từ nay vĩnh viễn không gặp lại!”
Hắn gào đến mức thở hổn hển, như một con hổ điên đang phát cuồng.
Còn tôi bình tĩnh như nước, chỉ gật đầu: “Được thôi, cứ theo lời con nói.”
Sợi dây căng trong hắn dường như đứt phựt.
đến tận tôi kéo vali bước khỏi cửa, hắn còn đứng phía sau gào thét.
“Cút xa một chút! Cả đời đừng để tôi gặp lại bà nữa!”
“Sau bà cứ chờ mà c.h.ế.t già cô độc đi! Nằm trên giường đến trở cũng không nổi!”
“Bà yên tâm, đến đó tôi nhất định cười ha hả, tuyệt đối không thèm nhìn bà lấy một lần!”
Sau khi lên xe, con dâu chạy theo, ghé vào cửa sổ khuyên tôi.
“Mẹ mau xin Vân Tường đi, như còn đường cứu vãn.”
Tôi mỉm cười nhạt: “Hóa tiếng Trung của cô tốt đến à, sao kia cứ luôn nói tiếng Anh tôi?”
Cô ta tức giận: “Bà đừng lái sang khác được không? Rốt cuộc bà còn xem Phương Vân Tường là con trai không?”
Tôi nhẹ tênh ném lại cô ta một câu: “Chẳng chính cô từng bảo tôi có ranh giới sao? Người đàn ông của cô, tôi đâu dám nhận là con trai tôi.”
Sắc cô ta lập tức cứng đờ.
Tôi kéo kính xe lên, không nhìn cô ta thêm lần nào nữa.
7
Lăn lộn một hồi, cuối cùng tôi cũng được đến nước.
Trở lại sân lớn quen thuộc ở quê nhà, nào tôi cũng rất dễ chịu.
Thật khi sang Mỹ, tôi đã một hơn mười năm .
Năm nào tôi cũng trông mong con trai thăm một lần, nhưng hiếm lắm mới đợi được.
Mãi đến hai năm , nhà tôi gặp đền bù giải tỏa, nhận được gần một ngàn vạn tiền bồi thường.
con trai mới mua vé máy bay đón tôi sang đó dưỡng già.
Khi đó người trong làng cũng ghen tị tôi, nói rằng cuộc hạnh phúc tuổi già của tôi sắp bắt đầu .
Bản thân tôi khi cũng nghĩ như .
Tôi từng ngờ rằng, sang đến bên đó , ngoài chăm con thì chỉ có việc nhà, bên cạnh đến một người để trò cũng không có.
thường muốn nói con vài câu đỡ buồn, còn kịp mở miệng đã bị nó cắt ngang đầy mất kiên nhẫn.
Bây giờ nghĩ lại, những tháng như thế quả thật chẳng có chút ý nghĩa nào.
Hàng xóm thấy tôi một , nấy đều kéo nhau hỏi lý do.
Tôi cũng chẳng giấu giếm, trực tiếp nói rằng bị lớp trẻ ghét bỏ.
Họ đều rất đồng .
Dù sao cũng là người có con mua nhà trên thành phố, cũng từng tới nhà con ở.
giác lưng chừng, bức bối, khó chịu đến cào cấu trong lòng , cũng hiểu.
Một bà chị em thân thiết nói: “Không sao, sau chúng ta nương tựa vào nhau, cùng dựa vào nhau là được.”
Nhưng một bà chị em khác lại nói: “Nói thì nói thôi, chứ con người chẳng có đau ốm bệnh tật, đến khi chẳng dựa vào con sao?”
“Quế Phương à, tôi khuyên bà nên xuống nước con trai đi, bà chỉ có đúng một đứa con, tiền sớm muộn gì chẳng là của nó, chẳng lẽ thật sự có thể đoạn tuyệt được sao? Bây giờ bà nhận rõ, chờ đến bà đổ bệnh thì biết có người thân ở bên cạnh lợi hại đến thế nào.”
Người ta nói, điều tốt thì không linh, điều xấu lại linh nghiệm vô cùng.
Mới qua năm , một trận mưa thu đổ xuống, tôi đã lạnh.
đang lom khom hái rau đứng dậy, tôi chợt tối sầm, cả người ngã vật xuống ngay giữa vườn rau.