Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
Mặt Nạ Giấy COLORKEY LUMINOUS Vitamin B5 Hỗ Trợ Phục Hồi 25ml/miếng
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Tôi giặt sạch chiếc váy rồi trả lại Hựu.
Hựu ngẩn ra: “Ai nói em thế?”
“Mẹ của .”
Tôi cười như không cười: “Em nhận của bà ấy năm triệu tệ cơ.”
Việc chia tay diễn ra dễ dàng hơn tôi tưởng. Dù Hựu cũng là người có lòng tự trọng cao. Trước khi chính thức quen nhau, chúng tôi từng thỏa thuận rằng cuộc đôi bên có thể dừng lại bất cứ nào, không bàn chuyện tương lai.
Bởi vì khi nhiệm vụ kết thúc, Thẩm Đường thế giới cũng sẽ biến mất.
Hựu cười khổ: “Hóa ra là tại quá vội vàng.”
Tôi lắc đầu.
Hựu nhìn tôi: “ có thể ôm em lần cuối không?”
Tôi kiễng chân ôm . Hựu ghé sát tai tôi, nhưng ánh mắt lại đang dán c.h.ặ.t một người hướng tôi không nhìn thấy, dặn dò:
“Đường Đường, hãy cẩn thận với em trai em.”
Suốt dọc đường về, tôi cứ suy nghĩ mãi về câu nói của Hựu. mở cửa, không Hoắc Chiếu về từ nào. Cậu ta đang đứng lối , nhìn tôi với ánh mắt lạnh lẽo.
Tôi không thèm quan tâm, định đi lướt qua. tay bỗng siết c.h.ặ.t rồi kéo mạnh lại. Mùi hương thanh khiết đặc trưng của Hoắc Chiếu bao vây tôi.
“Hoắc Chiếu, cậu định gì!”
“Chị à, trước mặt ta trông chị ngoan đấy.” Cậu ta dừng lại một chút, khẽ cười: “Vậy ta có dáng vẻ của chị trên người tôi không?”
Tôi sững sờ, cậu ta một rồi mắng lớn:
“Hoắc Chiếu, tôi là chị cậu! Cậu đừng có nói bậy!”
“Nói bậy?” Hoắc Chiếu khóa c.h.ặ.t t.a.y tôi đặt lên môi , vẻ cố chấp và đầy âm ám: “Đêm lễ trưởng thành của tôi, chẳng phải chị vẫn thích tôi đến mức không tôi đi ra ngoài ? Hay là chị coi tôi như món đồ chơi thôi?”
Gương mặt mờ nhạt trong ký ức dần dần trở nên rõ nét.
“Xem ra chị nhớ ra rồi.”
Tôi lập tức hoảng loạn, hận không thể tự hai .
“Hoắc Chiếu, cậu nghe tôi nói .” Tôi cố bình ổn nhịp thở: “Đó là một tai nạn, tôi người ta hạ t.h.u.ố.c, ý thức không tỉnh táo, không phải tôi muốn sỉ nhục cậu—”
“Không cả.” Hoắc Chiếu ngắt lời tôi: “Tôi nguyện để chị ngủ.”
Tôi ngây người, cứ ngỡ nghe nhầm: “Cậu nói gì?”
“Chị muốn tôi nói thẳng thắn hơn ?” Cậu ta cúi xuống, bốn mắt nhìn nhau: “Tôi nói tôi thích chị, nguyện để chị ngủ, cam tâm nguyện công cụ để chị giải tỏa.”
Tôi đẩy mạnh cậu ta ra, trợn tròn mắt: “Chúng ta là chị em!”
“Chúng ta không có quan hệ huyết thống. Nếu chị thực sự không buông bỏ được danh phận —” Đôi mắt đen kịt của Hoắc Chiếu đầy vẻ dụ dỗ: “Ban ngày trước mặt mọi người tôi có thể đứa em trai ngoan, ban đêm tôi sẽ người đàn ông của chị để hầu hạ chị tốt.”
“Hoắc Chiếu, cậu điên rồi!”
Tôi vung tay xuống.
Hoắc Chiếu xoa bàn tay đang đỏ ửng của tôi vì cú : “Chị à, đừng . là tôi không nhịn được đâu.”
Tôi vô thức nhìn xuống dưới. Hoắc Chiếu cũng không thèm che đậy. Tôi cạn lời ngay lập tức.
Hồi lâu sau, tôi rặn ra được hai chữ: “Biến thái.”
Tôi đẩy cậu ta ra, mở cửa định bỏ đi. Một mùi hương lạ kỳ bỗng phủ lên mũi miệng tôi. Cả người tôi nhũn ra, mất sạch ý thức.
“Chị ơi, chị tỉnh rồi à.”
Tôi mở mắt ra thì thấy Hoắc Chiếu đang nghiêng đầu gối bên cạnh giường tôi. Mọi thứ xung quanh đều vô cùng xa lạ.
“Đây là đâu?”
“Biệt thự em chuẩn chị. đây sẽ có hai chúng ta, vĩnh viễn không có ai phiền.”
Tôi giật , vội vàng gọi hệ thống. “Giá trị hắc hóa của Hoắc Chiếu đạt 100% rồi à?”
Không có tiếng trả lời. Hệ thống biến mất.
Tôi đẩy Hoắc Chiếu ra: “Tránh ra, tôi muốn đi vệ sinh.”
Vừa lật chăn lên, chiếc xiềng chân đập ngay mắt. Lớp bên trong để thoải mái được lót thêm một lớp da cừu non màu hồng.
Tôi lạnh mặt nhìn Hoắc Chiếu: “Cậu định xích tôi trên chiếc giường cả đời à?”
Hoắc Chiếu lắc đầu. Cậu ta đứng dậy, đi ra cách giường năm bước chân. tôi nhìn rõ, đầu kia của sợi xích là một chiếc vòng khác đang đeo trên chân Hoắc Chiếu. có điều nó không được lót da cừu. Cạnh xiềng chân sắc lẹm cọ xát khiến vùng da quanh chân trắng trẻo của cậu ta đỏ rực một mảng.
Hoắc Chiếu quay lại, áp mặt lòng bàn tay tôi nũng nịu: “Mấy thứ đó xứng được xích cùng với chị chứ. có em, có em được thôi.”
Tôi dùng lực rút tay về. Hoắc Chiếu đau đớn nhíu mày. tôi chú ý thấy tay cậu ta, liền kéo tay Hoắc Chiếu lại, xắn tay áo lên. Trên tay trắng lạnh là một vết cắt . Phần thịt lật lên vết cắt đóng một lớp vảy m.á.u.
Tim tôi thắt lại: “Đừng nói với tôi là cậu tự cắt đấy nhé?”
Hoắc Chiếu thu tay lại, bình thản kéo tay áo xuống: “Vâng, là em tự . Em dùng t.h.u.ố.c với chị là phạm lỗi, đáng phạt.”
Cơn giận bốc lên đầu, tôi vung chân đá cậu ta một : “Hoắc Chiếu, cậu có bệnh đúng không! Có bệnh thì đi mà chữa!”
“Chị ơi, em bệnh từ lâu rồi.” Hoắc Chiếu nắm chân tôi, gương mặt thanh tú xinh đẹp ấy lộ ra vẻ bệnh thái và trống rỗng: “Chị có mỗi lần chị giẫm lên, em nghĩ gì không?”
Lực nắm chân không ngừng siết c.h.ặ.t: “Em nghĩ chân của chị đẹp đấy, dùng chắc chắn sẽ thích.”
“Cậu—” Tôi thở dốc, nghiến răng nghiến lợi: “Hoắc Chiếu, cậu xấu hổ không hả!”
“Tí tách.” Một giọt nước mắt rơi xuống mu bàn chân tôi.
Tôi sững lại. Hoắc Chiếu khóc rồi.
“Chị ơi, rõ ràng em ngoan, nghe lời rồi mà, tại chị vẫn không hài lòng? Tại đi yêu đương với người khác? Em cũng kinh tởm, không nên thích chị. Chị đối xử với em tệ như thế, lẽ ra không nên thích chị, không nên thích chị phải.”
Ngay cả khóc, Hoắc Chiếu cũng khóc kìm nén. Nhưng nước mắt cứ không ngừng lã chã rơi xuống.
“Cầu xin chị đấy, cứu em với có được không, yêu em một chút thôi có được không, cần một chút xíu thôi cũng được.”
Không có yêu của tôi, cậu ta sắp sống không nổi rồi.
Tôi đứng dậy lau nước mắt cậu ta: “Hoắc Chiếu, rồi cậu sẽ yêu người khác thôi, mọi chuyện rồi sẽ ổn.”
Câu nói dường như chạm dây thần kinh của Hoắc Chiếu. Cậu ta bế bổng tôi lên, đi thẳng bếp. Một con d.a.o sáng loáng được nhét tay tôi. Tôi sợ hãi vội vứt đi, nhưng Hoắc Chiếu lại giữ c.h.ặ.t tay tôi, bắt tôi nắm d.a.o c.h.ặ.t.
Cậu ta quỳ xuống trước mặt tôi. Lưỡi d.a.o kề ngay giữa hai chân cậu ta.
Gương mặt Hoắc Chiếu mang theo sự điên cuồng vặn vẹo: “Chị sợ em ngoại đúng không? Vậy thì thiến nó đi, thiến rồi em sẽ không cơ hội . Cả mắt em .”
Hoắc Chiếu nắm ngón tay tôi áp lên mắt : “Chị có thể móc nó ra, móc ra rồi em sẽ không nhìn được người khác . Mọi thứ của em đều là của chị, đều thuộc về chị.”
Hoắc Chiếu điên rồi, sự điên rồi. Tôi hít sâu một hơi, ép phải trấn tĩnh: “Hoắc Chiếu, đủ rồi. Tôi tin cậu, đủ rồi.”
Hoắc Chiếu hoàn toàn không nghe lọt tai. “Chát—” một giáng xuống. Con d.a.o rơi xuống đất xoảng một tiếng.
Hoắc Chiếu vẫn quỳ dưới đất, ngước nhìn tôi. Đôi mắt đỏ hoe như chú ch.ó nhỏ vẫy đuôi cầu xin chủ nhân thương hại. Cậu ta nắm tay tôi, đưa xuống dưới.
“Chị ơi, chỗ cũng muốn được chị thưởng .”