Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/9AIVy0YwKM

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 5

17

Dưới sự kiên quyết của tôi, cuối cùng Khang Cường cũng đành miễn cưỡng ký vào đơn.

Chúng tôi nhanh chóng hoàn tất thủ tục hôn.

Bước khỏi cổng Cục Dân chính, tôi tranh thủ nhắc hắn: “À đúng rồi, đồ của anh với mẹ anh tôi đã thu dọn hết, chất ở phòng bảo vệ. Rảnh thì tới lấy, mất rồi tôi không chịu trách nhiệm đâu.”

Hắn nghiến răng, đầy tức giận: “Cô tuyệt tình đến vậy sao? Cô định đuổi tôi đi trắng tay à?”

Tôi mỉm cười, “Đúng đấy, tôi đợi ngày này lâu rồi.”

Một cuộc hôn , cuối cùng cũng để lại cho tôi một đứa con, coi như có chút an ủi.

Còn một việc trọng tôi cần xử lý.

ba kẻ kia đang ở bệnh viện, tôi tới căn cũ của .

Tôi gọi hai người dọn dẹp công ty đến, gom toàn bộ đồ đạc không thuộc về tôi, chất hết hành lang.

Sau khi đổi mã khoá cửa, tôi đăng bán căn lên mạng.

Căn này chứa quá nhiều kỷ niệm của tôi, nhưng đã bị hai kẻ bẩn thỉu kia ô uế, nghĩ tới là thấy ghê tởm.

Không giữ cũng chẳng tiếc.

Vì tôi để giá khá mềm, một buổi chiều đã có người tới xem .

Tôi giảm giá sâu, nên hợp đồng mua bán nhanh chóng được ký .

Tối đến, Khang Cường gọi điện tới, hậm hực: “Dù sao cũng là vợ , em cần gì tuyệt tình như vậy?”

Tôi chẳng khách sáo: “Khi anh hú hí với trong tôi, có nhớ là căn tôi mua không? Ăn của tôi, dùng tiền của tôi còn muốn tôi nuôi cả bồ với con riêng của anh, anh nghĩ tôi là kẻ ngốc à?”

Không cãi lại được, hắn tức tối nghiến răng: “Cô giỏi lắm!”

Tôi bật cười khẽ: “Còn xong đâu, trò hay còn ở phía sau, cứ chờ xem!”

Tôi biết Tiểu Thúy đã sinh con trai – cũng là một phần lý do khiến Khang Cường chịu hôn.

Tôi âm thầm nhờ người thu thập mẫu máu của đứa trẻ, đem so sánh với mẫu DNA tóc của Khang Cường.

Khi cầm quả trên tay, tôi bật cười thành tiếng.

trời đúng là có mắt!

Tôi không biết khi nhận tin này hắn sẽ phản ứng thế nào.

Tôi chụp lại quả xét nghiệm gửi cho hắn – luận: Không có hệ huyết thống.

Ngay sau , tôi lập tức chặn hết tất cả lạc.

Tôi không đánh trận nào không chuẩn bị trước.

Tôi bắt hắn rời đi tay trắng, rồi mới tặng cho hắn món quà đặc biệt này.

Không anh muốn có con trai sao?

Dễ vậy sao được.

Đến biết nuôi con tu hú, không biết Khang Cường sẽ sao nhỉ?

Tôi đang rất chờ đợi.

18

Tối hôm , trợ lý gửi cho tôi một đường link – là tin tức đang đứng top hot search.

Tiêu đề cực kỳ rõ ràng: Một vật có tiếng bao nuôi tiểu tam, ai ngờ đứa trẻ không của , tức giận đánh nhau giữa nơi công cộng.

Trong video, Khang Cường chẳng buồn giữ thể diện, túm tóc lôi kéo Tiểu Thúy, lớn tiếng mắng cô ta phản bội.

Tiểu Thúy vừa sinh xong, còn đang trong thời gian ở cữ, mặc bộ đồ dày cộm, ôm mặt khóc rấm rứt không ngừng.

Xung quanh là một đám người hóng hớt, tay nào tay nấy giơ điện thoại quay clip, náo nhiệt không kém gì chợ.

Tôi lặng lẽ tắt điện thoại, lòng bình thản như nước.

Tôi và Khang Cường đã hôn, chuyện của hắn không còn gì đến tôi .

Tôi không ngờ, mẹ con hắn lại dám mặt dày đến tận cửa tìm tôi.

Tối , tôi đang ở bố mẹ, nghe tiếng gõ cửa tục.

Nhìn qua mắt mèo, là Khang Cường và mẹ hắn.

Tôi vốn chẳng định mở cửa, nhưng bà già kia cứ gõ tục, sợ phiền hàng xóm, tôi đành mở.

đợi Khang Cường mở miệng, bà ta đã nói trước: “Tiểu Nhã, Khang Cường biết rồi, con cho một cơ đi!”

Tôi lạnh lùng chối: “Không thể! Chúng tôi đã hôn, hắn thế nào không đến tôi !”

Bà ta đâu còn dáng vẻ hống hách như trước, hạ năn nỉ: “Sao không được? Hai người từng là vợ , còn có con chung, nói cắt là cắt được à?”

Khang Cường cũng nghẹn ngào rơi lệ: “Vợ à, cho anh một cơ sửa . Là anh mù quáng, bị con tiện kia lừa, anh không biết đứa trẻ là của người khác…”

Tôi cười nhạt, không đáp.

Biết Khang Cường ngoại tình với Tiểu Thúy, tôi đã cho người điều tra.

Cô ta là phục vụ quán ăn, từng sống chung với bạn trai cũ, chia tay – quay lại không biết bao nhiêu lần.

Quen Khang Cường rồi vẫn dây dưa với người cũ.

Khang Cường chẳng qua là “người đổ vỏ”.

Đến bản thân Tiểu Thúy cũng chẳng biết con là của ai, thấy mẹ tương lai thích là liền giả vờ im lặng.

Cô ta đâu biết rằng Khang Cường là một kẻ ăn bám.

Thấy tôi im lặng, hắn lại tiếp tục diễn: “Vợ à, lỗi là ở anh. Anh nhất thời hồ đồ, bị mù mắt. Anh thề nay sẽ không bao như vậy !”

Tôi đã chẳng còn kiên nhẫn nhìn mặt hai mẹ con họ, thẳng thắn: “Hôm tôi dậy uống nước, nghe hết mọi chuyện giữa ba người. Anh nghĩ tôi còn có thể chấp nhận nổi à?”

Bây tôi còn cảm ơn vì trời cho tôi cơ phát hiện bản chất ghê tởm của cả gia đình này.

Tôi cười khổ: “Tôi đúng là từng ngu, từng dại, nhưng tôi không ngu đến mức mắc cùng một lầm hai lần. Như thế là không thể cứu vãn nổi rồi!”

Từng lời nói hôm vẫn còn vang bên tai tôi:

— “Cẩn thận đừng để con bé biết, kẻo lại phiền phức!” – mẹ .

— “Con biết rồi, nên thời gian này mẹ qua chăm bồ giúp con.” – Khang Cường.

— “Lỡ con bé phát hiện thì sao? Tao không muốn quay lại quê đâu, biệt thự ở đây sống sướng quá rồi!” – bố .

— “Yên tâm, ngu lại dễ dụ. Đến biết, tao cũng có cách tống cổ khỏi trắng tay. .”

Nghĩ tới là tức nghẹn.

Tôi đưa tay : “Trả chìa khóa xe cho tôi!”

Hắn giật , cảnh giác hỏi: “Cô định gì?”

Tôi cười nhạt: “Xe là tài sản riêng trước hôn của tôi. Kể cả bán đồng nát cũng do tôi quyết, không đến lượt người ngoài.”

Câu này nhắc khéo mẹ hắn, bà ta liền giật lấy chìa khóa: “Cô đưa cho con tôi thì là của rồi! Không có chuyện đòi lại!”

Tôi chẳng buồn tranh cãi: “Không sao. Mai sẽ có luật sư việc với hai người. đừng mong vớt được thêm cái gì tôi .”

Lời tôi khiến hai mẹ con há hốc mồm.

Họ không ngờ người xưa nay mềm mỏng như tôi lại cứng rắn đến vậy.

Tôi dứt khoát nói luôn: “Hổ không gầm, tưởng tôi là mèo bệnh chắc?”

Bà mẹ vội năn nỉ: “Đàn ai chẳng có . Tôi đảm bảo sau này Khang Cường sẽ một lòng với cô!”

Tôi cười khinh: “Không còn cơ đâu. Một lần phản bội thì trăm lần cũng chẳng đáng tin. Loại đàn như thế, tôi không cần!”

Bà ta lập tức đổi mặt: “Cô tưởng rời khỏi con tôi, cô tìm được người vừa đẹp trai vừa đối xử tốt à?”

Tôi nhướng mày: “Ếch hai chân thì hiếm chứ đàn hai chân thì đầy ngoài đường. Tôi đâu chết dí trên một cành cây mục như anh ta!”

Thấy hai người còn lằng nhằng, tôi gọi thẳng bảo vệ khu tới hỗ trợ đuổi họ đi.

Tôi thừa nhận, tôi đã lợi dụng hắn biết gì để ép hôn.

Nhưng so với những gì họ , chuyện tôi chẳng là gì cả.

Tôi còn kiện hắn tội hôn giả dối, coi như tôi nể tình xưa lắm rồi.

Dưới sự tống của bảo vệ, Khang Cường và mẹ hắn đành tức tối bỏ đi.

Tôi luôn tin: Tình cảm và công sức đặt đúng người thì gọi là đầu tư.

Đặt người – là lãng phí.

Gửi đến tất cả chị em phụ nữ: Hãy mở to mắt nhìn cho kỹ, xem người bên cạnh có thật sự xứng đáng để giao cả cuộc đời hay không.

Tùy chỉnh
Danh sách chương