Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6AcyhL27Sz

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Cả cuộc đời tôi, Hà , trở thành trò cười hoang đường.
Tôi thực sự , mọi người, xé toang bộ giả nhân giả nghĩa gã đàn ông khốn nạn .
gào thét như con thú phát điên, ném vào anh ta những lời cay độc nhất.
Nhưng cuối cùng, tôi vùng vẫy thoát khỏi vòng tay anh ta, lạnh lùng nhìn thẳng:
“Hà , cất cái nạ đạo mạo đó đi, làm đàn ông đàng hoàng lần đi.”
“ cưới, anh không dám ‘tình yêu chân chính’ mà đấu tranh bố . Sau cưới, anh lén lút nối lại cô ta cũng không dám thẳng thắn tôi. tôi , anh không dám đối diện đường hoàng.”
“Anh tự hỏi mình xem, những năm qua, anh xứng ai?”
Hà chết lặng, mày xám ngoét.
Hồi lâu, anh ta mới lí nhí:
“Vợ à, thật sự không anh thêm cơ hội sao? Dù là , chúng ta cũng không nói là được…”
“Câm miệng!” Tôi hét lên, ngắt lời anh ta.
“Anh còn có tư cách nhắc sao? Ngay cả suất con gái cũng dám ăn cắp, anh không xứng làm cha !”
9
Tuy bạ Hà Tư Lạc đã bị chuyển đi, nhưng hộ khẩu nằm sổ nhà tôi, chưa được xóa. Suất thế chưa được giải phóng, con gái tôi không nhập .
Để đề , sau được bố ủng hộ, tôi đã đăng ký con vào trường quốc tế tư thục hàng đầu thành phố.
Bố chồng vốn đối xử tôi không tệ, dù tôi và Hà đã không làm vợ chồng, tôi cũng không làm mọi chuyện quá khó coi.
Hà cuối cùng cũng đồng ý . chính thức làm thủ tục, tình nghĩa dâu con, tôi nghĩ mình cũng nên gặp hai ông bà chuyến.
Tôi gọi chồng dưới nhà, chuông reo mãi không ai bắt máy. Nghĩ chắc họ cùng nhau đi dạo hoặc đi chợ, tôi lấy chìa khóa mở cửa vào.
khách vắng lặng, từ ngủ khép hờ vang tiếng trò chuyện.
“ sao tôi không nhận , cái con Thụy Thuần độc địa như vậy, đúng là nhìn chẳng đoán được lòng người.” – là giọng chồng. Tôi chết lặng, không tin nổi những lời cay nghiệt lại từ miệng người từng thương yêu tôi.
“Lúc tôi đã bảo bà đừng xen vào chuyện con cái. Con Giang cũng đâu có gì xấu, con trai thích mới là quan trọng. Là bà cứ làm ầm lên.” – giọng cha chồng bất mãn.
“Giờ ông quay trách tôi? Ngày đó ông nói thế nào? Bố con bé là lãnh đạo, cưới con trai mình sẽ có đường thăng tiến, đỡ phấn đấu ba chục năm!”
“Ai mà ngờ được bố liêm khiết, ngay cả con rể cũng chẳng chịu nâng đỡ!”
“Thôi, . là nghĩ thằng cháu bị bỏ bên ngoài bao năm, tôi cũng xót xa.” – chồng thở dài. “Con bé đem con gái đi đi, nhà ta chẳng cần.”
“ tiếc cái suất không giữ được!” – cha chồng tiếc nuối. “Theo tôi, con trai ta quá mềm lòng, lẽ sớm lén chuyển hộ khẩu ngoài đã ổn rồi…”
…
Tiếng họ vang lên ngủ. Tôi lặng lẽ khép cửa, rời đi.
Cơn hận dâng trào, tôi siết chặt bàn tay trắng bệch.
đầu như có sợi dây bật đứt.
nỗi nhục nhã khôn tả ập , nhấn chìm toàn thân tôi.
, niềm tin bị chà đạp không thương tiếc, đau tận xương tủy là như vậy.
Tôi hóa thành trò hề, lấy chân thành đổi lại là dối trá tinh vi.
Mọi kiêu hãnh, mọi tự trọng, khoảnh khắc đều sụp đổ.
Giữ diện để làm gì nữa?
May mắn thay, chuyện cũ nhân, bố tôi luôn đề Hà , chưa từng giúp anh ta trên con đường quan lộ.
Đáng tiếc, ngay cả bố tôi cũng không lường được — anh ta không thăng tiến, nhưng thừa sức ngoại tình và bỏ rơi vợ con.