Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/4AwW32dbWd
Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu, Lavender Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Tôi thậm chí không có mặt ở phiên tòa đó.
Nghe nói tại tòa, khóc lóc ầm ĩ, c.h.ử.i mắng thẩm phán là bất hiếu.
Cuối cùng, tòa xét theo thu nhập của tôi, tuyên tôi chu cấp mỗi tháng 1 vạn cho hai người.
Phán quyết hợp lý.
Cơ mà không chịu, còn lập tức kháng cáo.
phiên phúc thẩm, tòa tuyên bố tôi không chu cấp đồng nào nữa.
Vì luật sư bên tôi phát hiện, bố mẹ tôi tuy không có lương hưu, nhưng sở hữu hai căn nhà cho thuê, thu nhập hàng tháng dư sức sinh hoạt.
Chứng cứ đầy đủ, án phúc thẩm là án cuối cùng.
hết cách dùng pháp luật trói buộc tôi, chỉ có gọi điện phiền.
Tôi cầm án cười… rồi nước mắt tự dưng tuôn rơi.
Năm ấy vừa trường, lương tháng chỉ đủ tằn tiện.
Nếu thuê nhà bên ngoài, tiền còn không đủ ăn.
Tôi cầu xin bố mẹ cho một chỗ ở tạm, chỉ một góc để ngủ thôi.
liên tục từ chối, viện cớ:
“Nhà chật, không có chỗ.”
“ gái con học lớp 12, sắp thi đại học, con muộn sẽ ảnh hưởng nó.”
Năm đó, tôi thuê phòng tập 600 tệ một tháng, ở chung với người lạ, ngày nào quấy rối.
Chính là Hàm Uyên đã kéo tôi khỏi vũng lầy ấy, cho tôi một cuộc đời .
Tôi rốt cuộc vẫn không muốn mọi trở nên quá khó coi.
15
Vụ ly do có đầy đủ bằng chứng, rất nhanh đã có phán quyết.
Hàm Uyên không hề tỏ hối hận, còn dắt theo mẹ mình đứng trước cửa toà dằn mặt tôi:
“Lâm Nguyệt, cô nhất định sẽ hối hận khi ly với tôi.”
“Với điều kiện cô, cô nghĩ còn kiếm được người đàn ông nào tôi sao?”
“Hừ, ly càng tốt, tôi có khai tìm gái!”
“Cô không biết đâu, mấy 3.000 một lượt vừa xinh vừa chịu chơi, thú vị gấp trăm lần loại nhàm chán cô. Tôi chán ngấy cô từ lâu rồi.”
“Cô có biết không, cái nhẫn cầu đó vốn không đặt riêng cho cô!”
“Trước cô, tôi đã có mấy đối tượng kết rồi, chỉ là tinh ranh cô, không dễ lừa cô thôi.”
“Còn cô á? Tôi quà chẳng mua, chỉ đưa cô căn nhà trọ là cô đã rơi vào tay tôi rồi.”
“Lâm Nguyệt, cô thật đúng là… quá rẻ rúng.”
Anh ta nói tất những gì có khiến tôi tổn thương, chỉ để mong nhìn thấy nét hối hận trên mặt tôi.
Tôi chỉ liếc anh ta một cái, nhàn nhạt nói:
“ Hàm Uyên, cảm ơn anh… đã buông tha cho tôi.”
“Tương lai, chúc anh may mắn.”
Câu này khiến nụ cười đắc ý trên mặt anh ta lập tức đông cứng.
Ánh mắt anh ta thoáng qua một tia chột dạ.
Tôi nhìn anh ta, mỉm cười: “ Hàm Uyên, hy vọng chúng ta… không bao giờ gặp lại.”
Tôi xoay người rời .
Với lối đó, anh ta sớm muộn mắc căn bệnh còn tệ . Không gặp lại nữa chính là lời chúc phúc tốt nhất tôi có dành cho thân.
16
Sau khi xử lý xong mọi , bệnh tình của tôi gần hồi phục.
Tôi dồn toàn bộ tâm trí vào việc.
Có lẽ ông trời thấy tôi khổ sở ba mươi năm đầu đời, nên bù đắp cho tôi bằng sự trong sự nghiệp.
Chi nhánh tôi phụ trách phát triển đạt được tích vượt xa kỳ vọng.
Chỉ là một phố , không còn cô thân ríu rít bên tai, mỗi đêm xuống tôi vẫn thấy cô đơn.
May mắn thay, vì tích xuất sắc, ty sớm thăng chức cho tôi trở người đứng đầu chi nhánh, phụ trách toàn bộ bộ máy điều hành.
việc bận rộn khiến tôi không còn thời gian buồn bã.
Mức lương ngày càng cao khiến tôi chẳng còn lý do để đau khổ.
Sau này, tôi tự mua cho mình một căn hộ cao cấp, cuộc mà tôi chỉ dám mơ ước.
Lần nữa nghe tin Hàm Uyên, là khi tôi và thân cùng hóng trai trường của cô ấy.
Trùng hợp thay, cậu trai đó việc ở ty của Hàm Uyên.
Cậu ta chia sẻ với tôi đầy rẫy giật gân anh ta.
Sau khi ly , Hàm Uyên thỏa sức buông thả, không còn kiêng kỵ.
Anh ta luôn tin rằng chỉ dùng biện pháp an toàn là không sao, nhưng đời đâu đơn giản thế.
Không lâu sau, anh ta lại mắc bệnh.
Sau một thời gian chán nản, anh ta càng sa đọa , mang bệnh vẫn phóng túng, nổi danh phố. Rồi mất việc, coi chuột chạy qua đường, mọi người xa lánh.
Lúc đó, anh ta nhớ người vợ cũ là tôi.
Anh ta cố gắng liên lạc, nhờ người trong giới tìm kiếm tôi.
Nhưng lúc đó tôi đã khác xưa, không còn là cô nhân viên nhỏ bé dựa vào anh ta.
Những mối quan hệ của anh ta không ai dám tiết lộ thông tin tôi.
Cuối cùng, anh ta nhờ người nhắn lại:
“Lâm Nguyệt, là vợ cũ của anh, chúng ta có một đứa con, không không lo cho anh được.”
“Anh bệnh rồi, anh . Vợ à, anh vẫn yêu , quay … anh hứa sau này không bao giờ tìm gái nữa!”
Tôi không đáp lời.
Người truyền lời hiểu ý, từ đó không ai dám phiền tôi nữa.
Sau này, nghe nói số tiền tiết kiệm của anh ta đều dốc hết để chữa bệnh.
Quả báo, chính là thế.
Chỉ là… tất những điều đó không còn liên quan gì tôi.
Tôi đã một mình bước tiếp, xa , không còn ai trói buộc, không còn sợ mất mát.
Tôi chính là tôi, là pháo hoa mang sắc màu khác biệt.
(Hoàn)