Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/10usYgn2i0

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
“Xấc xược!” Công công cười lạnh, “ Lãng tư tiện dẫn tội nữ trốn khỏi quân doanh, đã phạm quân pháp. Ngươi không những không xin tội, lại còn dẫn binh vây quân doanh, không phải là muốn bức cung tạo phản thì là gì?”
Trưởng công chúa nghiến răng:
“Bổn cung tuyệt đối không có ý này, chỉ là quá yêu thương con trai.”
Tống công công hừ lạnh một , quay sang Lục Mính:
“Lục quân, khen ngợi ngươi xử lý rất tốt.”
Lục Mính chắp tay: “Tạ ơn .”
Tống công công lại nhìn phía ta:
“Ngươi chính là Phú Tân Nguyệt?”
Ta căng thẳng dập :
“Tội nữ tham kiến Công công.”
“Đứng lên đi.” Tống công công ôn hòa nói:
“Cha ngươi tuy có lỗi, nhưng ngươi đã tận tâm cống hiến dân trong quân đội, đã xá miễn tội danh của ngươi, tha cho ngươi vô tội, ngươi không cần phải tự xưng là tội nữ nữa.”
Ta rưng rưng nước mắt:
“Tạ ơn ban ân điển!”
Tống công công gật , rồi lạnh lùng nhìn sang Trưởng công chúa:
“Khẩu dụ của , Trưởng công chúa dạy con không nghiêm, dung túng con phạm pháp. Kể từ hôm nay, cấm túc tại phủ công chúa ba tháng. Lãng giao cho Tông Nhân Phủ quản giáo.”
Trưởng công chúa mặt trắng bệch như tro tàn:
“Thần … lĩnh chỉ.”
Tống công công cùng đoàn người dẫn Trưởng công chúa họ rời đi, hai chân ta mềm nhũn, suýt chút nữa ngã khuỵu.
Lục Mính đỡ ta dậy:
“Không sao rồi.”
Ta cười khổ:
“Đã gây phiền phức cho quân rồi.”
Chàng véo má ta một cái:
“Nàng không phải phiền phức.”
Các bình luận điên cuồng lướt qua màn hình:
【A a a ngọt quá!】
【Người của thượng quá kịp lúc!】
【Trưởng công chúa đáng đời!】
【Khụ, không thấy nữ chính đáng thương sao? Nữ phụ được quân bảo vệ, còn được xá miễn thân phận tội nữ, còn cô thì sao, chỉ có bị lãng quên trong xó xỉnh.】
【Ai bảo, là cô ta xúi giục nữ phụ đi g.i.ế.c người trước, còn quyến rũ vị hôn phu của nữ phụ. Làm nhiều việc bất nghĩa thì bị phạt là điều cô ta đáng phải chịu thôi.】
【Mặc dù vậy, nhưng chẳng phải cuốn sách này đã đi chệch hướng rồi sao? Tôi muốn xem là nữ chính tốt, còn nữ phụ t.h.ả.m hại cơ mà. 】
【Thần kinh, mỗi người đều là nhân vật chính trong cuộc đời mình, nếu Phú Minh Châu có được một nửa sự nỗ lực đặt vào bản thân mình như Phú Tân Nguyệt, cô ta đã không mức phải rơi vào tình cảnh này chỉ cái gọi là thanh cao giả tạo.
Hơn nữa, Phú Tân Nguyệt dựa vào đâu mà phải t.h.ả.m hại, cô chẳng hề làm điều gì xấu xa cả, trong mắt tôi cô chỉ là một cô gái rất cố gắng sót. Tại sao là nữ phụ thì phải t.h.ả.m chứ?】
“Đúng vậy, ta đã cố gắng sót vậy, tại sao ta lại phải t.h.ả.m hại?”
Ta nhìn phía bình luận, im lặng nói: “Vận mệnh của ta chỉ có ta được làm chủ!”
Dòng bình luận trống rỗng trong chốc lát, rồi đột nhiên d.a.o động dữ dội.
【C.h.ế.t tiệt, cô nhìn thấy chúng ta à? Chẳng lẽ chúng ta chọn nhầm nữ chính rồi! Phú Tân Nguyệt là người đang nắm giữ kịch bản Đại Nữ Chủ sao?】
【Suỵt, rốt cuộc có bao nhiêu người có thấy bình luận? Cẩn thận bị hội pháo hôi vây công!】
Ta khẽ mỉm cười, không trả lời nữa.
Chương 5
Ba ngày , lại có một đạo thánh chỉ .
đế đứng hủy bỏ hôn ước giữa ta Lãng, đồng thời ban hôn ta cho Lục Mính.
Lục Mính mặt không đổi sắc: “Thần lĩnh chỉ.”
Ta toàn choáng váng: “ quân… việc này là…”
Chàng cúi người thì thầm vào tai ta:
“Ta đã nói rồi, sẽ cho nàng đường đường chính chính làm phu nhân của ta.”
Một tháng , chúng ta trở kinh thành.
thượng đích thân triệu kiến, ta biết được sự thật.
Hóa trong vụ án tham ô của cha ta là Bình Nam Hầu, ông không phải là kẻ sâu mọt lớn nhất.
Lý Nham Trưởng công chúa đều tham gia vào, cùng nhau rút rỗng quốc khố quân lương.
Nếu xét kẻ cầm vụ án, thì phải là Trưởng công chúa.
Lục Mính đã phối hợp với đế tiến hành cấm túc tước quyền của Trưởng công chúa.
Một tháng là đủ xử lý những tội chồng chất của Trưởng công chúa.
Bà ta bị tước đoạt tước vị công chúa, phán quyết giam lỏng trọn đời tại đạo viện tu thân dưỡng tính.
Còn Lãng mất đi sự bảo hộ của mẫu thân, cũng bị Quốc công phủ ghẻ lạnh, mất đi thân phận Tiểu công gia, khó lòng chấp nhận cú sốc nên bỏ đi, không rõ tung tích.
Ta thuật lại kết cục của bọn họ cho Phú Minh Châu hay.
Từ dạo nàng ta cùng Lãng bị bắt , Trưởng công chúa chỉ đem Lãng đi, ta đã khẩn cầu quân dung xá cho nàng, nàng được lấy thân phận thường dân sinh cùng biên dân.
Nàng ta nào chịu nổi khổ cực lao dịch, nên chủ động chọn làm kỹ nữ.
Hay tin ta sắp kết duyên với Lục Mính, lại còn được thượng ban ân điển, nàng ta phát cuồng, xông thẳng vào quân doanh.
“Phú Tân Nguyệt! Đồ tiện tỳ nhà ngươi!”
Phú Minh Châu tóc rũ rượi xông vào doanh trướng, tay cầm chuôi chủy thủ sáng choang.
Ta đang may y phục cho quân, thấy vậy vội vàng đứng dậy thối lui.
“ , ngươi muốn làm gì?”
Nàng ta mắt đỏ ngầu, dung mạo vặn vẹo:
“Đều là tội nghiệt của ngươi! Chính ngươi hại ta thân bại danh liệt này mức! Ta phải thủ tiêu ngươi!”
Ta né tránh nhát chủy thủ nàng ta đ.â.m tới, nhưng lại bị nàng ta túm chặt tóc.
“Dựa vào lẽ gì ngươi có kết duyên với Lục Mính? Dựa vào lẽ gì ngươi được xá miễn? Ta là đích nữ của Hầu phủ! Ta là kẻ xứng đáng hưởng vinh hoa phú quý!”
Da đau đớn thấu xương, ta nghiến răng tóm lấy cổ tay nàng ta: “ , ngươi hãy bình tĩnh!”
“Hãy c.h.ế.t đi!” Nàng ta giơ chủy thủ lên, đ.â.m thẳng vào n.g.ự.c ta.
Giữa khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, một hàn quang xẹt qua.
Cổ tay Phú Minh Châu bị mũi tên sắc bén xuyên thủng, chủy thủ leng keng rơi xuống đất.
Lục Mính tay cầm cung dài, sải bước tiến , một cước đạp Phú Minh Châu .
“Tự chuốc lấy cái c.h.ế.t.”
Phú Minh Châu ôm cổ tay chảy máu, khóc lóc t.h.ả.m thiết:
“ quân! xinh đẹp hơn nàng ta, ôn nhu hơn nàng ta, sao Ngài lại chọn nàng ta? có hầu Ngài, nguyện làm mọi điều!”
Lục Mính toàn không đoái hoài, ôm ta vào lòng: “Bị thương tổn ở đâu chăng?”
Ta lắc , nhìn Phú Minh Châu đang thân bại danh liệt, trong lòng trăm mối ngổn ngang.
“ , đạo lộ là do ngươi tự chọn. Nếu ngươi không có tâm niệm hại người, biết an phận giữ mình, thì đã có yên ổn.”
Nàng ta hét lên thất thanh:
“Ta không cần ngươi bày giả nhân giả nghĩa! Ta hận ngươi! Ta hóa thành quỷ cũng sẽ không buông tha ngươi!”
Lục Mính nhíu mày: “Kẻ hầu, lôi ngoài.”
Binh sĩ kéo Phú Minh Châu đi, nguyền rủa của nàng ta xa dần.
Ta tựa vào vòng tay Lục Mính, khẽ nói: “ quân, muốn đi thăm viếng nàng ta một phen.”
Chàng véo má ta: “Mềm lòng rồi chăng?”
“Không phải.” Ta lắc , “Chỉ là có vài lời cần đương diện phân trần cho minh bạch.”
Trong lao phòng, Phú Minh Châu bị xích sắt khóa chặt, dung nhan tiều tụy khô gầy.
Thấy ta bước vào, nàng ta cười lạnh:
“ đây chiêm ngưỡng trò cười của ta ư?”
Ta quỳ gối trước mặt nàng ta:
“ , ngươi còn nhớ thuở bé không? Có một lần ta bị sốt, chính ngươi đã lén đưa t.h.u.ố.c cho ta.”
Nàng ta sững sờ một chút, rồi ngoảnh mặt đi: “Đừng dùng mưu kế đó.”
“Ta vẫn luôn khắc ghi những điều tốt của ngươi.” Ta khẽ nói, “Nhưng sao lại thay đổi? Chỉ thân phận thứ xuất của ta?”
Phú Minh Châu đột nhiên kích động hẳn lên:
“Ngươi hiểu gì chứ! Tiện tỳ mẫu thân ngươi, đã câu dẫn Phụ thân sinh ngươi, khiến Mẫu thân ta cả ngày chịu đựng nước mắt! Hai mẹ con các ngươi đều đáng c.h.ế.t!”
Ta thở dài một :
“ , Mẫu thân ta chưa từng mưu toan tranh sủng. Người chỉ là một nha đáng thương, bị Phụ thân cưỡng ép chiếm đoạt.”
“Câm miệng!” Nàng ta lớn cắt ngang, “Đừng ở đây giả nhân giả nghĩa! Bây giờ ngươi đắc ý rồi chăng? Trèo cao được cành quý rồi chăng? Ta nói cho ngươi biết, đàn ông không ai đáng tin cậy! Lục Mính sớm muộn cũng sẽ vứt bỏ ngươi!”
Ta đứng dậy, bình thản nhìn nàng ta:
“ , tình nghĩa muội giữa ta ngươi, hôm nay xem như chấm dứt. Ngươi hãy tự lo liệu lấy thân.”
ta quay lưng bước đi, nàng ta đột nhiên gọi: “Tân Nguyệt!”
Ta quay lại, thấy nàng ta lệ rơi đầy mặt, thì thầm: “Cứu ta… Ta không muốn c.h.ế.t… Rõ ràng nhân sinh của ta không nên như thế này, tại sao thực tế lại trái ngược toàn với mộng cảnh…”
Ta trầm mặc giây lát, rồi khẽ nói: “Ta sẽ cầu xin quân giữ lại mạng cho ngươi.”
Đại hôn ngày , trang sức của hồi môn đỏ rực trải dài mười dặm.
Lục Mính khoác hỉ bào, tuấn mỹ như thần tiên. Chàng dắt tay ta, bước vào chính đường giữa muôn vàn lời chúc phúc. hành lễ bái đường, ta thoáng nhìn thấy Lãng nơi góc phòng.
Hắn y phục rách rưới, ánh mắt đờ đẫn, sớm đã không còn chút phong thái công t.ử ngày xưa.
Dòng bình luận lướt qua:
【Nam chính sao lại thành thế này?】
【Đáng đời! Kẻ nào bảo hắn mắt mù chọn nhầm người!】
【Dù gì cũng là nam chính nguyên tác, hơi t.h.ả.m rồi】
nghi thức thành, Lục Mính bế bổng ta lên, bước vào động phòng giữa reo hò trêu chọc của mọi người.
Hồng chúc lay động, chàng khẽ vén khăn che mặt của ta, ánh mắt tràn đầy dịu dàng.
“Phu nhân.”
Má ta nóng bừng, khẽ đáp: “Phu quân.”
Chàng cười trầm một , cúi người niêm phong đôi môi ta.
Hồng trướng buông xuống, xuân tiêu một khắc đáng ngàn vàng.
Hậu hôn ba năm, ta theo Lục Mính hồi kinh tấu trình .
đế long nhan rất vui mừng, gia phong Lục Mính làm Định Bắc Hầu, ta được phong làm Cáo Mệnh Phu nhân.
xuất cung, chúng ta gặp lại Phú Minh Châu đang hành khất nơi phố thị.
Nàng ta tóc tai bù xù, mặt mày lem luốc, thấy chúng ta thì hốt hoảng né tránh.
Ta sai thị nữ trao ngân lượng thực phẩm, nhưng nàng ta lại hung hăng đập nát đồ vật xuống đất.
“Ta không cần sự bố thí của ngươi!”
Lục Mính nhíu mày, ta kéo tay chàng: “Đi thôi.”
Xe ngựa từ từ lăn bánh trên Trường An phố , dòng bình luận lần cuối cùng hiện :
【Nữ chính toàn điên loạn rồi】
【Nữ phụ nghịch tập thành công!】
【Đây là kết cục xứng đáng của một Đại Nữ Chủ】
Ta tựa vào vai Lục Mính, khẽ nói:
“Phu quân, đã từng nói với chàng chưa, có thấy những hàng chữ kỳ lạ?”
Chàng nhướng mày: “Chữ gì cơ?”
“Chính là…”
Lời chưa dứt, chàng đột nhiên hôn ta: “Phu nhân nói gì ta cũng tin.”
Ta cười đáp lại nụ hôn, những dòng bình luận kia dần dần tiêu tan dưới ánh dương.
()