Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/5Alz7QjUEC

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 1

1.

Đúng lúc nghỉ trưa, người ra kẻ vào tấp nập, đi ngang cũng nhìn tôi.

Tôi thảnh thơi ngồi xuống chiếc ghế gấp, ấn nút mở loa phát thanh.

“Chu Hoài, làm ơn trả lại sính lễ cho tôi đi. Đừng mải mê chọn nội y cho cô em nuôi của anh, Oản Oản, nữa.”

“Dù sao… người được hưởng cũng chẳng tôi.”

Có người nhịn không được bật cười, còn rút điện thoại ra quay video.

Vài phút sau, máy tôi rung liên tục. Chu Hoài đến điên cuồng, tôi đều bấm từ chối.

Anh ta đổi sang nhắn tin, tôi lười xem, trực tiếp chặn luôn.

Mãi đến cuộc thứ năm mươi, tôi mới bấm nhận.

nối máy, anh ta gào lên:

“Em bị điên rồi à?! là nơi anh đi làm! Em gây náo loạn thế thì anh và Oản Oản để mặt mũi ở ?!”

“Mau thu dọn tất cả cho anh!”

Ba năm bên nhau, là lần đầu tiên anh ta vì người phụ nữ mà quát vào mặt tôi. Tim tôi thoáng lạnh.

“Tưởng muốn ngẩng đầu sống, thì đừng trộm đồ của tôi.”

làm chuyện không ra gì, còn muốn giả bộ trong sạch. Anh không chính mình mới là người đáng ghê tởm sao?”

Chu Hoài cao :

“Em đừng nói khó nghe như thế! Oản Oản tính tình yếu đuối, không có sính lễ sao nó sống nổi ở nhà chồng? Còn em thì , dù em không có thứ gì, anh vẫn yêu em.”

“Em rộng lượng một chút đi, đừng làm khó một cô tội nghiệp.”

Tôi lạnh nhạt đáp:

“Chu Hoài, sính lễ của tôi là ba mẹ dành dụm suốt mươi năm, mỗi năm chuẩn bị cho tôi một món, tích lại đến nay.”

“Nó rất quan trọng với tôi. Nếu anh không trả lại, chuyện … chúng ta chưa xong .”

Đầu dây bên kia, Oản Oản khóc nức nở:

“Hu hu… anh ơi, có rất nhiều người mắng em là đồ ăn cắp… em làm sao … em muốn chết quá…”

Chu Hoài cuống cuồng dỗ dành:

“Đừng khóc, anh xử lý hết rồi. Sẽ không sao .”

Rồi anh ta hơi hạ , chột dạ rõ:

“Vợ à, anh có chút chuyện làm, anh cúp trước nhé.”

“Lát nữa anh bảo bảo vệ tịch thu toàn bộ đồ em mang tới. Chuyện đến thôi.”

Nói xong anh ta vội vàng cúp máy, chắc là để chạy đi dỗ Oản Oản.

Bảo vệ đến thu hết băng rôn lẫn loa của tôi.

Tôi vẫn ngồi nguyên tại chỗ, nhấp một ngụm trà. Đắng đến tận họng.

Tôi và Chu Hoài quen nhau từ đại học. Ngày đó, anh ta nghèo chẳng có gì trong tay.

Thế mà vì muốn theo đuổi tôi, anh ta nhịn ăn nhịn mặc ba tháng để mua tặng tôi một chiếc dây chuyền.

Dưới ánh trăng, mắt anh ta sáng lấp lánh, nói anh ta sẽ yêu tôi cả đời.

Tôi tin. Tin đến mức không quay đầu lại, chọn anh ta bằng tất cả nhiệt thành.

rồi, trái tim của anh ta… lệch khỏi tôi từ lúc nào không hay.

Tôi hít sâu, nuốt nỗi đau xuống đáy lòng, bình tĩnh đến lạ khi cho quản lý bộ phận của Oản Oản:

“Thông báo Oản Oản nghỉ . Mai tôi không muốn cô ta xuất hiện trong công ty nữa.”

“Và nói với Chu Hoài rằng… nếu tối nay tôi không nhận lại được sính lễ, thì anh ta cũng chuẩn bị rời khỏi công ty đi.”

Oản Oản vốn tốt nghiệp trung cấp, chẳng đủ tư cách chân vào công ty nhà tôi.

Lúc trước là Chu Hoài năn nỉ tôi hết lời, bảo Oản Oản hiền lành, chăm chỉ, nhất định sẽ làm tôi hài lòng.

Hừ.

Chăm chỉ làm thì không .

Chăm chỉ quyến rũ bạn trai của tôi thì đúng .

2.

Tối đó, Chu Hoài không về nhà.

Anh ta chỉ nhờ shipper mang sính lễ gửi trả về cho tôi.

Tôi anh ta đang giận, cố tình dùng cách đó để hiện sự bất mãn.

Còn tâm trạng tôi cũng chẳng khá . Tôi cho cô bạn thân, nhờ cô ấy tôi ra ngoài xả stress.

Cuối cùng, bọn tôi ghé vào một quán bar.

Tôi đang buồn bực uống rượu thì bạn thân bỗng kêu khẽ:

, đừng uống nữa. Hình như tớ người quen.”

Tôi theo hướng tay cô ấy chỉ nhìn sang.

Chu Hoài mặc sơ mi trắng, áo buông rộng. Oản Oản mặt đỏ bừng, ngơ ngẩn tựa vào lòng anh ta.

Dưới ánh đèn, người họ thân mật đến mức trông chẳng gì một đôi tình nhân thực thụ.

Oản Oản nhấp một ngụm rượu. Chu Hoài thuận tay lau vệt rượu bên khóe môi cô ta, động tác tự nhiên như thói quen.

Ánh mắt anh ta dịu dàng đến mức tôi chưa bao được hưởng.

Với vị hôn thê là tôi, anh ta không muốn về nhà nói một câu cho rõ.

với “em nuôi”, anh ta lại có thời gian người ta đi bar uống rượu.

Tôi từng đến gần.

Ngay lúc ấy, ánh đèn chiếu lên món trang sức trên Oản Oản – một chiếc dây chuyền sapphire xanh.

Đó là món quà mẹ tôi đấu giá cho tôi khi tôi mười tám tuổi.

Nó nằm trong rương sính lễ của tôi.

Vậy mà … lại đang nằm trên cô ta.

Bạn thân cau mày đầy ghê tởm:

“Chu Hoài bị gì vậy? người yêu nhau bao nhiêu năm, anh ta luôn một lòng với cậu. Thế mà sắp cưới rồi lại dính vào con hồ ly đó?”

“Nhìn cô ta kìa, dính vào anh ta như sắp chui vào người luôn.”

Tôi không nói một lời, chỉ cầm lấy thùng đá trên bàn, vung tay hắt thẳng vào người.

Oản Oản hét lên chói tai, còn Chu Hoài lập đen mặt muốn quay sang cãi lý.

là tôi, anh ta vội vã đẩy Oản Oản ra khỏi lòng mình:

“Em tới làm gì?”

Tôi nhìn thẳng vào anh ta, khẽ nhếch môi giễu cợt:

“Sao? Tôi phá chuyện thân mật ngọt ngào của người à?”

Oản Oản sợ hãi trốn ra sau lưng Chu Hoài, dáng vẻ yếu đuối như tôi là kẻ ác còn cô ta là nạn nhân.

Oản Oản đắc ý nhìn tôi, cong môi cười:

“Chị à, chị đừng trách anh Hoài. nay em bị đuổi , tâm trạng hơi tệ… nên anh mới em ra cho khuây khỏa.”

Tôi liếc cô ta một :

“Tôi cho phép cô nói chuyện à?”

Nụ cười của Oản Oản cứng lại ngay lập .

Chu Hoài lập nhíu mày, chắn trước mặt cô ta:

“Được rồi, em làm khó một cô nhỏ như thế để làm gì?”

nay em đuổi cô ấy mà chẳng nói rõ ràng, lại chạy tới gây chuyện. Em đang muốn làm gì vậy?”

Tôi chỉ thẳng vào chiếc dây chuyền trên Oản Oản:

“Đó là sính lễ của tôi. Tại sao lại nằm trên cô ta?”

“Chu Hoài, tốt nhất anh giải thích rõ ràng. Nếu không, tôi báo công an cô ta vào đồn ngay.”

Anh ta hơi bực bội, gắt lên:

“Oản Oản là trẻ mồ côi, chẳng có để dựa vào. Em lại đuổi nó, khiến nó mất chỗ đứng. Anh chỉ dùng sợi dây chuyền để an ủi nó thôi.”

nữa em có bao nhiêu trang sức, tặng cho Oản Oản một thì có gì mà lớn chuyện?”

Tôi nhìn anh ta, lạnh như băng:

“Không hỏi mà tự lấy thì là trộm. Oản Oản không cha mẹ nên không được dạy dỗ, tôi hiểu.”

ba mẹ anh chẳng lẽ cũng không dạy anh điều đó?”

Chu Hoài sững người một thoáng, rồi mặt lập đen lại:

“Lý Uyển Chi! Sao em cứ ăn thua đủ như vậy?”

bên sắp to tiếng thì Oản Oản vội khóc lóc tháo dây chuyền xuống:

“Đừng vì em mà cãi nhau… mất em có tự tìm lại.”

“Nếu chị không muốn ‘bồi thường’ cho em… thì em trả lại dây chuyền cho chị cũng được.”

Tôi cố kìm nén giận, tay ra nhận lại.

Chu Hoài bất ngờ giật lấy sợi dây chuyền, rồi vung tay ném thẳng vào tôi.

Mặt tôi bị cạnh đá sapphire quệt trúng, đau rát đến mức nước mắt cứ thế trào ra.

Dây chuyền rơi xuống nền, viên sapphire quý giá vỡ ra một đường nứt dài, loang ánh xanh nhợt nhạt.

Tôi cúi xuống, run tay nhặt nó lên.

Tim đau như có bóp chặt.

Chu Hoài lại ôm chặt Oản Oản vào lòng, nhẹ nhàng dỗ dành:

“Được rồi, đừng khóc nữa. Sợi dây chuyền đó kiểu dáng già dặn, vốn không hợp với em. Để anh em đi mua mấy đẹp .”

Từng chữ như từng nhát dao.

Tim tôi chìm xuống tận đáy.

Chu Hoài không hề liếc tôi một . Anh ta nắm tay Oản Oản, vòng qua người tôi mà thẳng ra ngoài, như tôi chưa từng tồn tại.

Tôi đứng yên tại chỗ, giọt nước mắt nóng hổi lăn xuống ào ạt, rơi trên viên sapphire nứt toác trong lòng bàn tay.

Tôi không muốn về nhà, nên thuê khách sạn ngủ tạm một đêm.

Nắm chặt sợi dây chuyền trong tay, tôi mệt mỏi nằm xuống giường.

Nửa mê nửa tỉnh, tiếng chuông điện thoại đột ngột reo lên làm tôi giật mình tỉnh dậy.

Chu Hoài phẫn nộ đến run:

“Lý Uyển Chi! Anh nói với em bao nhiêu lần rồi, Oản Oản chỉ là em của anh!”

“Tại sao em cứ không chịu buông tha nó? Không chỉ đuổi vô lý, em còn tung lời muốn phong sát cả ngành!”

“Em muốn ép Oản Oản đi chết sao?!”

Tôi còn đang ngái ngủ.

nghe tới “tin vui” , tôi tỉnh hẳn.

Ngửa người trên giường, tôi bật cười khẽ:

“Không tôi làm.”

“Có lẽ đó nhìn không kiểu giả vờ đáng thương của Oản Oản, nên tốt bụng thay toàn ngành tránh sét mà thôi.”

Chu Hoài hoàn toàn không tin:

“Em đừng chối nữa! Ngoài em ra, chẳng ghét Oản Oản đến mức đó!”

“Làm sai còn không dám nhận! Em bây gì mấy bà điên chỉ tranh khách với đàn bà !”

Bị anh ta hết lần đến lần vu oan, chẳng phân trắng đen, lửa giận trong tôi bùng lên:

“Chu Hoài, anh và cô ta ‘trong sạch’ hay không, trong lòng anh tự .”

“Tôi cảnh cáo anh. Nếu anh còn dám vì cô ta mà quát vào mặt tôi thêm một lần nữa, thì tôi sẽ thật sự phong sát cô ta trong toàn ngành.”

“Em điên rồi! Hoàn toàn không nói lý!”

Chu Hoài cúp máy rụp.

Cơn nghẹn trong ngực không trút vào .

Tôi ngồi trên giường, im lặng nhìn sợi dây chuyền trong lòng bàn tay.

Vết nứt dài trên viên sapphire giống hệt tình cảm của tôi và Chu Hoài—

Cho dù có cố hàn gắn thế nào, cũng không trở lại như xưa.

con người không cỏ cây.

Một đoạn tình cảm từng được đặt lên tim… dễ nói buông là buông.

Tùy chỉnh
Danh sách chương