Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/7AVVuIelbz

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
“Cướp người.”
Ta nói.
“Cướp con ta trở về từ hang rồng ổ hổ.”
08
Kinh thành, phủ Thái phó.
Bầu không khí nặng nề đến đáng sợ.
Kể từ khi Bùi thị lương hành phá sản, giá lương thực ở kinh thành tăng vọt, hạ nhân trong phủ đi lại đều nhón chân nhẹ bước.
Chỉ sợ sơ ý một chút sẽ chọc giận “nữ chủ nhân mới” tính tình thất thường kia.
Liễu Như Yên.
Trước khi kinh, Bùi Viễn đã giao toàn bộ phủ đệ cho nàng ta.
Người phụ nữ này cuối cùng cũng toại nguyện trở thành chủ mẫu của phủ Thái phó.
Dù chỉ là tạm thời.
Nhưng nàng ta đã không chờ nổi mà bắt đầu sử dụng quyền lực của mình.
Nàng ta đuổi hết những người hầu cũ từng hầu hạ ta trong phủ.
Thay bằng người của riêng mình.
với bốn đứa con của ta, nàng ta càng không đánh thì mắng.
Đại công tử Bùi Niệm mới ba tuổi.
Chỉ vì không chịu gọi nàng ta là “nương ” mà bị phạt quỳ trong tuyết suốt một canh giờ.
Những đứa em nhỏ hơn càng ngày ngày khóc lóc.
Những tin này thông qua tai mắt ta cài trong phủ liên tục truyền đến tay ta.
Mỗi lần đọc, tim ta đau đến rỉ .
Bùi Viễn, Liễu Như Yên.
Hai kẻ cẩu nam nữ các ngươi cứ đợi đó.
Ta thề sẽ khiến các ngươi nợ phải bằng .
Ta dẫn theo Long cùng những người khác lặng lẽ lẻn vào kinh thành.
Chúng ta thuê một tiểu viện nông gia ngoài thành làm cứ điểm tạm thời.
Ta không vội hành động.
Phủ Thái phó phòng vệ nghiêm ngặt.
Xông thẳng vào là chuyện không thể.
Ta một cơ hội.
Một cơ hội để có thể thần không biết quỷ không hay đưa trẻ ra ngoài.
Cơ hội rất nhanh đã đến.
Ba ngày sau là sinh nhật của Liễu Như Yên.
Nàng ta muốn mở đại yến trong phủ.
Mời tất cả những nhân vật có tiếng tăm ở kinh thành.
Nàng ta muốn nhân cơ hội này tuyên bố với mọi người rằng mình mới là nữ chủ nhân tương lai của phủ Thái phó.
Đây chính là cơ hội của ta.
Ngày yến tiệc, cả phủ Thái phó sẽ vô cùng bận rộn.
Phòng vệ chắc chắn cũng lơi lỏng.
Ta lập ra một kế hoạch chu đáo.
Ta để Long dẫn người giả làm đầu bếp đưa thực phẩm lẫn vào bếp.
Còn ta giả làm một nữ đào , theo gánh lẻn vào phủ.
Mọi việc diễn ra rất thuận lợi.
Sau khi yến tiệc bắt đầu, tiền viện đầy ắp khách khứa, chén tạc chén thù.
Liễu Như Yên mặc lễ phục lộng lẫy như một con bướm hoa, xuyên qua đám đông.
Tận hưởng sự tâng bốc và nịnh hót của mọi người.
Không ai chú ý rằng hậu viện có mấy bóng đen đang lặng lẽ lẻn vào phòng ngủ của trẻ.
Ta tìm thấy bốn đứa con của mình.
Chúng đều gầy đi, khuôn mặt nhỏ đầy sợ hãi và bất an.
Nhìn thấy ta, trẻ đều sững sờ.
“Mẫu thân!”
Con trai cả Bùi Niệm là đứa đầu tiên ứng.
Nó lao vào lòng ta khóc nức nở.
Những đứa nhỏ khác cũng khóc theo.
Trái tim ta vỡ vụn.
Ta ôm chặt chúng.
“Đừng sợ, nương đã về rồi.”
“ nương sẽ đưa các con đi.”
Ta thay cho chúng bộ quần áo tiểu sai đã bị sẵn.
Sau đó bỏ một chút thuốc mê vào nước của chúng.
Chúng nhanh chóng ngủ thiếp đi.
Ta không thể để chúng khóc trên đường làm kinh động thị vệ.
Long và những người khác dùng những hộp thức ăn lớn đã bị từ trước, lần lượt đặt bốn đứa trẻ vào bên trong.
Sau đó họ giả làm đầu bếp dọn tiệc, khiêng những hộp thức ăn đi thẳng ra cửa sau.
Còn ta quay lại sân khấu.
Ta ở đây giữ chân tất cả mọi người.
Tranh thủ đủ thời gian cho Long và những người khác.
Ta vở “Bá Vương biệt Cơ”.
Khi đến câu “Quân vương ý khí tận, tiện thiếp hà liêu sinh”, ta đem toàn bộ nỗi bi phẫn và quyết tuyệt hòa vào giọng .
Tiếng bi thiết vang vọng khắp phủ Thái phó.
Tất cả mọi người đều bị tiếng của ta thu hút.
Ngay cả Liễu Như Yên cũng nghe đến ngây người.
Một khúc thúc.
Cả sảnh vỗ tay tán thưởng.
Liễu Như Yên sai người thưởng bạc cho ta.
Ta bạc, tạ ơn rồi lặng lẽ lui xuống.
Ta không quay về hậu trường.
Mà trực lẻn ra ngoài từ cửa bên.
Trong tiểu viện nông gia ngoài thành, Long và những người khác đã thành công.
Bốn đứa trẻ đều bình an vô sự.
Ta nhìn gương mặt đang ngủ của chúng, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
“Phu nhân, bây giờ chúng ta ra khỏi thành luôn sao?” Long hỏi.
Ta lắc đầu.
“Không.”
“Bây giờ ra khỏi thành mục tiêu quá lớn.”
“Liễu Như Yên rất nhanh sẽ phát hiện trẻ mất tích, nàng ta nhất định sẽ tỏa cổng thành, lục soát khắp .”
“Chúng ta phải đợi.”
“Đợi một thời cơ tốt nhất.”
Ta nhìn về phía phủ Thái phó, khóe môi cong lên một nụ cười lạnh.
Liễu Như Yên, ngày lành của ngươi đã hết rồi.
Món “quà sinh nhật” ta bị cho ngươi, hy vọng ngươi sẽ thích.
Khi trời gần sáng.
Một tiếng hét thảm thiết xé toạc sự yên tĩnh của phủ Thái phó.
“Không xong rồi! Cháy rồi!”
Ngọn lửa dữ dội bùng lên từ phía kho lương.
Ánh lửa đỏ rực nửa kinh thành.
Cả phủ Thái phó lập rối như tổ ong vỡ.
Tất cả mọi người đều bận rộn dập lửa.
Không ai còn trí để để ý bốn đứa trẻ mất tích.
Mà lúc này Cửu Môn Đề Đốc của kinh thành cũng rối bời.
Bởi vì các kho lương lớn trong thành gần như cùng lúc bốc cháy.
Cả kinh thành rơi vào hỗn chưa từng có.
Ngay trong sự hỗn ấy.
Một chiếc xe chở nước thải lặng lẽ khỏi cổng thành.
Trên xe nằm bốn đứa con của ta.
Và cả một ta hoàn toàn mới.
09
Ngọn lửa cháy suốt cả đêm.
Kho lương của phủ Thái phó bị thiêu thành đống tro tàn.
Liễu Như Yên chỉ trong một đêm từ thiên đường rơi xuống địa ngục.
Khách khứa hoảng bỏ chạy tứ tán.
Bữa tiệc mà nàng ta coi nhất biến thành trò cười.
Điều khiến nàng ta sụp đổ hơn là bốn đứa con của Bùi Viễn đã biến mất.
Nàng ta lục tung toàn bộ phủ Thái phó cũng không tìm thấy.
Nàng ta biết mình xong rồi.
Khi Bùi Viễn trở về, hắn nhất định sẽ không tha cho nàng.
Lúc này Bùi Viễn ở biên quan cũng được tin từ kinh thành.
Những người hắn phái đến Giang Nam phó ta toàn quân bị diệt.
Sản nghiệp của hắn ở kinh thành bị hủy hoại hoàn toàn.
Giờ ngay cả con cái hắn cũng bị bắt đi.
Chuỗi đòn liên khiến hắn gần như phát điên.
Không nghĩ hắn cũng biết tất cả là do ai làm.
Thẩm Vi!
Người phụ nữ mà hắn từng cho rằng có thể tùy ý khống chế.
Lại cho hắn một đòn chí mạng như vậy.
Hắn lập dâng tấu lên hoàng đế nói trong có việc gấp xin trở về kinh.
Hoàng đế bác bỏ yêu cầu của hắn.
Bởi vì tấu chương của nhị ca ta Thẩm Sách đã đến ngự tiền trước một bước.
Trong tấu chương liệt kê chi tiết các tội danh của Bùi Viễn như bè đảng, tham ô hối lộ, âm mưu tạo .
Chứng cứ xác thực, không thể chối cãi.
Hoàng đế long nhan đại nộ.
Ông không ngờ vị đại thần mình tin tưởng nhất lại là một con sói dã như vậy.
Ông lập hạ lệnh bãi bỏ toàn bộ chức vụ của Bùi Viễn, áp giải về kinh chờ xử lý.
Đồng thời phái người phi ngựa đến Vân Châu “mời” ta về kinh.
Hoàng đế là người thông minh.
Ông biết khủng hoảng lương thực của kinh thành chỉ có ta mới giải quyết được.
Ông cũng biết muốn quân Thẩm gia tục bán mạng cho ông thì phải cho ta một lời giải thích.
Khi được thánh chỉ, ta đang chơi với trẻ.
Chúng đã hồi phục sau cơn kinh hoảng.
Trên mặt lại xuất hiện nụ cười.
Nhìn dáng vẻ hồn nhiên của chúng, ta vô cùng may mắn vì lựa chọn năm đó của mình.
Người đến truyền chỉ là một thái giám trẻ mà ta chưa từng gặp.
Thái độ của hắn với ta vô cùng cung kính.
“Thẩm phu nhân, bệ hạ nói chỉ người chịu về kinh bình ổn giá lương.”
“Mọi yêu cầu của người, bệ hạ đều có thể đáp ứng.”
Ta cười.
“Yêu cầu của ta rất đơn giản.”
“Thứ nhất, ta muốn hòa ly với Bùi Viễn.”
“Thứ hai, ta muốn quyền nuôi dưỡng bốn đứa con.”
“Thứ ba, ta muốn Bùi Viễn phải giá cho tất cả những gì hắn đã làm.”
Tiểu thái giám liên tục gật đầu.
“Phu nhân yên , ý của người nô tài nhất định sẽ truyền đạt.”
Ba ngày sau, ta dẫn theo các con của mình, đoàn thương đội của mình và những núi lương thực chất cao như núi, rầm rộ trở về kinh thành.
Ngày ta trở lại kinh thành, vạn dân đổ ra đường.
Tất cả bách tính đều tràn ra phố nghênh đón ta, vị “cứu tinh” mang lương thực đến cho họ.
Ta không trở về phủ Thái phó.
Mà trực ở lại phủ Trấn Quốc Công đã bị niêm từ .
này mới là của ta.
Ngày thứ hai sau khi ta trở về kinh.
Bùi Viễn cũng bị áp giải về.
Hắn bị giam vào thiên lao.
Chờ đợi hắn sẽ là xét xử của tam ty.
Hoàng đế cho ta một cơ hội vào thăm hắn.
Ta nghĩ đây cũng là điều ông muốn thấy.
Ông muốn xem sau khi cặp “vợ chồng ân ái” năm xưa hoàn toàn xé toang mặt nạ thì sẽ là cảnh tượng nào.
Trong thiên lao tối tăm ẩm thấp.
Ta gặp lại Bùi Viễn.
Hắn mặc áo tù, tóc tai rối bời, râu ria lởm chởm.
Đã không còn dáng vẻ độ của vị quân tử ngày trước.
Nhìn thấy ta, đôi mắt hắn lập đỏ ngầu.
Tràn đầy oán độc và thù hận.
“Thẩm Vi!”
Hắn gào lên như con thú bị nhốt.
“Ngươi là con đàn bà độc ác!”
Ta đứng ngoài phòng giam bình tĩnh nhìn hắn.
“Ta độc ác sao?”
“Có bằng kẻ muốn tự tay đầu độc chính thê của mình không?”
Bùi Viễn sững lại.
Hắn không ngờ ta biết chuyện đó.
“Ngươi… sao ngươi biết?”
“Muốn người không biết trừ phi mình đừng làm.”
Ta lạnh lùng nhìn hắn.
“Bùi Viễn, ta chỉ muốn hỏi ngươi một câu.”
“Ba năm qua, ngươi với ta có từng có dù chỉ một chút chân không?”
Bùi Viễn im lặng.
Rất sau hắn ngẩng đầu nhìn ta rồi đột nhiên bật cười.
Tiếng cười điên đến cực điểm.
“Chân ?”
“Thẩm Vi, ngươi thật ngây thơ.”
“Từ ngày đầu tiên ta cưới ngươi, thứ ta muốn chính là phủ Trấn Quốc Công phía sau ngươi.”
“Chính là binh quyền của Thẩm gia!”
“Còn ngươi…”
Hắn dừng lại, trong mắt đầy khinh miệt.
“Ngươi chỉ là một công cụ sinh con nối dõi trong kế hoạch của ta.”
“Ta chưa từng yêu ngươi.”
“Người ta yêu từ đầu đến cuối chỉ có A Nhược.”
Dù đã sớm biết sự thật.
Nhưng khi chính tai nghe hắn thừa .
Tim ta vẫn đau như bị dao cắt.
Ba năm thanh xuân, ba năm giá.
Cuối cùng chỉ là một trò cười.
Ta nhắm mắt, hít sâu một hơi.
Khi mở mắt ra lần , trong ánh mắt chỉ còn lại hận ý lạnh băng.
“Được.”
“Rất tốt.”
“Bùi Viễn, hãy nhớ những lời hôm nay ngươi nói.”
“Ta sẽ khiến ngươi vì dã và sự vô tình của mình mà phải giá đau đớn nhất.”
Ta quay người đi, không nhìn hắn thêm lần nào .
“Ta sẽ khiến toàn bộ gia tộc họ Bùi chôn cùng ngươi.”
“Ta sẽ khiến Liễu Như Yên mà ngươi quan sống không bằng chết.”
“Ta sẽ khiến tên của ngươi bị đóng lên cột nhục nhã của lịch sử, để lại tiếng xấu muôn đời!”
Sau lưng ta vang lên tiếng gào thét và chửi rủa điên cuồng của Bùi Viễn.
Ta không quay đầu.
Ta bước ra khỏi thiên lao.
Bên ngoài ánh nắng rực rỡ.
Nhưng ta lại cảm thấy còn lạnh hơn cả trong ngục tối.
10
Tam ty hội thẩm nhanh chóng bắt đầu.
Ta với tư cách là nhân chứng quan nhất của vụ án đã ra trước công đường.
Trước mặt tất cả mọi người, ta vạch trần Bùi Viễn suốt những năm qua đã lợi dụng ta, lợi dụng Thẩm gia như nào để từng bước leo lên cao.
Hắn bè đảng ra sao, tham ô trái pháp nào.
Cuối cùng ta nói ra cả việc hắn vì muốn nhường chỗ cho Liễu Như Yên mà không tiếc hạ độc ta, mưu sát chính thê.
Từng việc từng chuyện đều có lý có chứng.
Triều đình chấn động.
Đám bè cánh của Bùi Viễn còn muốn biện hộ cho hắn.
Nhưng rất nhanh, nhị ca ta Thẩm Sách đã dẫn theo vài lão tướng của quân Thẩm gia từ biên quan trở về.
Họ mang theo chứng cứ sắt đá việc Bùi Viễn ở biên quan mưu đồ lôi kéo quân Thẩm gia, đoạt binh quyền.
Nhân chứng vật chứng đều đầy đủ.
Bùi Viễn không còn cơ hội lật lại.
Cuối cùng hoàng đế hạ chỉ.
Bùi Viễn âm mưu tạo , tội ác tày trời, xử phạt lăng trì.
Toàn bộ nam nhân trưởng thành của Bùi thị bị chém đầu.
Nữ nhân bị sung làm quan kỹ.
Gia sản bị tịch thu toàn bộ.
Ngày thánh chỉ ban xuống, kinh thành đổ tuyết lớn.
Ta đứng trước cổng phủ Trấn Quốc Công, nhìn tuyết bay đầy trời.
Trong lòng lại không có chút khoái cảm báo thù nào.
Chỉ còn vô tận trống rỗng và mệt mỏi.
Tất cả đã thúc rồi.
Không.
Vẫn chưa.
Còn một người , Liễu Như Yên.
Khi họ Bùi bị tịch thu gia sản, vì nàng ta không có danh phận nên thoát được một kiếp.
Nhưng nàng ta cũng từ một vị phu nhân tương lai của Thái phó phủ sống trong nhung lụa biến thành kẻ lang bạt không .
Ta cho người tìm được nàng ta.
Nàng đang ở trong một tiểu viện rách nát, sống bằng nghề giặt thuê.
Hai tay vì nước lạnh mà sưng đỏ.
Nhìn thấy ta, nàng như nhìn thấy ma.
“Thẩm Vi!”
Nàng định chạy.
Bị Long một tay giữ lại.
Ta bước đến trước mặt nàng.
“Liễu tiểu , ngày không gặp.”
Liễu Như Yên nhìn ta, trong mắt đầy sợ hãi và oán hận.
“Ngươi muốn nào?”
Ta mỉm cười.
“Không nào.”
“Ta chỉ muốn mời ngươi xem một vở kịch hay.”
Ta cho người đưa nàng đến pháp trường ngoài chợ.
Ở đó người đông như biển.
Tất cả đều đến xem vị thần triều trước — Bùi Viễn — chịu hình.
Khi Liễu Như Yên nhìn thấy người đàn ông mà nàng từng ái mộ, từng hứa cho nàng vinh hoa cả đời bị trói trên giá hình, bị đao phủ từng lát từng lát cắt xuống da thịt.
Nàng ta cuối cùng cũng sụp đổ.
Nàng gào khóc, giãy giụa điên .
Ta cho người bịt miệng nàng lại.
Ta chính là muốn nàng tận mắt nhìn thấy.
Nhìn người đàn ông nàng yêu chết dần trong đau đớn và tuyệt vọng.
Nhìn tất cả giấc mộng đẹp của nàng từng chút từng chút vỡ vụn.
Bùi Viễn chết rồi.
Chết cực kỳ thảm khốc.
Liễu Như Yên điên rồi.
Ta không giết nàng.
Ta cho người đưa nàng vào kỹ viện thấp hèn nhất kinh thành.
Ta muốn nàng sống.
Để nàng dùng chính thân thể mà nàng từng tự hào nhất đi món nợ của mình.
Để nàng sống hết quãng đời còn lại trong nhục nhã và dơ bẩn.
Đó mới là sự trừng phạt tốt nhất dành cho nàng.
Xử lý xong tất cả.
Ta trở về phủ Trấn Quốc Công.
Bệnh của đại ca dưới sự chăm sóc của ta đã đỡ rất nhiều.
Huynh ấy đã có thể xuống giường, chậm rãi đi lại.
Nhị ca Thẩm Sách vì công bảo vệ đất nước được hoàng đế làm Trấn Quốc Công đời mới.
Thẩm gia cuối cùng đã trở lại.
Ta dẫn bốn đứa con đứng trước linh vị phụ thân.
“Cha, nữ nhi đã báo thù cho người.”
“Linh hồn cha chín suối có thể yên nghỉ rồi.”
Ta tưởng rằng đời mình từ đây sẽ trở lại bình lặng.
Nhưng ta không ngờ.
Một cơn bão lớn hơn đang lặng lẽ kéo đến.
11
Vụ án của Bùi Viễn liên lụy cực rộng.
Trong triều có gần một phần ba quan viên vì mà bị kéo xuống ngựa.
Cả triều đình trải qua một thay lớn.
Hoàng đế nhân cơ hội này thu hồi quyền lực về tay mình.
Còn ta, Thẩm Vi, trong quá trình ấy đóng vai trò vô cùng quan .
Ta không chỉ lật đổ Bùi Viễn.
Còn dùng lương thực trong tay ổn định tình hình kinh thành, giúp hoàng đế giành được lòng dân.
Trong một thời gian ngắn, danh tiếng của ta không ai sánh kịp.
Trước cổng phủ Trấn Quốc Công xe ngựa nối đuôi không dứt.
Những người đến bái phỏng nịnh bợ ta nối nhau không ngừng.
Ta trở thành nhân vật được săn đón nhất kinh thành.
Điều đó cũng khiến hoàng đế kiêng dè.
Một người phụ nữ có tài phú như vậy, thủ đoạn như vậy, danh vọng như vậy.
Đáng sợ hơn là phía sau nàng còn có Thẩm gia nắm binh.
Bên cạnh giường há cho người khác ngủ say.
Ta biết hoàng đế sẽ không dung ta quá .
Ông bắt đầu thăm dò ta.
Trước tiên ông ban vô số phần thưởng cho ta và các con.
Vàng bạc châu báu, lụa là gấm vóc, thứ gì cũng có.
Sau đó ông đề nghị con trai cả của ta, Bùi Niệm, làm nghĩa tử, nuôi trong cung.
Ông nói rất thích đứa trẻ này, muốn tự mình dạy dỗ.
Ta hiểu, ông muốn dùng con trai ta làm con tin.
Ta quỳ xuống tạ ơn.
Sau đó khéo léo từ chối.
Ta nói con còn nhỏ, không mẹ được.
Sắc mặt hoàng đế lập trầm xuống.
Ông không nói thêm gì.
Nhưng ta biết ông đã động sát với ta.
Rất nhanh đã có người bắt đầu dâng tấu đàn hặc ta trên triều.
Nói ta là phụ nhân mà can thiệp triều chính.
Nói ta đầu cơ tích trữ, khuấy đảo thị trường, là gian thương vô đạo.
Nói ta cấu với tướng lĩnh biên quan (nhị ca ta), mưu đồ bất chính.
Vô số tội danh như tuyết bay về phía ta.
Ta biết đó là ý của hoàng đế.
Ông đang bị dư luận để trừ bỏ ta và Thẩm gia.
Gió trước cơn mưa lớn đã thổi khắp lầu cao.
Cả kinh thành bao phủ trong bầu không khí căng thẳng.
Nhị ca gửi mật từ biên quan trong đêm.
Trong chỉ có một chữ.
“.”
Ta biết với tính cách của nhị ca, huynh ấy đã sớm muốn rồi.
Với thực lực của quân Thẩm gia, chiếm kinh thành không phải việc khó.
Nhưng ta do dự.
Một khi chiến tranh nổ ra, nhất định sẽ sinh linh đồ thán, chảy thành sông.
Thiên hạ lại rơi vào lạc.
Bách tính vừa mới có được vài ngày yên ổn.
Ta không thể vì ân oán cá nhân mà đẩy họ trở lại vực sâu.
Hơn ta cũng không muốn Thẩm gia mang tiếng nghịch muôn đời.
Ta gửi lại một bức .
Trong cũng chỉ có một chữ.
“Đợi.”
Ta đang đợi một cơ hội.
Một cơ hội có thể giải quyết mọi chuyện mà không đổ .
Ta bắt đầu bán đi tất cả sản nghiệp của mình ở kinh thành.
Đổi toàn bộ tiền thành vàng thỏi.
Sau đó chia từng đợt lặng lẽ vận chuyển ra khỏi kinh thành.
Ta còn tung ra một tin đồn trong kinh thành.
Rằng ta đã nhìn thấu hồng trần, bị xuất gia làm ni cô.
Mọi người đều nghĩ ta đang cúi đầu trước hoàng đế.
Ngay cả hoàng đế cũng nghĩ như vậy.
Ông thả lỏng cảnh giác với ta.
Ông cho rằng con hổ đã mất nanh này không còn đáng sợ .
Ông bắt đầu quay mũi nhọn về phía nhị ca ta.
Lấy danh nghĩa nghị sự, ông nhị ca ta về kinh.
Ai cũng biết đó là Hồng Môn yến.
Chỉ nhị ca vào kinh sẽ không bao giờ trở về được .
Nhị ca gửi hỏi ta phải làm sao.
Ta nói với huynh ấy hãy án binh bất động.
Huynh ấy chỉ ở biên quan tạo ra thanh đủ lớn.
Khiến hoàng đế nghĩ rằng quân Thẩm gia bất cứ lúc nào cũng có thể nam tiến.
Khiến ông không dám hành động liều lĩnh.
Còn ta thì bắt đầu thực hiện kế hoạch cuối cùng của mình.
Một kế hoạch có thể một lần giải quyết toàn bộ vấn đề.
12
Thọ yến của hoàng đế được tổ chức long trong hoàng cung.
Ca múa tưng bừng, khắp một vẻ thái bình.
Hoàng đế ngồi trên long ỷ, sự triều bái của bá quan.
Trên mặt tràn đầy nụ cười đắc ý.
Đã trừ được Bùi Viễn — mối họa lớn trong lòng.
Lại áp chế được Thẩm gia.
Ông ta cảm thấy ngai vàng của mình vững như bàn thạch.
Ngay lúc ông bị tuyên bố khai yến.
Một vị khách không mời mà đến xông vào.
Là ta.
Ta mặc triều phục cáo mệnh của phu nhân Trấn Quốc Công.
Trong tay ôm một linh vị.
Linh vị của phụ thân ta — lão Trấn Quốc Công.
Tất cả mọi người đều sững sờ.
Sắc mặt hoàng đế lập âm trầm đến mức có thể nhỏ ra nước.
“Thẩm Vi! Ngươi muốn làm gì!”
Ông ta quát lớn.
“Ngươi thật to gan, dám xông vào thọ yến của trẫm!”
Ta không để ý đến ông ta.
Ta bước đến giữa đại điện, quỳ xuống.
Giơ cao linh vị của phụ thân.
“Bệ hạ.”
Ta cất giọng vang lên, âm thanh truyền khắp đại điện.
“Tiên phụ, Trấn Quốc Công Thẩm Khiếu, vì nước tận trung, tử trận sa trường.”
“Thẩm gia cả trung liệt, vì bảo vệ giang sơn Đại Chu mà đổ hết giọt cuối cùng.”
“Nhưng nay gian thần hoành hành, trung lương chịu oan.”
“Thẩm gia lại bị ép đến bờ vực tan cửa nát.”
“Ta chỉ muốn hỏi bệ hạ một câu.”
“Đây chính là câu lời mà người dành cho Thẩm gia sao?”
Giọng ta vang dội, từng chữ rơi xuống như sắt đá.
Trong đại điện im phăng phắc.
Tất cả đại thần đều cúi đầu, không dám nhìn ta.
Sắc mặt hoàng đế lúc xanh lúc trắng.
“Làm càn!”
Ông ta đập bàn đứng dậy.
“Người đâu! Kéo con đàn bà điên này ra ngoài cho trẫm!”
Thị vệ lập xông lên.
Ta không kháng.
Ta chỉ lặng lẽ nhìn ông ta.
Khóe môi mang theo nụ cười châm biếm.
“Bệ hạ, người thật sự cho rằng giết ta xong là có thể gối cao ngủ yên sao?”
“Người không sợ nhị ca ta Thẩm Sách dẫn ba mươi vạn quân Thẩm gia san bằng kinh thành để báo thù cho ta và Thẩm gia sao?”
Thân thể hoàng đế khẽ chao đảo.
Ông ta sợ.
Dĩ nhiên là sợ.
Điều ông ta hối hận nhất lúc này chính là không sớm thu lại binh quyền của Thẩm gia.
“Ngươi… ngươi rốt muốn gì?” giọng ông ta run lên.
Ta mỉm cười.
“Yêu cầu của ta rất đơn giản.”
“Thứ nhất, ta muốn bệ hạ lại danh dự cho phụ thân ta và Thẩm gia. Truy phụ thân ta làm vương, tước vị đời đời kế thừa.”
“Thứ hai, ta muốn đan thiết khoán và kim bài miễn tử, bảo đảm Thẩm gia ba đời bình an.”
“Thứ ba, cũng là điều quan nhất.”
Ta nhìn thẳng vào ông ta, nói từng chữ.
“Ta muốn khỏi kinh thành.”
“Dẫn theo các con và tài phú của ta, đến một trời cao hoàng đế xa.”
“Từ nay về sau triều đình Đại Chu, ta tuyệt không bước vào nửa bước.”
“Binh quyền Thẩm gia, nhị ca ta có thể giao lại.”
“Nhưng phải giao cho người mà huynh ấy tin tưởng nhất.”
“Chúng ta nước sông không phạm nước giếng.”
“Người tục làm vị hoàng đế thái bình của mình.”
“Ta đi làm một phú gia nhàn tản.”
“ với người, với chúng ta, đây đều là lựa chọn tốt nhất.”
Trong đại điện lặng như tờ.
Tất cả mọi người đều chờ câu lời của hoàng đế.
Ta biết ông ta sẽ đồng ý.
Bởi vì ông ta không còn lựa chọn.
Dùng một danh vị hư để đổi lại binh quyền, đổi lại sự ổn định của giang sơn.
giao dịch này ông ta lời mà không lỗ.
Rất sau.
Hoàng đế uể oải ngồi trở lại long ỷ.
“Trẫm… .”
Ba tháng sau.
Ta dẫn theo bốn đứa con và vô số tài phú khỏi kinh thành.
Nhị ca cũng từ quan.
Dẫn theo đại tẩu và cháu trai trở về quê cũ Giang Nam.
Binh quyền quân Thẩm gia được giao cho phó tướng đắc lực nhất của phụ thân.
Một người vừa trung thành tuyệt với Thẩm gia, vừa trung thành với hoàng đế.
Ngày chúng ta đi.
Hoàng đế không đến tiễn.
Nhưng ta biết ông ta đang đứng trên thành nhìn xuống.
Nhìn người phụ nữ khiến ông ta vừa hận vừa sợ vừa bất lực cuối cùng cũng khỏi tầm mắt.
Xe ngựa của chúng ta tục đi về phía nam.
Đích đến là Vân Châu.
ta đã có được đời mới.
Trong xe ngựa, trẻ đang cười đùa.
Trên gương mặt tràn đầy sự nhẹ nhõm và vui vẻ mà ta chưa từng thấy trước đây.
Ta vén rèm xe nhìn cảnh lùi dần phía sau.
Trong lòng yên bình.
Ta cuối cùng đã thoát khỏi mọi xiềng xích.
Ta tự do rồi.
Từ nay về sau ta chỉ là Thẩm Vi.
Là mẹ của bốn đứa con.
Là một người phụ nữ bình thường, nhưng giàu có.
Còn tương lai…
Ai mà biết được.
Có lẽ ta sẽ mở ở Vân Châu một tửu lớn nhất.
Hoặc lập một đội thuyền hùng mạnh nhất để đi xem bên kia biển là cảnh nào.
Đời người còn dài.
Mà ta chỉ vừa mới bắt đầu.
HẾT