Ngày cưới, bạn thân ồn ào lên, giấu tôi vào trong nhóm phù dâu.
Bảo thanh mai trúc mã Cố Dư Châu bịt mắt lại, chỉ dựa vào ngửi mùi để tìm ra tôi, cô dâu hôm nay.
Tôi và Cố Dư Châu lớn lên cùng nhau, yêu nhau mười năm.
Khi anh ta đi đến trước mặt tôi, đuôi mày khẽ nhướng lên.
Tôi cong cong khóe môi, đang định tuyên bố anh ta thắng.
Thế mà Cố Dư Châu lại đi thẳng về phía phù dâu đứng đầu tiên, ôm lấy bạch nguyệt quang năm đó trong lòng bao nhiêu nam sinh toàn trường — Thời Nhiễm.
“Vợ à, anh tìm được em rồi!”
Thời Nhiễm đứng trước mặt anh ta, mặt lập tức đỏ bừng, ngượng ngùng lại e thẹn.
Nụ cười của tôi cứng đờ nơi khóe môi.
Nhóm phù dâu cũng đồng loạt im lặng.
Trong bầu không khí yên ắng đến nghẹt thở, Cố Dư Châu tháo khăn bịt mắt xuống, tự nhiên che chở Thời Nhiễm ra sau lưng.
Lúc nhìn tôi, anh ta tùy ý nói thêm một câu: “Xin lỗi, nhận nhầm người rồi.”