Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9AIVy0YwKM

Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Im lặng.
lâu.
Cuối cùng…
Triệu Minh Viễn cầm bút.
tên.
Mẹ vừa khóc vừa .
Triệu Đình Đình người cuối cùng.
xong.
Ba người đứng .
Mẹ đi tới .
đầu nhìn tôi.
ánh có .
Có hối .
Còn có thứ … tôi không đọc nổi.
“ … sẽ hối .”
“Có thể.” tôi nói. “ sẽ không hơn các người.”
đóng .
Tôi đứng phòng khách.
Nhìn tờ giấy có ba chữ .
Ngoài sổ…
nắng đẹp.
Ngày thứ 28 của thời gian chờ ly hôn.
Phiên thứ hai.
Lần xét xử chính thức.
Không còn hòa giải.
Phòng xử lớn hơn nhiều.
Ghế dự khán có vài người.
Bố tôi.
Trợ lý của sư Trương.
Và vài gương mặt xa lạ.
Bên bị.
Vương Quế Lan.
Triệu Minh Viễn.
Triệu Đình Đình.
Mẹ không còn làm loạn.
Ngồi im lặng.
Giống một bà lão già đi cả chục tuổi.
Triệu Minh Viễn mặc bộ vest nhăn nhúm.
Cúi đầu.
Không nhìn ai.
Triệu Đình Đình ngồi ở góc.
sưng đỏ.
Tay siết chặt tờ giấy.
Thẩm phán gõ búa.
“Bắt đầu phiên .”
sư Trương đứng .
Giọng ấy bình tĩnh.
Rõ ràng.
Từng điều một.
1.270.000 tệ giao dịch.
Chuỗi dòng tiền.
Đoạn chat.
Lời khai của Chu Uyển Thanh.
Lời khai của Lưu Kiến Quốc.
Mỗi một chứng cứ được nêu ra…
tôi thấy đầu Triệu Minh Viễn cúi thấp thêm một chút.
Tay mẹ run lên.
Đến lượt sư bên kia.
Người đàn ông vest chỉnh tề…
nói một câu:
“Phía chúng tôi… không có ý kiến phản bác đối với chứng cứ của đơn.”
“Không có ý kiến phản bác.”
Một câu.
kết thúc.
Không còn giãy giụa.
Không còn biện minh.
Thẩm phán nhìn Triệu Minh Viễn:
“Bị đơn Triệu Minh Viễn, anh còn điều muốn nói không?”
Anh ta đứng .
Môi run lên.
Muốn nói.
không nói được.
lâu sau…
thốt ra một câu:
“Tôi… có lỗi với .”
ngồi xuống.
vậy thôi.
Thẩm phán bắt đầu tuyên án.
“ quyết định:”
“Một, chấp thuận yêu cầu ly hôn của đơn đối với bị đơn Triệu Minh Viễn.”
“Hai, bị đơn Vương Quế Lan và Triệu Minh Viễn có hành vi chuyển dịch tài sản chung trái pháp , số tiền 1.270.000 tệ, phải hoàn trả toàn bộ vòng 10 ngày kể từ khi bản án có hiệu lực, đồng thời thanh toán lãi suất tương ứng.”
“Ba, tiền đặt cọc 480.000 tệ của căn tranh chấp, sau khi xác minh thuộc nguồn từ cha đơn Quốc Đống, nên quyền sở hữu căn thuộc về đơn .”
“Bốn, xe và các tài sản đứng tên Triệu Minh Viễn, tổng trị giá khoảng 350.000 tệ, được chuyển giao cho đơn như khoản bồi thường.”
“Năm, bị đơn Triệu Minh Viễn bồi thường tổn thất tinh thần cho đơn 100.000 tệ.”
“Sáu, toàn bộ án phí do bị đơn chịu.”
Chiếc búa gõ xuống.
“Phiên kết thúc.”
Ở hàng ghế dự khán, bố tôi đứng , khẽ gật đầu với tôi.
sư Trương siết nhẹ tay tôi:
“Chúc mừng.”
Tôi đứng lên.
Nhìn về phía bị đơn.
Mẹ gục xuống bàn, khóc đến run người.
Triệu Minh Viễn ngồi bất động như tượng.
Triệu Đình Đình đỡ mẹ, nước rơi không ngừng.
Một cảnh…
kết thúc tất cả.
Lúc , cảnh sát tiến .
“Triệu Minh Viễn, anh bị tình nghi phạm tội bao che. Hiện chúng tôi tiến hành tạm giữ hình sự. Mời anh đi theo.”
Anh ta đứng .
Bước theo họ.
Đến …
anh ta nhìn tôi một lần.
Ánh …
có hối .
Có sợ hãi.
Có .
Và có một chút …
giống như buông bỏ.
anh ta đi.
Biến mất.
Mẹ bỗng lao đến trước mặt tôi.
Mọi người đều căng thẳng.
Cảnh sát cũng .
bà ta không đánh tôi.
Không chửi.
đứng .
Nhìn tôi.
Nước chảy không ngừng.
“ …” giọng bà ta nhẹ, nhẹ đến mức gần như tan không khí, “tôi nuôi trai 30 năm… bị đưa vào tù.”
“Không phải tôi đưa vào.” tôi nói. “ anh ta tự đi vào.”
Bà ta há miệng.
không nói .
người rời đi.
Triệu Đình Đình đi ngang qua tôi, dừng một chút.
“Chị … xin lỗi.”
“Em nói câu nhiều .”
“Lần thật.” ta cúi đầu. “Sau … chúng ta còn liên lạc được không?”
“Tùy duyên.”
ta gật đầu.
đi.
Phòng xử dần trống.
Tôi đứng .
Nhìn chiếc ghế bị đơn trống không.
5 năm hôn nhân.
3 năm âm thầm chuẩn bị.
1 tháng đối đầu.
Kết thúc .
Điện thoại rung.
Tin nhắn của bố:
“ gái, bố đang đợi ngoài .”
Tôi bước ra khỏi .
Ánh nắng đẹp.
Bố đứng dưới bậc thềm.
tay cầm một bó hoa bách hợp — loại tôi thích nhất.
“Cho .”
“Bố… sao còn mua hoa?”
“ gái bố thắng kiện, không chúc mừng sao được?” Ông cười, đỏ.
Tôi ôm ông.
“Bố… cảm ơn bố.”
“Cảm ơn , bố bố của mà.”
Chúng tôi đứng .
Dưới ánh nắng.
Một chiếc xe cảnh sát chạy qua.
Qua kính…
tôi thấy nghiêng nghiêng khuôn mặt của Triệu Minh Viễn.
Một tháng sau.
Tôi chuyển về căn .
Căn đã phán thuộc về tôi.
họ Triệu đã dọn đi.
Triệu Minh Viễn đi .
Triệu Đình Đình cũng đi.
Ngôi trống .
còn những món đồ họ không mang theo.
Tôi thuê người dọn dẹp.
ngoài sạch sẽ.
Bức thêu chữ “Gia hòa vạn sự hưng” mà mẹ treo trên tường…
tôi gỡ xuống.
Thay bằng một bức tranh tôi mua.