Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3LGhN4B1LW
302
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
04
Không có lương.
Tôi ngồi ủ rũ suy về cuộc đời, không hiểu mình sai ở .
Tối đó, Thẩm Trì trở về biệt thự, dịu dàng gọi tôi thư phòng, như thể dặn dò gì đó.
Giọng anh nhàng mức, ngữ khí cũng tuỳ ý đến kỳ .
Khiến tôi tưởng là không chuyện gì quan trọng, nên cũng lơ đễnh nghe này lọt kia bay.
Cho đến hôm sau, tôi nhìn số dư khoản đột nhiên nhảy thêm một chuỗi số 0, hoàn toàn choáng váng.
Khoan đã… chẳng lẽ hôm qua Thẩm Trì…
Là đang chuyển lương và sản à?
Một, mười, trăm, ngàn, chục ngàn, trăm ngàn, triệu… má ơi, mười mấy chữ số!
đến dáng vẻ thờ ơ của Thẩm Trì lúc dặn dò, tôi như ảo giác nghe anh ấy đang hát : “Nỗi đau của em → anh đều xót xa ↓, vì em mà gánh hết~”
Ai nói Thẩm Trì là tra nam chứ?! Anh ấy là tuyệt thế đại thần !
Tôi bật dậy như cá chép sống lại, hừng hực khí thế mở danh bạ trên .
Trong tiểu thuyết NTR này, cảnh “ vụng” của nam nữ chính tất nhiên không thể thiếu chính thất nền.
Tiếp theo là phân cảnh kinh điển —
Chồng và thư ký đang vui vẻ trong văn phòng thì vợ bất ngờ gọi đến.
Sau đó thì… khụ khụ, tất nhiên là màn play.
Tôi nghiêm trang dũng bấm gọi.
“Tu… tút…”
“—Alo?”
Cái gì?! máy nhanh thế?
Lẽ ra phải có vài lời dằn mặt nữ chính rồi …
“…Hoài Uyên?”
“Có chuyện gì sao?”
Giọng nói trầm thấp mang chút từ tính truyền qua loa.
“…Không.” Tôi cố gắng giữ bình tĩnh, đầu tìm chuyện để nói.
“Ờm… Thẩm Trì, tối nay anh có về nhà không?”
kia im lặng vài giây.
“…Về.”
“, anh gì không? Em đi mua, tối nấu cho anh … được không?”
Một lâu đài hiện lên dưới chân tôi.
Đầu dây kia hình như có biến, im ắng một lúc.
Tôi lén lút vểnh nghe.
…Không nghe được gì cả, đúng là năng lực “trơ” đạt đỉnh cao.
Hồi lâu sau, vang lên đáp.
“—Được.”
“Gì cũng được, em thích là được.”
Giọng anh bỗng có phần vội vàng kỳ .
“Anh không kén .”
Tôi và Thẩm Trì tiếp tục tán dóc thêm một hồi.
Không biết có phải bị debuff ảnh hưởng không, mà tôi không nghe ra tí âm thanh “” nào như trong truyện mô tả cả.
Giọng Thẩm Trì ngoài hơi ra thì hơi thở vẫn bình thường, hoàn toàn không giống đang “ chuyện đó”.
…Không đúng lắm nha, tôi nhớ chương này được đánh dấu có cảnh nóng mà, lẽ ra phải dữ dội lắm chứ…
— Dừng!
Tôi vội vàng lắc đầu, gạt bỏ ý đen tối trong đầu.
Nguy hiểm , suýt nữa xúc phạm Thẩm thần rồi, tôi đáng chết !
“…Thôi thì để em đi mua rau. Đợi em về nấu với anh… còn gì nói không?”
“—Còn.” Tôi vò vò mặt, do dự mãi nhắm mắt theo kịch bản thốt ra lời .
“Nhớ anh, về sớm nha.”
Trời ơi đất hỡi! Xấu hổ đến độ không còn mặt mũi nhìn ai!
“…Ơ? Khụ—”
Ngay lúc ấy, kia truyền đến một rên khẽ như đang nhẫn nhịn.
Dù Thẩm Trì lập tức kéo ra xa, tôi vẫn nghe thở gấp gáp đó.
Phải nói là… khá gợi .
Tôi sờ sờ , giả vờ ngây ngô hỏi: “Anh sao ?”
“…Khụ, không sao.”
“Anh sẽ về sớm.”
cúp máy, tôi không nhịn được nữa, bật cười lăn ra giường.
Không chịu nổi nữa rồi—
Chỉ lần này thôi, để tôi hư hỏng chút cũng được chứ!!!
05
Kể từ sau hôm đó, mỗi ngày Thẩm Trì đều đúng giờ đi mua đồ rồi về nhà.
Sau đó thì rất tự nhiên bếp trợ lý cho tôi.
Anh ấy thậm chí còn chuẩn bị cả mấy món bất ngờ.
Mỗi lần ra cửa đón anh ấy, không chỉ là người đàn ông xách túi đồ trở về, mà có khi là một bó cát tường xinh đẹp, có khi là món bánh tinh xảo, có khi là trang sức nhỏ, nhiều nhất là trà sữa mà tôi thích uống.
Phải nói rằng Thẩm Trì sự rất giỏi trong chuyện lãng mạn và rất biết cách người vui.
Đúng chuẩn hình mẫu “chồng người ta”.
tôi đôi lúc không khỏi hoài nghi: một người chu đáo, tinh tế như , sự là nam chính hay chơi mấy trò kích thích trong truyện po sao?
tôi cũng không hoài nghi được lâu.
Bởi chỉ sau đúng một tháng, Thẩm Trì đầu về nhà muộn. Về ngày càng trễ.
Về chuyện này, lời giải thích của anh là: công ty có dự án , dạo này hơi bận.
Tôi hiểu trong lòng, chẳng có ý kiến gì cả.
Đùa à, tôi dám phàn nàn gì với ông thần này chứ, tôi còn giơ cả hai tay hai chân ủng hộ là đằng .
Chỉ là sau khi tôi vui vẻ chấp nhận, vẻ mặt Thẩm Trì lại có chút kỳ .
Đặc biệt là sau một tuần liên tục về muộn, tôi càng anh ấy có gì đó rất là là .
Cứ tỏ ra như nói gì đó, lại giống như đang đợi tôi lên hơn.
Bị ánh mắt dò xét của anh nhìn chằm chằm, tôi nuốt nước miếng, não đầu chạy đua.
Xong rồi, ông thần này hình như đang chờ mình gì đó… tôi sự không đoán nổi ý anh ấy là gì!
Rốt cuộc là sao chứ!
Đầu óc ngu ngốc, mau đi nào!
Vắt hết trí tưởng tượng và chút EQ còn sót lại, tôi khiêm tốn hỏi thử:
“Có chuyện gì à? Sao lại nhìn em như thế?”
Thẩm Trì nhìn tôi chăm chú.
Một lúc lâu sau, anh cụp mắt xuống.
“Không có gì.”
—Câu này nghe chẳng nào đánh giá một sao.
Tôi như bị sét đánh ngang .
—
Ngồi tổng kết lại cả đêm, tôi vẫn không thể hiểu được yêu cầu của vị “khách hàng” này là gì.
Chẳng lẽ là vì tình tiết giữa nam chính và nữ chính tiến triển nhanh, đã đến đoạn kết thúc và chuẩn bị ly hôn hoà bình với chính thất, cưới nữ chính một cách viên mãn rồi sao?
…Không đúng, đến giai đoạn này thì tình giữa hai đầu nhen nhóm mà.
Tôi chắc chưa đến lúc phải “ra chuồng gà” .
Haiz, khó hiểu sự…
“Phạch” một .
Thẩm Trì bước phòng, người mang theo cả màn đêm.
Tối nay anh ấy trông có chút mọi khi.
Đôi mắt sâu hút ánh lên vẻ mơ hồ, hai gò má trắng trẻo vương chút đỏ ửng nhàn nhạt.
Chiếc sơ mi vốn luôn được anh cài cúc cẩn thận dù ở nhà thì nay đã bung hai nút, cổ áo hơi mở.
Vẻ mặt có phần mệt mỏi, tư thế lười biếng — trông Thẩm Trì lúc này lại toát lên vẻ cấm dục khó hiểu.
Tôi vội bước tới, quả nhiên ngửi rượu nhè .
“…Muộn thế rồi, anh chưa ngủ à?”
tôi, Thẩm Trì hơi bất ngờ.
Anh theo phản xạ buông tay khỏi cà vạt, khẽ thẳng lưng.
“Tôi không uống nhiều, chưa say.”
Anh nghiêng đầu nhìn tôi, như tôi nhìn kỹ đôi mắt còn coi như tỉnh táo của mình.
Tôi ngoan ngoãn nhận lấy chiếc áo khoác anh vừa cởi, rồi đưa tay giúp anh gỡ cà vạt.
“Anh ổn chứ? Vẫn khó chịu à?”
“Để em nấu cho anh bát canh giải rượu nhé, uống dễ ngủ hơn.”
Tốt, rất có tinh thần phục vụ, nhất định phải khiến khách hàng rút lại đánh giá xấu!
Do có cồn trong người, Thẩm Trì hôm nay phản ứng chậm hơn mọi khi.
Anh chớp mắt nhìn tôi — người đang vươn tay gỡ cà vạt cho anh — rồi do dự một lát, khẽ cúi xuống.
Khoảng cách bị kéo gần lại, rượu nhè kèm theo hơi thở nóng hổi phả mặt tôi.
Tôi theo bản năng ngẩng đầu, nhìn Thẩm Trì đột nhiên ngoan ngoãn phối hợp.
Thì lại vô tình chạm phải ánh mắt dõi theo của anh.
Trong đôi con ngươi đen láy ấy phản chiếu hình ảnh của tôi, lông mi anh chậm rãi rủ xuống rồi lại khẽ nhướng lên.
“Được.”
Anh đáp khẽ.
…Gần rồi.
Khoảnh khắc ấy, tôi như quên cả hít thở.
Cho đến khi Thẩm Trì từ từ hiện ra vẻ nghi hoặc, hơi nghiêng người như đang thử tiến gần thêm.
Tôi sững người, vừa hoàn hồn đã hoảng loạn rụt tay lại, ôm áo khoác lùi về phía sau.
Chính lúc đó, tôi ngửi một hương thoang thoảng.
Pha lẫn trong rượu, đến mức gần như không nhận ra.
Nguồn phát ra rất gần, tôi theo phản xạ cúi đầu ngửi thử chiếc áo vest trong tay.
—Theo hiểu biết ít ỏi của tôi về giới thượng lưu, đây có vẻ là nước hoa dành cho nữ.
06
Ánh mắt của Thẩm Trì ngẩn ra trong chốc lát, sau đó ràng là đầu hoảng loạn.
Tôi còn chưa kịp nói gì, anh đã bước nhanh đến nắm lấy tay tôi, giọng điệu đầy vội vã.
“Chuyện này… anh có thể giải thích!”
“Công ty tổ chức tiệc mừng, cũng có nhiều nữ lãnh đạo tham gia… anh đảm bảo là không có tiếp xúc thân thể gì hết, có thể là vô tình dính thôi… Lần sau anh sẽ chú ý hơn!”
Thẩm Trì cuống cuồng, như thể một lần dốc hết ruột gan ra kể từ hành trình, giải thích đến cam kết, không sót gì cả.
Nói xong liền chăm chăm nhìn tôi, ánh mắt vốn có chút men say cũng đã tan sạch, chỉ còn lại lo lắng và bất an.
Như thể đang tha thiết cầu xin tôi tha thứ.
Ủa gì ? Sao lại là anh rối trời?
Ngay lúc đó, tôi bỗng nhiên thông minh đột xuất.
Đây rồi đây rồi! Đã đến lúc tôi thể hiện lòng trung thành!
Cơ hội vàng đây chứ ! ngay một chiêu nịnh nọt của tôi đi!
Tôi phản ứng cực nhanh, nắm chặt tay anh lại, nở nụ cười tiêu chuẩn: “Không sao , em tin anh.”
Mi mắt Thẩm Trì khẽ run lên, ánh nhìn dời khỏi bàn tay đang đan chặt.
“…Không sao?” Giọng anh đột nhiên có chút không ổn định.
“Ừm ừm, anh yên tâm, em sẽ không suy lung tung .”
“Em còn định nói, nước hoa đó sự rất dễ chịu, người phụ nữ đó đúng là có gu. Để mai em cũng đi mua dùng thử thử~”
Tuyệt ! Còn khen luôn nữ chính nữa, tôi đúng là thiên mà!
“…”
“…Nếu,” giọng Thẩm Trì bỗng trở nên rất khẽ.
Anh nhìn thẳng tôi, chậm rãi nói: “Nếu thứ em phát hiện không phải nước hoa… mà là vết son thì sao?”
“Nếu em phát hiện cạnh tôi có người phụ nữ thì sao?”
Giọng anh ràng là rất nhàng, lại có giác chất vấn.
Tôi cũng thực sự bị sự thẳng thắn đó cho giật mình.
Aaaa! Nghe như sắp tự thú đó!
Chẳng lẽ anh nghi ngờ tôi đã biết chuyện giữa anh và nữ chính, nên thử tôi sao?
Tôi vắt óc suy , dè dặt đáp: “Em hiểu mà. Anh Thẩm rất xuất sắc, được người mến mộ cũng là điều bình thường thôi.”
Thẩm Trì khựng lại như nín thở.
Tôi thầm tự hào vì sự “biết điều” của mình, còn anh ấy thì dần trở nên trầm mặc, nét mặt khó đoán.
Bàn tay đang nắm chặt tay tôi dần thả lỏng, rồi buông ra.
Tôi vẫn chưa nhận ra bầu không khí có gì đó sai sai, còn đang hóa thân sâu vai “hiền thê”, nhàng hỏi: “Anh mệt rồi à? đi tắm đi nhé?”
Một lúc sau, anh khẽ “ừ” một .
Sau đó đưa tay lấy lại chiếc áo khoác tôi đang ôm.
Tôi ngơ ngác nhìn anh, anh lại quay mặt đi trước.
Kèm theo một câu nói không mang xúc rệt.
“Em… có vẻ rất yên tâm về tôi.”
Nói xong, Thẩm Trì bước thẳng lên lầu, không quay đầu lại.
Tôi đứng chôn chân nhìn theo, ngơ ngác.
Tới khi cửa phòng vang lên từ tầng trên, tôi hoàn hồn.
Tuyệt vời! Lại thêm một pha trả lời thất bại! Tôi tiêu rồi!