Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/3LGhN4B1LW

302

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

3

07

Chúng tôi bị thầy chủ nhiệm Thầy Tề mời đi nói chuyện.

Tôi và Bùi Trình đứng cùng một chỗ.

Đối diện là sáu người toàn thân lem luốc, bọn đồng thanh nói:

“Là Bùi Trình và Giang Sơ Hòa ra tay trước.”

Thẩm Sương thì khóc sụt sùi:

“Bọn em… chỉ với Giang Sơ Hòa một chút, ngờ cô đột nhiên phát điên…”

Chưa kịp nói hết câu, Bùi Trình khinh thường cắt ngang:

“Không có chuyện thì ? Cậu tưởng hài hước lắm à?”

thích pha như vậy, mẹ cậu không gửi cậu Đức Vân Xã*? Đến đây ?”

(*Một đoàn tấu hài nổi tiếng ở Trung Quốc)

Khi cậu nói câu , giữa hàng mày và khóe mắt đều là chế giễu và bực bội.

Mấy sợi tóc mái ướt dính nước lướt qua hàng mi, cùng ánh hoàng hôn nhuộm thành từng tầng sắc vàng ấm áp.

À…

rồi tôi chỉ mải phát điên, hoàn toàn không ý Bùi Trình còn đang vật lộn với tên nam sinh kia.

Tôi đưa cho cậu một tờ khăn giấy, đầy áy náy:

nãy… xin lỗi nhé…”

Bùi Trình đưa tay nhận lấy, giọng mang theo ý cười vang bên tai tôi:

“Không .”

Cậu đột nhiên đưa tay đặt đỉnh đầu tôi, nhẹ nhàng xoa xoa.

“Bạn học Giang Sơ Hòa, nãy lúc cậu đánh người trông ngầu bùng nổ luôn !”

08

Chỉ một câu nói thôi khiến Thẩm Sương mất bình tĩnh.

Cô ta khóc lóc chạy đến bên thầy chủ nhiệm Thầy Tề bước văn phòng:

“Thầy ơi, thầy xem , bọn đánh người vẫn không biết hối lỗi, thật là bắt nạt người quá đáng.”

“Tôi mới tìm hiểu rõ nguyên nhân trước sau của việc lớp, kiểm tra camera giám sát.”

Sắc Thầy Tề âm trầm như nước, ánh mắt nhìn về phía nhóm Thẩm Sương mang theo cơn giận bị đè nén.

“Rốt cuộc là bắt nạt ?”

Thẩm Sương nhất thời cứng họng, cán bộ thể dục đứng cạnh vẫn cố vươn cổ cãi:

“Bạn bè với nhau một chút là bình thường .”

“Là cô ta quá nhạy cảm, có thể trách người khác được?”

Nghe xong câu , cơn tức của Thầy Tề lập tức bùng .

tốt thì là hài hước, xấu thì chính là quấy rối và bắt nạt trần trụi. Nói là , thực chất chỉ là thỏa mãn sở thích ác độc của thân thôi.”

Thầy giơ lau ướt sũng trước bọn :

“Mùi hôi các em nói chắc là do lau bẩn , mùi hôi lớn hơn chính là độc ác lòng các em, dù có qua mùa hè chẳng bao giờ tan hết.”

Thầy Tề yêu cầu mấy người kia về viết kiểm điểm, chỉ tôi và Bùi Trình ở .

“Sơ Hòa, đối với những rõ ràng vượt giới hạn như thế , đúng là nên dũng cảm phản kích, vẫn cần chú ý cách .”

“Rõ ạ.”

Bùi Trình nghiêm túc phụ họa: “ lau ướt thì có hay? Nếu là em, em sẽ trực tiếp vệ sinh…”

Thấy tôi và Thầy Tề chưa phản ứng kịp, cậu tốt bụng bổ sung:

“Nhúng lau đó phân, Lữ Bố chuyển thế, hê hê hê.”

Thầy Tề lập tức giơ tay tặng cậu ta một cái tát gáy.

“Bùi Trình, thích ăn đòn đúng không?”

“Thầy không muốn biết em bị bệnh, đừng thể hiện lộ liễu như vậy được không?”

Bùi Trình ôm trán, kêu một tiếng oán đầy khoa trương.

Thầy Tề nhàn nhạt liếc sang tôi:

“Sơ Hòa, dạo quan hệ của em với các bạn lớp thế nào?”

09

Tôi cúi đầu, không nói .

lớp luôn có vài người không ưa tôi.

Bọn sau lưng đặt cho tôi đủ loại biệt danh, còn thích bày ác ý trêu chọc tôi.

Trước đây có Cố Thời Nghiễn ngăn cản, bọn còn kiêng dè đôi chút.

Giờ thì, sau khi tôi và Cố Thời Nghiễn trở , chán ghét viết rõ rành rành trên .

Như rồi, cả sáu đứa đều nhất mực khẳng định tôi nhỏ mọn, bụng dạ hẹp hòi.

Nếu là thầy chủ nhiệm trước kia, chắc chắn sẽ nói một câu:

“Nhiều người như vậy lẽ nào đều oan uổng cho em ?”

“Nhiều người không thích em như thế, lẽ nào em không nên tự xem thân à?”

“Không biết xử lý quan hệ xã hội thì dù thành tích có tốt vô ích.”

Đối diện với ánh mắt dò hỏi của Thầy Tề, phản ứng đầu tiên của tôi chính là né tránh.

Bùi Trình bước một bước, vững vàng chắn trước tôi:

“Cái gọi là ‘mộc tú vu lâm, phong tất suy chi’*.” (* cao rừng sẽ bị gió quật)

Nghe xong tôi thấy ngại, đưa tay đẩy cậu ta một cái:

“Thầy ơi, đúng là em không hòa hợp lắm với một vài bạn lớp, em nghiêm túc tự xem xét rồi ạ.”

Gặp chuyện thì trước tiên tìm lỗi ở thân đây gần như là đáp án tiêu chuẩn tất cả giáo viên đều thích nghe.

“Xem xét cái khỉ !”

Thầy Tề đột nhiên buột miệng nói một câu thô tục, khiến tôi và Bùi Trình đều sững người.

Thầy nhận ra không ổn, liền ho khan một tiếng xua bớt ngượng ngập:

“Bọn trẻ các em bây giờ chẳng phải có câu nói , ‘thà phát điên người khác mệt, còn hơn tự bào mòn tinh thần ’.”

“Sơ Hòa, em đâu phải nhân dân tệ, khiến thích được, nên đừng mài nhẵn hết góc cạnh của thân chỉ gượng gạo hòa nhập vòng tròn của người khác.

“Quan hệ xã hội là một phần đánh giá con người, không phải tất cả.

“Em không cần cố gắng lấy lòng cả, cứ tốt chính là được.”

Thầy nhìn tôi, chậm rãi tha thiết nói:

“Giang Sơ Hòa, em phải nhớ, mãnh thú luôn bước đi một , chỉ có trâu bò, dê cừu mới tụ tập thành đàn.”

Tùy chỉnh
Danh sách chương