Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
119
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Tôi kéo cậu ta lại, ép ngồi xuống ghế.
“Cộng trừ nhân chia chẳng rõ, thừa kế cái công ty quái gì?”
“ nghe nói em trai cậu học lắm, lần cũng đứng nhất khối, cậu chắc là công ty nhà cậu sẽ để cậu thừa kế à?”
Cậu ta bị tôi chặn họng, không nói nổi câu , nhưng vẫn ngoan ngoãn ngồi vào bàn.
“Được được được, dở hơi làm là được gì?”
Thái độ học sau đó của cậu ta đúng là thay đổi không ít.
Đối với kết quả lần , tôi hoàn toàn không bất ngờ, đã đầu viết bản kiểm điểm rồi.
Chỉ tội Bùi Trình, phải chịu phạt chung với tôi.
Tôi đưa khẽ kéo vạt áo đồng phục của Bùi Trình:
“Nếu lỡ thật sự bầu trúng chúng ta, bản kiểm điểm của cậu, tôi sẽ viết giúp nhé.”
Nhưng Nhất Hành lại cứ không chịu buông tha.
Tề cũng mặc kệ, để mặc cậu ta ở đó ồn ào.
“ Hòa, cậu nói thử xem, cậu đã làm chuyện thất đức gì được nhiều thế?”
“Có phải… cậu hối lộ để được chọn không?”
13
Hối lộ?
Hối lộ để trở thành học sinh có thành tích tệ nhất sao?
Khiếu hài hước đen tối của Nhất Hành đúng là… hài thật.
Tôi quay đầu nhìn cậu ta.
Lại phát hiện ánh mắt của cậu ta đang lạnh lùng dán chặt vào đám người Thời Nghiễn.
“Cảm ơn cậu, Nhất Hành.”
“Trước đây cứ cậu nộp , tưởng cậu ghét lắm cơ.”
Nhất Hành kiêu ngạo quay đầu:
“ chỉ hơi ngu một chút, không xấu.”
“ nghe hiểu được lời hay lời dở.”
Quả thật là vậy.
Hồi đó ngày tôi cũng giục cậu ta nộp , hễ cậu ta buồn ngủ là tôi véo, nhân cậu ta ngủ dùng băng keo dán lông trên . Cậu ta từng bị tôi hành đến mức suýt sụp đổ.
Thế nhưng dù là ghét tôi nhất, cậu ta cũng chưa bao giờ buông lời cay nghiệt.
Bị giục quá chỉ tội nghiệp kêu một câu:
“Cô cô tổ tông, tha đi .”
Nhưng có những người, dù đã hết lòng đối tốt với họ suốt nhiều năm, quay lưng đi là quên ngay.
dắt theo một đám người để cô lập .
lòng tôi bỗng nhiên có chút cảm động.
Kìm nén vị chua xót nơi khóe mắt, tôi nặn ra một nụ cười với cậu ta:
“ Nhất Hành đã đầu chủ động nộp rồi , số lần đi muộn, ngủ gật cũng ít hơn trước nhiều.”
“Tiến bộ thật sự rất lớn.”
“ gắng học , sau nhất định có thể thừa kế công ty nhà cậu.”
“Thật không?”
Sau tai Nhất Hành ửng một chút hồng nhạt, nhưng lại đột nhiên bực bội hét :
“ Hòa chưa bao giờ đi muộn hay về sớm, cũng luôn hoàn thành đúng hạn, trên lớp cũng chẳng bao giờ lười biếng, có học học kém nhờ cô ấy giảng , cô ấy cũng chưa từng từ chối.
“Một cô gái tốt như vậy, sao người lại bầu cô ấy làm học sinh cá biệt?”
“ Thời Nghiễn, cậu nói đi!”
14
“ Tề.”
Thời Nghiễn ung dung đứng dậy, nhưng không nhìn Nhất Hành, nhìn về phía Tề.
“Hồi đó nói lớp phải thực hiện chủ, mọi chuyện đều do bỏ chủ quyết định. Trước đây bầu trúng người khác không sao, sao đến lượt Hòa lại không được?”
“Chỉ vì Hòa học sao?”
Phải nói rằng, Thời Nghiễn rất chuyển hướng mâu thuẫn.
Chỉ bằng mấy câu nhẹ bẫng đã gần như đưa trọng tâm vấn đề sang chuyện học hay không.
Mấy người bên cạnh cậu ta lập tức phụ họa:
“Đúng thế, biểu hiện vốn dĩ đã bao gồm nhiều phương diện, có nói chỉ nhìn thành tích học đâu.”
“Quả nhiên vẫn là học được ưu ái.”
Nhất Hành tức đến mức gần như nhảy dựng :
“Chuyện liên quan gì đến thành tích ? Rõ ràng là người bè phái nạt người ta!”
“Buồn cười, sao bọn tôi không nạt người khác, lại chỉ nạt cô ta?”
“Cái lối suy nghĩ bệnh hoạn của người, người bình thường sao hiểu nổi?”
“Vấn đề lớn nhất của Hòa chính là không hòa đồng.”
“Cười chết, người ta Toán 150, Vật lý 98, lại phải hòa đồng với người à?”
“Nếu chỉ một người không thích cô ấy, có thể là vấn đề của người khác. Nhưng cả chục người lớp đều không thích cô ấy, chẳng lẽ không phải là vấn đề của chính cô ấy sao?”
“……”
15
Xoay quanh vấn đề bầu của tôi, lớp chia thành hai phe, cãi nhau ầm ĩ.
Tề chỉ lặng lẽ quan sát cả lớp, không nói một câu .
Đợi đến khi tiếng cãi vã dần lắng xuống, mới nhàn nhạt tiếng:
“Lớp thực hiện hình thức quyết định chủ, là vì tôi rằng em đã đủ mười tám tuổi, đã là người trưởng thành theo ý nghĩa pháp luật, nên phải có quan niệm đúng sai cơ bản và khả năng phán đoán, sẽ chịu trách nhiệm lựa chọn của mình, không phải lạm dụng quyền lực .”
“Chỉ cần tôi là giáo viên chủ nhiệm, hình thức quyết định chủ sẽ không thay đổi, nhưng tôi hy vọng kết quả bỏ hôm nay sẽ không trở thành một nền chủ hình thức.”
“Tiếp tục đọc .”
……
lớp im phăng phắc.
Phải một lâu sau, giọng đọc mới vang trở lại.
Tôi căng thẳng kéo vạt áo của Bùi Trình.
Không ngờ cậu ấy lại trực tiếp nắm lấy cổ tôi, dùng đầu ngón viết từng nét vào lòng bàn tôi.
Tôi đoán một mới nhận ra cậu ấy viết: “Yên tâm.”
lòng khẽ động, tôi định mở miệng nói không biết từ tiếng đọc đã ngừng lại.
Giọng Thẩm Sương mang theo tiếng khóc đột ngột vang :
“Tại sao lại là tôi ?”