Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/4AwW2uDTur
Tẩy Lồng Máy Giặt Camilla 300gr + Tẩy Mốc Gioăng Cao Su Cao Cấp Camilla 100gr
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Chúng tôi hạnh phúc mãi mãi.
(Góc Ngụy Chiêu)
“Ông chủ, ông chủ, ngắn gọn thôi, thích anh.”
“Thích thật sự, thích.”
tin nhắn của Tiểu , tôi như thở.
Còn chưa kịp vui mừng thì tin nhắn tiếp theo đã đến:
“Ông chủ, vĩnh biệt.”
Tôi bật dậy như bị giật, chuyện vậy?!
thì không nghe.
lúc đó, thoại hiện thông báo nóng:
“Chuyến bay OU117 liên lạc, tình chưa rõ.”
óc tôi như nổ tung.
Tôi run rẩy cho chú ở sân bay, chú hiện tại sân bay rối loạn lên.
Tôi chẳng nghe nổi nữa, tim như đập.
Tôi lao ra ngoài như kẻ trí, vừa chạy vừa sắp xếp.
Xe đã chờ sẵn bên ngoài, mấy chiếc nữa toàn vệ sĩ.
Tôi không nhớ mình đã căn dặn , óc trống rỗng, chỉ biết cứ làm , phải tìm được cô ấy.
Ngồi trong xe, tôi liên tục hỏi tình chuyến bay, không cập nhật tin tức.
Tôi sợ.
Tôi sợ dòng chữ “rơi bay” xuất hiện trên màn .
Tôi không cho Tiểu .
Không bắt .
Số thoại vệ tinh đặc biệt tôi chuẩn bị riêng cho cô ấy — không nghe.
Cô ấy có bị sao không?
Tôi co rúm lại trong góc xe, lắc lư, tay che mặt, run lẩy bẩy.
Tài xế hỏi tôi có muốn đến bệnh viện không, tôi gào lên: “Đến sân bay!”
Tôi liên hệ để xe được vào bên trong.
Tôi chỉ biết… cô ấy nhất định đang sợ.
Cô ấy có đau không?
Nghĩ đến đó tim tôi như vỡ vụn.
Tôi hối hận, hận mình tại sao lại để cô ấy công tác.
Tôi không bao giờ tha thứ cho mình.
Tới sân bay, khắp nơi xe thương, xe cảnh sát, lính hỏa.
Tình nghiêm trọng đến không tưởng.
Tôi cầu nguyện.
Rồi tôi … bay đáp xuống.
An toàn.
Cuối … an toàn.
Tôi muốn lao đến, nhưng chân như mềm nhũn.
Tất dũng khí đều bị rút cạn.
trên bay lần lượt trượt xuống từ thang hộ, nhân viên y tế lên đưa những bị thương ra.
Mắt tôi lục tìm bóng quen thuộc.
Cuối , tôi cô ấy.
Tóc rối bời, máu đầy , ngơ ngác tôi.
Tôi không kìm được nữa, lao đến ôm chầm lấy cô ấy.
Cảm giác rồi lại tìm khiến tôi như được sống lại.
Cô ấy ngất trong vòng tay tôi.
Tôi theo xe thương vào viện.
Bác sĩ : Tần không nguy hiểm đến tính mạng, chỉ bị thương ở , chấn động nhẹ và phù não, cần theo dõi.
Tôi sắp xếp phòng tốt nhất cho cô ấy, tay nắm chặt lấy tay cô ấy suốt ngày đêm, không dám buông.
Lúc tôi quay lại, cô ấy đã tỉnh.
Cô những tin nhắn kia chỉ đùa.
Tôi không quan tâm.
Chỉ cần cô sống, tôi chẳng cầu hơn.
Chỉ xin ông trời, đừng mang cô ấy .
Sau khi về nhà, tôi nghĩ nhiều.
Tôi tìm luật sư, lập di chúc.
Tôi muốn để lại tất cho Tiểu .
Cuộc đời này quá mong manh, cái chết có thể đến bất cứ lúc nào.
tôi chết, bảo vệ cô ấy?
Tôi để lại tất nhà đất, tài sản cho cô ấy.
tôi còn sống, cô ấy tiếp tục làm ở Ngụy thị, sống sung túc.
ngày cô ấy , tôi… theo cô ấy.
Tôi viết vào nhật ký:
“Cầu trời phù hộ ấy bình an.”
“ có chuyện xảy ra, tôi ấy chết.”
Đó lời thề của tôi, di nguyện.
Tôi yêu Tiểu .
Hy vọng có ngày… ấy yêu tôi như thế.
(Hoàn)