Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/4AruJbjn5A

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
“Cứ nàng ta đi.” Ta không tâm.
Có Khương Doanh, cũng đỡ cho ta phải đối phó với Chu Hằng.
đêm ấy, Khương Doanh lại khóc lóc chạy đến tìm ta.
Dưới ánh đèn, hai vệt lệ hằn rõ nơi khoé .
“Nương nương sớm biết chuyện giữa hoàng thượng và rồi, phải không?”
Nàng quỳ rạp xuống đất, như một con thú nhỏ co rúm lại.
“Ta không phải người biết sớm nhất.”
“ đến lúc ta biết, thì cả hậu cung cũng rõ rồi.”
Ta không muốn lừa nàng, liền nói .
“Tại sao nương nương lại cứu ?”
“Rõ ràng quý phi và thái hậu không dung nổi mà.”
Khương Doanh mím môi, cố nặn một nụ cười cay đắng.
“Vì chuyện này vốn dĩ không phải lỗi .”
Người sai là kẻ khác.
18
Khương Doanh khẽ nhíu mày, vừa kinh ngạc vừa bối rối.
“ nương nương trước đây phải luôn đối đầu với quý phi…”
“Trước kia ta không dung nổi quý phi, nghĩ ta cũng không dung nổi bất kỳ nữ nhân nào bên cạnh Chu Hằng, đúng không?” Ta hỏi nàng.
Khương Doanh rụt rè gật đầu.
“ là lúc nhất thời hồ đồ mà phạm sai lầm thôi.”
Ta nhẹ nhàng lướt qua chuyện cũ, rồi lại hỏi nàng:
“Vậy còn ? có thích hoàng thượng không?”
Khương Doanh nghĩ ngợi một lát, rồi lắc đầu.
Nàng đối diện ánh nghi hoặc ta, chậm rãi nói:
“Ta xem hoàng thượng là bằng hữu.”
“Hoàng thượng dùng thân phận thái giám lừa gạt ta, ta luôn tưởng rằng người cũng là kẻ khổ mệnh chốn thâm cung.”
“Tối nay, ta không nghe lời nương nương, đưa bánh ngọt cho hoàng thượng, còn nói với người lời nương nương từng dặn.”
“Hoàng thượng rất giận, nói ta lừa người.”
“ ta , thực lòng người rất tâm đến nương nương.”
“Nương nương là ân nhân cứu mạng ta, ta không chuyện gì khiến nương nương phải đau lòng.”
“Sau chuyện đêm nay, ta mới hiểu nguy hiểm quanh mình từ đâu mà tới.”
Khương Doanh dập đầu mạnh trước ta.
“ không có vọng tưởng gì cả, mong có thể bình an chờ đến ngày xuất cung.”
Ta nàng đến ngây người.
Khương Doanh thoạt ngây ngô, vậy mà có việc nàng còn thấu hơn rất nhiều người.
“Nếu hoàng thượng lòng thích , muốn giữ lại cung thì sao?”
Khương Doanh không ngẩng đầu, trán chạm sát đất.
“Vậy còn cách cầu nương nương cứu giúp.”
19
Chu Hằng tới vào lúc nửa đêm.
Hắn uống say mèm, ngang nhiên xông vào tẩm điện ta.
Cung nhân không dám ngăn cản, đành hắn vào.
Mùi rượu nồng nặc khiến ta khó chịu, vừa mở Chu Hằng ngồi bên giường.
“ , vì sao…”
“Vì sao nàng bằng lòng bánh ngọt cho một cung nữ, lại chịu cho trẫm?”
“Nàng từng nói, bánh cho một mình trẫm.”
Ta lạnh lùng hắn, đáp nhạt:
“Có lời, vốn dĩ cần xem là .”
“Hoàng thượng phải cũng từng nói, mỗi năm đưa thần thiếp ngoài cung ngắm đèn tiết thượng nguyên… phải cũng chưa từng sao?”
Ta mỉm cười, như thể là nhắc lại một chuyện cũ vặt vãnh.
Cổ tay bị hắn nắm c.h.ặ.t.
“ , trẫm không cố ý thất hứa, là mẫu hậu và Ý Vân bày mưu hãm hại trẫm.”
“Đèn hội thượng nguyên vốn rất đông vui náo nhiệt, đường sá phức tạp, khắp nơi có thể dẫn đến chợ đèn, sao lại cứ đúng lúc gặp Ý Vân? Còn đúng lúc ấy lại nàng bị kẻ xấu bắt đi.”
“ Ý Vân dù gì cũng là thiên kim hầu phủ, chưa gả một mình ngoài lúc đêm khuya, còn không mang theo cả hộ vệ, hoàng thượng không lạ, lại còn tin là , rồi bị lừa mà ấm ức sao?”
Ta phản bác, đưa tay đ.á.n.h lên tay hắn.
Dù ta dùng bao nhiêu sức, Chu Hằng không chịu buông.
“Nếu nàng thực sự căm ghét trẫm đến vậy, thì cứ dùng kiếm c.h.ặ.t t.a.y trẫm đi.”
Hắn trầm giọng nói, đôi đỏ ngầu vì men say.
ta không đáp, hắn vội vàng nói tiếp:
“ , trẫm thực sự biết lỗi rồi.”
“ Ý Vân, trẫm phạt; mẫu hậu, trẫm cũng xử lý. Về sau bất luận chuyện gì, trẫm đứng về phía nàng.”
Chu Hằng ngẩng đầu ta, ánh đầy mong chờ.
“Nếu nàng còn giận, trẫm ngoài đứng chờ, cho đến khi nàng nguôi giận mới thôi.”
Ta thở dài một tiếng, bất lực hỏi: “Vậy còn chuyện Khương Doanh, hoàng thượng định tính thế nào?”
Trên gương Chu Hằng thoáng hiện nét vui mừng.
“Chuyện đó nàng quyết định.”
20
Đệ muội Khương Doanh còn nhỏ, phụ thân mất sớm, mẫu thân lại bệnh nặng.
Mỗi tháng nàng gửi số tiền tích góp về quê nhà.
kẻ nhờ đáng tin, số bạc thực sự đến tay mẫu thân nàng còn phân nửa.
Ta liền sai người tính trọn số bạc lương thưởng nàng nhận nếu ở lại cung đến năm hai mươi lăm tuổi, rồi tăng thêm chín lần.
Ban đầu nàng không chịu nhận, phải đợi ta hạ lệnh, nàng mới miễn cưỡng nhận lấy.
Trước lúc xuất cung, ta ít bánh ngọt cho nàng mang theo.
Không yên tâm giao nàng cho người triều đình, ta bèn nhờ các sư huynh sư đệ sư môn hộ tống nàng về tận quê nhà.
Lúc ấy trời vào hạ, ánh nắng thiêu đốt đến nỗi người cũng như sắp bốc khói.
Khương Doanh vừa khóc vừa cười, rồi đột nhiên chạy ngược trở lại ôm chầm lấy ta.
“ tỷ tỷ, cảm ơn tỷ.”
Ta lặng lẽ tiễn xe ngựa rời đi, lúc quay đầu lại liền Chu Hằng cũng có .
Hắn đứng trên cổng thành, Khương Doanh đi rồi mới vội vã bước xuống.
Chiếc ô tay hắn chắn ánh trời, kéo gần khoảng cách giữa ta và hắn.
“ , bên ngoài nắng gắt, chúng ta về thôi.”
Hắn kéo lấy tay ta, mười ngón đan c.h.ặ.t, như sợ ta chạy mất.
ngày sau đó, Chu Hằng ngày nào cũng tới.
ta không hắn ở lại qua đêm.