Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
Mặt Nạ Giấy COLORKEY LUMINOUS Vitamin B5 Hỗ Trợ Phục Hồi 25ml/miếng
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Chiếc ngựa oai nghiêm dừng trước cổng Lục phủ, khiến người qua lại tụ tập, chen chúc xem náo nhiệt.
“Nguyên Nương, con đã dâu của Lục gia, có thể tùy tiện quay về nhà mẹ đẻ? Nếu trong phủ có gì không ổn, cứ với ta, chịu khổ như vậy…”
Giọng bên tai vang lên, mang theo vẻ mềm mỏng giả tạo khiến người ta khó chịu.
Người từng nhiều lần gây khó dễ cho ta — lão phu nhân của Lục gia — giờ đây lại nở nụ cười hòa nhã, khiến ta chỉ thấy lạ.
Ta còn chưa kịp lên tiếng, Giang Tri Thư đã cười lạnh: “Lục lão phu nhân quả thật không biết xấu hổ. Lục gia các người lừa gạt hôn sự, lại còn chèn ép tỷ tỷ ta. Suốt bốn năm qua, bà đã từng đối xử t.ử tế với tỷ ngày nào chưa?”
“Nay chuyện xấu đã bị phơi bày, bà còn giữ người lại, chẳng lẽ định để tỷ ta sống cả đời cô độc bên một kẻ vô dụng ?”
“… thật vô lễ! Ta dù cũng mẹ chồng của tỷ …”
“Mẹ chồng ư?” Giang Tri Thư cười nhạt, lạnh lẽo, “Nếu bà thật sự đối xử tốt với tỷ ta, ta tự nhiên sẽ kính trọng. Nhưng với người chỉ biết đổ hết lỗi lên tỷ … Giang gia chúng ta không cần mối hôn sự .”
“… !”
Xung quanh, đám người đứng xem bắt xì xào bàn tán, chỉ trỏ không ngừng, ai nấy đều vểnh tai hóng chuyện.
Sắc mặt lão phu nhân lúc xanh lúc trắng, cơn giận dâng lên cực điểm, thể lảo đảo như sắp ngã quỵ.
“Tỷ tỷ, lên thôi.”
Ta nhìn đệ đệ — người năm xưa còn bé nhỏ như một củ cải non khi ta xuất giá, nay đã trưởng thành, cao lớn, đứng chắn phía trước che chở cho ta.
Trong thoáng chốc, ký ức như dội về. Kiếp trước vì ta gia đình chịu đủ tiếng, các tỷ muội khó bề xuất giá, còn con đường công danh của đệ đệ cũng bị liên lụy…
“Ừ… đa tạ đệ.”
Ta vừa định nắm lấy tay đệ đệ để bước lên , thì phía sau bỗng vang lên tiếng vó ngựa dồn dập, nhanh ch.óng tiến vào con ngõ nhỏ.
“… có t.ử Lục gia không? dung mạo thì đường đường như lại…”
“Suỵt…”
Đám người xung quanh lập tức xôn xao hơn hẳn, đầy hứng thú.
“Nguyên Nương!”
Giọng gọi khàn khàn, mang theo sự gấp gáp khó tả.
Đã mấy tháng trôi qua, thanh âm nghe như vọng lại từ một kiếp xôi.
Ta từng nghĩ, nếu có ngày gặp lại Lục Quân, lòng mình sẽ bình thản, thậm chí có thể ung dung nhìn hắn như một kẻ lạ.
Nhưng không…
Trong lòng ta dâng lên một nỗi chán ghét xen lẫn oán hận, khiến lạnh đi mức ta cũng cảm thấy lạ.
“Lục t.ử.”
Ta khẽ cúi lễ, giọng bình tĩnh cách.
“Nguyên Nương… nàng…”
Hắn có chút bối rối, môi mím c.h.ặ.t, thoáng hiện vẻ tổn thương: “Nàng… thật sự không cần ta ?”
Khi , tình cảm của hắn dành cho Triệu Yến Yến vẫn chưa sâu mức dám hoàn toàn vứt bỏ ta — thê xuất danh môn.
Từ thuở nhỏ, ta đã hiểu rõ lòng dạ nam nhân.
Họ vừa có một hiền thê lo liệu hậu viện, lại vừa ôm mỹ nhân trong lòng, mong mọi thứ đều trọn vẹn.
Nhưng trên đời … nào có chuyện gì dễ dàng vậy?
“Hừ, chuyện Lục t.ử lừa gạt hôn sự, nay thiên hạ đều đã rõ. Cuộc hôn nhân vốn sai lầm ngay từ , khiến tỷ tỷ ta uổng phí bốn năm thanh xuân.”
“Chờ thánh chỉ ban xuống, từ đây hai nhà sẽ không còn liên quan gì !”
“Tỷ tỷ, tỷ đã chịu đựng đủ rồi, không cần nhẫn nhịn thêm !”
Đệ đệ ta lo ta mềm lòng, liền nhanh ch.óng đỡ ta lên ngựa, không cho ta có cơ hội quay .
“Lục Quân, biết thì đừng dây dưa với tỷ ta . Giữ lại chút thể diện cho hai nhà!”
“Tri Thư… mọi chuyện không như đệ nghĩ. đồn ngoài kia đều giả… ta…”
Ngoài rèm , giọng của hắn ngập ngừng, dường như giải thích gì .
Ta gần như có thể tưởng tượng ra vẻ mặt đầy mâu thuẫn và đau khổ của hắn lúc .
Nhưng hắn có thể gì đây?
Giải thích rằng bản không không thể… chỉ có cảm xúc với một nữ t.ử khác?
Nếu ra, e rằng càng khiến người đời thêm chê cười.
Huống chi… có ai tin được chuyện như vậy?
Ai lại tin rằng một nam nhân chỉ có thể động lòng với duy nhất một người?
Huống hồ lúc , sau chuyến đi trở về, thể hắn dường như đã suy yếu hơn trước rất nhiều.
Ngay cả khi nghĩ Triệu Yến Yến, hắn cũng không còn dấy lên được chút ý niệm nào.
hắn… có lẽ còn chưa nhận ra sự thay đổi .
Cho nên giờ đây, Lục Quân chẳng khác gì kẻ nuốt nỗi khổ không thể thốt nên .
Cỗ ngựa chầm chậm lăn bánh, lạnh lùng lướt qua hắn.
Không một lần ngoái lại.
Chỉ để lại hắn đứng , giữa soi mói và bàn tán của nhân, cô độc trong cơn sóng gió đang cuộn trào.
Lục Quân, cùng cả Lục gia, đã chìm trong đồn đại suốt một quãng thời gian dài.
Ban , hắn vốn không tin rằng đồn lại có thể đáng sợ vậy.
Bởi trong suy nghĩ của hắn, thể mình hoàn toàn không có vấn đề gì — hắn từng “chứng minh” khi ở cùng Triệu Yến Yến, trong lần gần gũi nơi suối nước nóng tại biệt viện, khiến nàng đắm chìm trong cảm xúc mãnh liệt.
Trong hắn, bằng chứng rõ ràng nhất cho bản lĩnh của một nam nhân.
vì , hắn nóng lòng tìm gặp Triệu Yến Yến, mong có thể làm sáng tỏ mọi chuyện.
Người ta cài trong phủ nhanh ch.óng đem tin tức về cho ta.