Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/60JYV4rzDy

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

CHƯƠNG 3

10

Chúng tôi tìm một nơi gần đó ngồi .

Tôi anh gọi vài món tráng miệng, liền hỏi:

“Anh hết rồi sao?”

dường do dự một chút, rồi gật đầu:

“Tôi ngồi ngay bàn phía trước các cậu.”

Tôi im lặng.

rồi em làm rất tốt.” Anh nhìn tôi, “Nếu em không ghi âm từ trước, sợ rằng mọi không thể thuận lợi vậy.”

“Hơn , chắc bọn cũng không ngờ em ghi âm.”

Tôi nhạt, không nói .

Anh cũng theo:

“Em em bảo em tính cách hiền lành, nên nhờ tôi tiện qua xem thử. Không ngờ cần tôi tay.”

Lúc này, nhân viên mang món , tôi dùng nĩa xiên một miếng bánh rồi cắn một miếng:

“Nếu tôi khi đó có được một phần mười dũng khí hiện tại, chắc đã không bị nạt rồi.”

Nhưng nói:

“Câu đó không nên nói vậy.”

“Nếu những kẻ nạt ngày đó có thể kiềm chế một phần mười sự độc ác trong lòng, thì đã tay nạt người khác.”

“Nếu người ngoài cuộc lúc đó không quá im lặng, thì đã không khiến nạn nhân bị tổn thương thêm lần .”

Anh nhìn tôi, trong mắt là sự dịu dàng và chân thành:

“Nói vậy mới đúng.”

Tôi ngơ ngác nhìn anh.

“Quản lý bản thân, xưa nay luôn là trách nhiệm của kẻ đi gây tổn thương, phải sao?”

Tim tôi bị một làn sóng ấm áp chạm , sống mũi cũng hơi cay.

“Cảm ơn anh.”

Tôi chính mình cất lời.

Thanh toán xong, chúng tôi cùng đi trên , bầu không khí bất chợt yên tĩnh lạ thường.

Tôi cố gắng gợi :

nói gái anh là hoa khôi khoa Văn à? Mấy hôm nay xảy nhiều vậy, anh về chắc phải dỗ dành người ta rồi.”

Anh nhìn tôi vài giây, rồi nhẹ.

Tôi hơi ngơ ngác, còn chưa kịp mở miệng, thì ở ngã ba có một chiếc xe lao , may mà có bàn tay anh giữ lấy eo tôi kéo sang một bên.

Ngực áo anh lướt qua tai tôi.

Tiếp đó là giọng nói rõ ràng vang :

“Tin đồn đó là giả. Tôi không có gái.”

11

Tối hôm đó về ký túc xá, Tống Hà nhắn tin tôi:

“Anh em và ở ngoài, hai người đứng rất gần…”

Tôi lập tức chặn hết mọi liên lạc với anh ta.

Không nói tôi với .

Dù có đi , anh ta cũng không còn tư cách để chất vấn tôi bằng giọng điệu đó.

Dạo này là giai đoạn bận rộn nhất mùa tốt nghiệp, tôi chạy đi chạy giữa thư viện và ký túc xá, thậm chí đôi khi quên cả ăn cơm.

Còn Tống Hà đột nhiên rảnh rỗi.

Không biết là cố tình hay tình cờ, mỗi lần tôi từ thư viện trở về, đều anh ta đứng dưới lầu, không nói lời nào, lặng lẽ nhìn tôi.

Tôi nhìn thì anh ta liền quay đi, rồi rời đi trong im lặng.

Cứ muốn được nhìn tôi một chút.

Tôi anh ta bị bệnh.

ngày chụp ảnh tốt nghiệp, cùng phòng không .

Tôi vài nữ thì thầm bàn tán:

chưa, Tĩnh bị thương nặng đang nằm viện.”

“Tất nhiên rồi! Trong nhóm lớp mà không biết! nói hồi cấp hai Tĩnh từng nạt một cô gái mức liệt toàn thân, mấy hôm trước bị người ta đâm mấy nhát!”

“Ừ, bảo người đâm là ông ngoại cô gái đó, bị ung thư giai đoạn cuối, còn vướng bận, muốn báo thù cháu trước khi chết.”

“Haizz, quả báo mà.”

Vé tàu về nhà tôi đã đặt xong, tôi nằm trên giường lướt mạng, em nhắn tin hỏi:

“Chị ơi, mai đi cắm trại không? đó cũng đi đó~”

Tôi biết ngay “ đó” là .

Tôi suy nghĩ một chút, từ chối khéo:

“Mai chị bận rồi.”

Em nhắn :

“Chị không phải định chia tay tên cặn bã kia xong là định đóng băng trái tim luôn đấy chứ?”

Tôi thẳng thắn:

“Tạm thời đúng là không có ý định yêu .”

Tưởng cậu ta sẽ không nói thêm, tôi rót nước nghĩ ngợi thì bên kia gửi tới một câu:

đang ở dưới ký túc của chị đó.”

Tôi suýt bị sặc, vội nhìn ngoài cửa sổ.

Trời đang mưa, bên ngoài còn có cả tiếng sấm đì đùng.

Không kịp nghĩ thêm, tôi cầm ô chạy dưới.

đi qua hành lang, còn vài bước là tới cổng ký túc thì em gửi thêm một sticker mặt tinh quái:

“Còn bảo không thích người ta, chị đang đưa ô người ta đúng không?”

Lúc này tôi mới phản ứng kịp, thở dài bất lực vì trò đùa dai của cậu ta.

dù là cậu đây, tôi cũng sẽ đưa ô, được chưa?”

Em gào :

“??? Ý chị là dù em tới thì chị cũng sẽ à? Chị, chị không còn thương em rồi sao?!”

Tôi lười đáp , định quay người lầu thì phía sau vang một giọng nói quen thuộc:

“Si Si.”

 

Tùy chỉnh
Danh sách chương