Năm tôi 52 tuổi, tôi nhận được một khoản thừa kế.
Tôi đang định báo cho con trai biết, nhưng vừa đến trước cửa nhà nó thì vô tình nghe thấy nó và con dâu đang bàn nhau cách đuổi tôi đi.
Tôi đứng sững lại, mọi ký ức trong mấy chục năm qua như hiện về trong đầu.
Chồng tôi mất sớm, tôi một mình nuôi con khôn lớn. Đến khi con trưởng thành, tôi dốc toàn bộ số tiền dành dụm cả đời để lo cưới vợ cho nó.
Hai đứa công việc bận rộn, tôi chủ động qua giúp dọn dẹp nhà cửa, giành làm hết việc không tên, còn tranh phần chăm cháu giúp tụi nó yên tâm đi làm.
Giờ đây, cháu tôi ngoan ngoãn, hiểu chuyện.
Còn tôi… lại bị chúng trở mặt chối bỏ, giống như con lừa kéo cối xay bị gi//ết thịt sau khi đã cạn kiệt sức lao động.
Tôi lặng lẽ rút tay lại, không còn muốn gõ cửa nữa, nhét lại sổ tiết kiệm vào túi áo.
Tiền, để lại cho mình vẫn tốt hơn.
Tôi muốn xem thử, rốt cuộc bọn họ còn muốn diễn trò gì nữa!