Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/5flJppS4FW

Camera Wifi Trong Nhà EZVIZ C6N Pro C6N G1 H6C Pro H1C 3MP 5MP 8MP 2K 3K 4K Đàm Thoại 2 Chiều Xoay 360 Độ

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 2

Ta ngồi trước khung thêu, nhìn bộ giá y một lúc lâu, rồi đâm kim vào mặt lụa, kéo một chỉ vàng dài.

Khi viện bị đá văng, ta đang thêu cánh sen thứ ba.

“Tránh !”

Giọng gấp giận, chấn đến khung cũng rung lên.

“Các ngươi dựa vào đâu mà nhốt nàng? Ta cứu người mà cũng cứu sai sao?”

Lời còn chưa dứt, chỉ nghe “rầm” một lớn, then lại bị chàng đá gãy.

mặc một thân võ phục tay hẹp màu đen, người thanh đao rút khỏi vỏ, sắc bén lộ rõ.

Chàng nhìn ta.

Ta cũng nhìn chàng.

Khoảnh khắc bốn mắt giao nhau, cơn giận trong mắt chàng lập tức mềm xuống, ánh mắt nhìn ta mang theo đau lòng.

“Kinh Thu.”

Chàng bước nhanh vào, ngồi xổm trước mặt ta, nhẹ nhàng vuốt lên mặt ta. Lòng bàn tay chàng thô ráp nhưng mạnh mẽ.

“Ta từ trong cung về, vào nghe nương ta chuyện đó.” Giọng chàng đè rất thấp, sợ dọa ta. “ gì mà bảo ta làm bình thê, quả hoang đường.”

Chàng ngẩng mắt nhìn ta, đôi mắt ấy chấp mà nghiêm túc.

“Thê ta đời này muốn chỉ có một mình nàng.”

Lòng ta bỗng nóng lên.

Rồi chàng lại tiếp một câu:

“Đương nhiên, cùng lắm ta chỉ nạp làm thiếp. Một thiếp mà thôi, không vướng bận gì.”

“Ta tuyệt đối sẽ không bình thê, để nữ nhân khác ngang hàng nàng.”

“…”

Kim đâm lệch. Nhụy của đóa sen song sinh xuất hiện thêm một lỗ kim cực nhỏ.

Hơi ấm dâng lên trong lòng ta bị người ta dội thẳng một chậu nước đá, “xèo” một tắt sạch, ngay một làn khói cũng không còn.

“Chàng đi đi.”

Chàng ngẩn .

“Kinh Thu?”

Ta đứng dậy, có chút không thở nổi.

“Ta không muốn nhìn chàng.”

Chàng vòng tới trước mặt ta, muốn ôm lấy ta, nhưng bị ta đẩy .

“Nàng đang lo chịu ấm ức sao?”

tính tình mềm yếu, sẽ không tranh gì nàng. Hơn nữa, chẳng phải nàng thương nàng ấy nhất sao? Nàng ấy thân thể không tốt, chúng ta cùng chăm sóc nàng ấy, không tốt sao?”

Ta nhìn chàng.

Người này sự không hiểu sao?

“Chàng bắt đầu nghĩ nàng ấy nhiều vậy từ khi nào?”

Chàng ngẩn người.

“Trước yến tiệc ngắm hoa, chàng từng đi riêng nàng ấy mấy lần?”

“Kinh Thu.”

“Ta hỏi chàng, mấy lần?”

Mặt đỏ bừng lên.

“Nàng có ý gì? Nàng không tin ta?”

Ta dùng sức đẩy chàng. Chàng lảo đảo lùi bước, vươn tay nắm lấy cánh tay ta.

Mùi hương lạnh đặc trưng người chàng từng khiến ta cảm vô cùng an tâm.

Nhưng giờ khắc này, ta chỉ khó chịu.

Ánh mắt ta rơi lên bàn tay đang nắm cánh tay mình. Ở cổ tay chàng lộ một đỏ.

xâu một viên ngọc. Bề mặt viên ngọc hơi mòn, nhìn là biết chủ nhân đeo quanh năm, chưa từng rời người.

Chàng ta không giãy nữa.

Tưởng ta nguôi giận, liền buông tay ta , giơ đỏ cổ tay ta xem.

“Nhìn này, ta ngày nào cũng đeo. Lần trước ở quân doanh tỉ võ người ta, đối phương chém một đao tới, ta thà chịu nhát ấy cũng không để hắn chém trúng này.”

“Đây là nàng ta. Hỏng rồi sẽ không có cái thứ đâu.”

Ta nhìn đỏ ấy, ký ức thủy triều cuộn lên.

Năm tịch ấy, đèn hoa phố sáng rực ban ngày.

Ta chỉ vào một chiếc đèn thỏ, nó đẹp. Chàng liền chen vào đám đông để thắng nó ta. Ta đứng tại chỗ chờ chàng, sau lưng truyền đến mấy nam trêu ghẹo.

“Đây chẳng phải vị Thẩm tiểu thư hiền huệ rộng lượng nào đó sao?”

Có kẻ cười bỉ ổi.

“Đẹp đấy. Mấy hôm trước phụ thân ta còn tới cầu thân, ta chưa chính thê có thứ , không hợp lễ. Muốn ta nàng về trước, để nàng nuôi thứ đích , bên đều không chậm trễ.”

đám cười ngả nghiêng.

Những lời ấy ta nghe quá nhiều rồi, nhiều đến mức ta học được cách mặt không đổi sắc.

Nhưng mặt lúc ấy lập tức biến sắc.

Đợi ta kịp phản ứng, chàng xông vào đám người, một quyền đánh ngã kẻ kia xuống đất.

hét, mắng loạn một mảnh.

“Xin lỗi Thẩm Kinh Thu!”

“Nàng là cô nương tốt nhất đời! Ai phép ngươi ở đây tùy tiện dùng lời lẽ nhục nhã nàng!”

Giữa người ồn ào, chàng đầy mặt máu, che trước người ta, giống một kẻ điên không màng tất .

Đó là lần đầu tiên ta cảm có người nhìn không phải “đại tiểu thư Thẩm gia”.

Mà là ta.

Chỉ là ta mà thôi.

Đêm ấy, ta thức suốt đêm, xâu viên ngọc khai quang mà ta luôn đeo sát người, bện tay này chàng.

Lúc đó chàng cười ngốc nghếch.

“Nàng định trói ta đời sao?”

Ta nhìn vào mắt chàng.

“Đời này kiếp này chỉ có một mình ta, lời này là ai ?”

Ánh mắt chàng từ khó hiểu chuyển vọng.

“Chuyện này liên quan đến danh nhà chúng ta. Sao nàng cũng trở nên nhỏ nhen nữ nhi thế?”

“Ta sự quá vọng về nàng. Vị phận sau khi nàng và vào , ta phải suy nghĩ lại. dáng vẻ hiện giờ của nàng, nàng sự có thể làm chính phu nhân sao?”

Chàng buông ta .

Xoay người.

Sải bước rời đi, đến đầu cũng không ngoảnh lại.

Vạt áo dính bụi.

Ta đưa tay phủi.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.