Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9UtQfmKs4i

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
“Con biết mẹ là mẹ chồng con.” tôi nói, “Nhưng mẹ chồng cũng không thể xâm phạm quyền chân dung danh dự của con dâu.”
“Quyền chân dung danh dự gì chứ! Tôi chỉ đăng mấy tấm ảnh thôi!”
“Mấy tấm ảnh, đọc sắp năm vạn rồi.” tôi nói, “Trong bình luận người bảo con như heo, bảo con ăn rồi ngủ ngủ rồi ăn, bảo chồng con nhìn có không bực không. Những bình luận đó, có một nửa là do mẹ dẫn dắt mà ra.”
Bà há miệng, nói không nên .
“Con đã cho mẹ cơ hội rồi.” tôi nói, “Trong vòng bảy ngày, xóa bài, xin lỗi. Nếu mẹ không muốn, vậy thì gặp nhau ở tòa.”
“Cô dám!” giọng bà the thé lên, “Cô dám kiện tôi, tôi bảo con trai tôi ly hôn với cô!”
Tôi nhìn bà, bình thản nói: “Mẹ có thể thử xem.”
Bà sững người.
“Ly hôn?” tôi nói, “Con không có gì là không dám.”
bà trắng bệch.
Bà tưởng tôi luyến tiếc hôn nhân này. Bà tưởng rời nhà họ Chu là tôi không sống nổi. Bà tưởng tôi là đứa con dâu có thể tùy ý nắn bóp.
Bà rồi.
“Bà Tiền,” mẹ tôi lên , “con tôi đã cho bà một bậc thang, bà tốt nhất nên bước xuống. Nếu không, ra tòa, người mất là bà.”
Mẹ chồng nhìn tôi rồi lại nhìn mẹ tôi, sắc đổi đi đổi lại mấy lần.
Cuối bà quay người bỏ đi, trước khi đi còn ném lại một câu:
“Tôi sẽ không xin lỗi! Cô cứ chờ đó!”
Tôi nhìn theo bóng lưng bà biến mất trong thang máy, rồi đóng cửa.
“Bà ấy sẽ xóa.” tôi nói.
Mẹ tôi nhìn tôi: “Sao con biết?”
“Vì bà ấy sợ mất nhất.”
ngày sau, bài đăng đó bị xóa.
Ảnh trong nhóm họ hàng cũng bị xóa. Trong nhóm khu chung cư cũng bị xóa.
Mẹ chồng không công khai xin lỗi, nhưng bà đăng một dòng lên vòng bạn bè, đại ý là “bài viết đó là hiểu lầm, đã xóa rồi”.
Lâm Nhiễm tôi có muốn tiếp tục theo đuổi trách nhiệm pháp lý không.
Tôi nói, tạm thời khoan đã.
Vì chuyện này chưa kết thúc.
Đây mới chỉ là bắt đầu.
Sau khi xóa bài, mẹ chồng yên ắng mấy ngày.
Chu Hạo đến hai lần, thái độ mềm hơn trước nhiều.
“Niệm Niệm, mẹ anh xóa bài rồi, em về được không?”
“Để em nghĩ thêm.” tôi nói.
“Đứa nhỏ tháng sau là sinh rồi, em một mình ở nhà mẹ đẻ…”
“Bố mẹ em sẽ chăm em.”
Anh thở dài, không nói thêm nữa.
Tôi biết anh tưởng mọi chuyện đến đây là xong.
Anh rồi.
Xóa bài chỉ là bà ấy bị ép phải cắt lỗ, không phải bà ấy nhận . Bà ấy chưa từng thấy mình .
Còn thứ tôi chờ, là một cơ hội.
Cơ hội đó đến rất nhanh.
Chiều ấy, dì Hai gọi điện cho tôi.
“Niệm Niệm à, dì nói con nghe chuyện này.” giọng dì có chút lạ, “Con biết vì sao bài của mẹ chồng con bị xóa không?”
“Không phải con bắt bà ấy xóa sao?”
“Không không,” dì Hai hạ giọng, “bà ấy sợ rồi. Con biết vì sao không? Vì trên mạng bắt đầu có người đào bà ấy.”
Tôi khựng lại: “Đào cái gì?”
“Đào chuyện hồi bà ấy còn trẻ.” dì Hai nói, “Có người trong bình luận nói, bà mẹ chồng này ngày ngày chê con dâu, sao không tự nhìn xem hồi trẻ mình . Rồi có người đi moi, moi ra được vài tấm ảnh cũ…”
Trong tôi động nhẹ.
“Ảnh cũ gì ạ?”
“Dì cũng không rõ lắm, nhưng nghe nói…” giọng dì Hai càng thấp hơn, “mẹ chồng con hồi trẻ từng làm ở vũ trường.”
Tôi không nói gì.
“Niệm Niệm? Con còn đó không?”
“Con còn.” tôi nói, “Dì Hai, những tấm ảnh đó bây giờ ở đâu?”
“Bị xóa rồi.” dì Hai nói, “mẹ chồng con tìm người xóa, tốn không ít tiền.”
Tôi cúp máy, trong đã có một ý nghĩ.
Cái thùng cũ đó.
Lúc sửa sang lại nhà cũ, tôi từng giúp dọn cái thùng cũ ấy. Bên trong có rất nhiều ảnh cũ, khi đó tôi không xem kỹ.
Nhưng giờ nghĩ lại, trong đó có thể có thứ tôi .
Tối đó, tôi nhắn cho Chu Hạo một tin: tôi muốn đến nhà cũ lấy chút đồ.
Anh trả rất nhanh: đồ gì? Anh lấy giúp em.
Tôi nói: không , em tự đi. Chiều mai.
Chiều sau, tôi đến nhà cũ.
Nhà cũ là của ông nội Chu Hạo để lại, giờ bỏ trống, chìa khóa ở chỗ Chu Hạo.
Tôi dùng chìa khóa Chu Hạo đưa, mở cửa, đi vào phòng chứa đồ.
Cái thùng cũ ở góc, phủ một lớp bụi.
Tôi ngồi xổm xuống, mở thùng ra.
Bên trong là từng chồng ảnh cũ, có ảnh trắng đen, có ảnh màu, mép đã ngả vàng.
Tôi lật từng tấm một.
Ảnh Chu Hạo hồi nhỏ, ảnh bố chồng lúc trẻ, ảnh cưới của mẹ chồng bố chồng…
Rồi tôi nhìn thấy mấy tấm đó.
Ảnh mẹ chồng hồi trẻ.
Tóc uốn sóng to, mặc váy ngắn đính sequin lấp lánh, hở vai hở đùi, trang điểm đậm sắc.
Phía sau là một vũ trường tối mờ, đèn neon chớp nháy.
Có mấy tấm, bà khoác vai những người đàn ông nhau, tư thân mật.
Tôi nhìn những tấm ảnh ấy, rất bình tĩnh.
Tôi không muốn cười nhạo bà. Ai cũng có khứ, đó là lựa chọn khi bà còn trẻ, tôi không có tư cách phán xét.
Nhưng bà có tư cách phán xét tôi sao?
Bà đăng ảnh lúc tôi mang thai lên mạng, để mấy vạn người cười nhạo vóc dáng của tôi.
Dựa vào đâu chứ?
Tôi chụp lại mấy tấm ảnh đó, rồi đóng thùng lại, rời khỏi nhà cũ.
Về đến nhà, tôi mở máy tính, đăng nhập vào tài khoản đời sống địa phương đó.
Tạo một tài khoản mới rất đơn giản.
Tôi tải lên mấy tấm ảnh kia, đặt tiêu đề là:
“Đây là bà mẹ chồng từng chế giễu vóc dáng tôi khi mang thai, đây là dáng vẻ của bà thời trẻ”
Phần nội dung chỉ có một câu:
“Tôi đã nói rồi, trí nhớ tôi rất tốt.”
Đăng bài.
Mười phút sau, đọc đã hơn ngàn.
Một giờ sau, đọc đã hơn vạn.
Khu bình luận nổ tung.
“Trời ơi, đây là một người á?”
“Ngày cũng nói con dâu, hóa ra hồi trẻ mình như này?”
“Đây chẳng phải bà mẹ chồng chửi con dâu như heo sao? Hóa ra bản thân là loại người này.”
“Cười chết tôi, đúng là màn tiêu chuẩn kép.”
“Đáng đời.”
Tôi nhìn khu bình luận, khóe môi cong lên một chút.
Mẹ chồng à, bà thích người bu lại xem, giờ bà tự mình trở thành người bị bu lại xem rồi.
Hai sau khi đăng ảnh, điện thoại của mẹ chồng gọi tới.
Giọng bà run rẩy: “Thẩm Niệm, có phải cô đăng không?”
“Là con.” tôi nói.
“Cô xóa đi! Xóa ngay lập tức!” bà gần như gào lên.
“Tại sao?”
“Cô dựa vào đâu mà đăng ảnh của tôi? Đó là chuyện riêng tư của tôi!”
“Vậy lúc mẹ đăng ảnh của con,” tôi nói, “mẹ có từng nghĩ đó là riêng tư của con không?”
Đầu dây bên kia im lặng.
“Con xóa đi,” giọng bà mềm xuống, “Niệm Niệm, mẹ xin con, xóa đi.”
“Mẹ xin con?” tôi , “Lúc mẹ đăng ảnh con, con cũng đã từng xin mẹ. Mẹ nói ? Mẹ nói, mẹ là mẹ chồng con, đăng vài tấm ảnh thì sao.”
“Cái đó không giống…”
“Không giống ở đâu?” tôi cắt bà, “Mẹ đăng ảnh con, đọc năm vạn. Con đăng ảnh mẹ, bây giờ đọc hơn vạn. Mẹ nói con nghe, ở đâu?”
Bà không nói được nữa.
“Chẳng phải mẹ từng nói sao, người trẻ tâm lý mỏng manh, bị nói vài câu thì sao.” tôi nói, “Bây giờ con cũng muốn mẹ, mẹ cũng đừng mỏng manh, con đăng hai tấm ảnh thì sao chứ?”
Đầu dây bên kia vang lên khóc.
Tôi cúp máy.
Nửa sau, Chu Hạo gọi tới.
“Niệm Niệm, mẹ anh sắp phát điên rồi.” giọng anh căng như dây đàn, “Em có thể xóa bài đó trước được không?”
“Không thể.”
“Niệm Niệm!”
“Chu Hạo, lúc mẹ anh đăng ảnh của em, anh nói gì?” tôi , “Anh nói, chỉ là mấy tấm ảnh thôi. Anh nói, mẹ chỉ đùa thôi. Anh nói, em không thể nhịn một chút sao.”
Anh im lặng.
“Bây giờ đến mẹ anh rồi,” tôi nói, “anh nhịn một chút đi.”
Rồi tôi cúp máy.
Đêm đó, đọc vượt mười vạn.
Không khí trong khu bình luận đã đổi hẳn.
“Đây là bà mẹ chồng suốt ngày mắng con dâu đó á? Hồi trẻ ở vũ trường tiếp rượu?”
“Bảo sao cay nghiệt vậy, hóa ra là tự ti.”
“Con dâu mang thai bị chê như heo, còn bà mẹ chồng hồi trẻ ôm hết người đàn ông này đến người đàn ông , ai mới mất hơn?”
“Đúng là mỉa mai, suốt ngày nói người , còn mình thì sao?”
Tên của mẹ chồng bị đào ra, địa chỉ cũng bị đào ra.
Tôi không tham gia vào trình “đào” đó. Những thông tin ấy là do cư dân mạng tự tìm.
Vì bài viết trước đó cười nhạo tôi của bà đã để lại nhiều dấu vết.
Quả báo đến rất nhanh.
Sáng sớm sau, dì Hai gọi cho tôi.
“Niệm Niệm, mẹ chồng con xảy ra chuyện rồi.”
“Chuyện gì ạ?”
“Bà ấy bị nhận ra, ở cổng khu chung cư bị hàng xóm chỉ trỏ.” giọng dì Hai lẫn lộn cảm xúc phức tạp, “Về đến nhà là khóc nức nở, nói không muốn sống nữa.”
Tôi không nói gì.
“Còn nữa,” dì Hai ngập ngừng, “dì nói với con nhé, những chuyện hồi trẻ của mẹ chồng con, ra chúng tôi biết. Chỉ là chẳng ai nhắc, chừa cho bà ấy chút thể diện. Bao năm nay, thứ bà ấy sợ nhất chính là chuyện đó bị lôi ra.”
“Vậy tại sao bà ấy còn đăng ảnh của con?” tôi .
Dì Hai thở dài: “Vì bà ấy bắt nạt con dễ bắt nạt. Bà ấy nghĩ con không dám phản kháng, con không có vũ khí. Bà ấy không ngờ trong tay con có cái này.”
Tôi cúp máy, trong nổi lên một làn sóng lạnh.
Buổi chiều, mẹ chồng tìm đến.
Lần này bà không đến để mắng tôi.
Bà đứng trước cửa, sưng đỏ, tóc tai bù xù, cả người như già đi mười tuổi.
“Niệm Niệm,” giọng bà khàn đặc, “xin con xóa bài đó.”
Tôi đứng trong cửa, nhìn bà.
“Mẹ quỳ con.” bà quỳ xuống, “xin con.”
Mẹ tôi định đỡ bà dậy, bị tôi ngăn lại.
“Tiền Mỹ Phân,” tôi nói, “mẹ quỳ con thì có ích gì? Lúc mẹ đăng ảnh con, mẹ có từng nghĩ sẽ có ngày nay không?”
Bà vừa khóc vừa lắc đầu: “Mẹ rồi, mẹ rồi.”
“Mẹ chỗ ?”
“Mẹ không nên đăng ảnh con, không nên cười nhạo con…”
“Chẳng phải mẹ nói, mẹ là mẹ chồng con, đăng mấy tấm ảnh thì sao sao?” tôi , “Chẳng phải mẹ nói người trẻ mỏng manh sao? Chẳng phải mẹ nói cô ấy phải cảm ơn tôi giúp cô ấy nổi sao?”
Bà không nói được nữa, chỉ biết khóc.
“Để con nghĩ đã.” tôi nói.
Rồi khép cửa lại.
cửa, khóc của bà đứt quãng, như gió rít qua kẽ hở.
Mẹ tôi nhìn tôi: “Niệm Niệm, con định làm ?”
Tôi ngồi xuống sofa, đặt tay lên bụng. Đứa bé đá tôi một cái.
“Để con nghĩ thêm.” tôi nói.
Bài đó, tôi không xóa.
Nhưng tôi cũng không tiếp tục khuếch tán.
Mẹ chồng quỳ trước cửa nhà tôi nửa thì được Chu Hạo đón đi.
Lúc đi, bà khóc, cả người như bị rút hết xương cốt, mềm rũ.
Chu Hạo nhìn tôi, ánh phức tạp.
“Niệm Niệm…”
“Anh đưa bà ấy về trước đi.” tôi nói, “Những chuyện , để sau hãy nói.”
Anh há miệng, cuối không nói gì, chỉ đỡ mẹ chồng rời đi.
Đêm đó, tôi nhận được rất nhiều tin nhắn.
Trong nhóm họ hàng, có người đang bàn tán chuyện này.
“Chuyện hồi trẻ của Mỹ Phân sao lại bị đào ra rồi?”
“Nghe nói là con dâu đăng.”
“Con dâu này cũng đủ tàn nhẫn đấy.”
“Tàn nhẫn gì chứ, Mỹ Phân tự đăng ảnh người trước mà.”
“Cũng đúng, gió đổi chiều rồi.”
Dì Hai nhắn riêng cho tôi một câu: “Niệm Niệm, con làm đúng.”
Tôi trả một chữ: “Ừ.”
Còn có vài tài khoản lạ, không biết bằng cách mò được đến tôi, có người mắng tôi, có người ủng hộ tôi, có người tôi xin thêm “phốt” của mẹ chồng.
Tôi không để ý.
Ngày sau, Chu Hạo đến tìm tôi.
Lần này anh đến một mình.
Mẹ tôi rót trà cho chúng tôi, rồi đi ra .
Anh ngồi trên sofa, im lặng rất lâu.
“Niệm Niệm,” cuối anh mở miệng, “anh muốn nói chuyện với em.”
“Nói chuyện gì?”
“Nói về tương lai của chúng .”
Tôi nhìn anh, không nói.
“Anh biết, những năm này em chịu nhiều tủi thân.” anh cúi đầu, “Mẹ anh đối xử với em không tốt, còn anh cũng không bảo vệ em. Tất cả là lỗi của anh.”
Tôi không nói.
“Nhưng Niệm Niệm, anh yêu em.” anh ngẩng lên, nhìn tôi, “Chỉ là anh không biết phải làm sao. Anh kẹt ở giữa, hai bên là người thân nhất của anh…”
“Chu Hạo,” tôi cắt , “anh có từng nghĩ, vì sao mẹ anh dám đối xử với em như không?”
Anh sững người.
“Vì bà ấy biết, dù bà ấy bắt nạt em , anh cũng sẽ đứng ra nói đỡ cho bà ấy.” tôi nói, “Bà ấy biết, anh mãi mãi sẽ không đứng về phía em. Cho nên bà ấy mới có gan.”
Anh há miệng, không nói được.
“Em anh,” tôi nói, “nếu nay người bị đăng ảnh là mẹ anh, chứ không phải em, anh sẽ làm gì?”
Anh im lặng.
“Anh sẽ lao tới liều mạng với kẻ đăng ảnh.” tôi thay anh trả , “nhưng người đăng ảnh em lại là mẹ anh, nên anh chỉ có thể nói với em: nhịn đi.”
anh đỏ lên.
“Niệm Niệm, anh xin lỗi.”
“Em không xin lỗi của anh.” tôi nói, “Em là khi em bị bắt nạt, chồng em phải đứng về phía em. Nhưng anh không làm được.”
“Anh có thể thay đổi…”
“Chu Hạo,” tôi cắt , “anh không đổi được.”
Tôi đứng dậy, đi tới bên cửa sổ, nhìn bầu trời bên .
“ hôn nhân này, em không muốn tiếp tục nữa.”
Sau lưng vang lên nhịp thở gấp gáp của anh.
“Niệm Niệm, em không thể như vậy… con thì sao?”
“Con em sẽ sinh.” tôi quay người lại, nhìn anh, “Còn quyền nuôi dưỡng, chúng có thể bàn.”
“Em điên rồi à?” anh đứng bật dậy, “Chỉ vì mấy tấm ảnh?”
“Không phải vì mấy tấm ảnh.” tôi nói, “Là vì suốt năm nay, anh chưa từng đứng về phía em. Mấy tấm ảnh chỉ là cọng rơm cuối đè gãy lưng lạc đà.”
Anh đứng đờ ra đó, như bị rút sạch sức lực.
“Chu Hạo,” tôi nói, “anh về đi. Thỏa thuận ly hôn em sẽ nhờ luật sư soạn, anh có thể từ từ cân nhắc.”
“Niệm Niệm…”
“Em mệt rồi.” tôi nói, “ rất mệt.”
Anh đứng rất lâu, cuối quay người rời đi.
Khi cửa khép lại, tôi nghe thấy anh đứng cửa một lúc.
Rồi bước chân, mỗi lúc một xa.
Tôi ngồi lại xuống sofa, nhắm .
năm rồi.
hôn nhân này, rốt cũng sắp kết thúc.
Một tháng sau, tôi sinh con.
Là một bé , nặng sáu cân hai lạng, rất khỏe mạnh.
Khi sinh, mẹ tôi luôn ở bên cạnh.
Chu Hạo cũng đến, đứng phòng sinh rất lâu.
Sau khi đứa bé chào đời, anh vào nhìn một cái.
“Là con .” anh nói, giọng hơi khàn.
“Ừ.” tôi đáp.
Anh đưa tay định chạm vào con, do dự một chút rồi chạm.
“Con bé rất xinh.”
“Giống em.” tôi nói.
Anh cười một cái, rất chua chát.
“Niệm Niệm, chuyện ly hôn…”
“Anh nghĩ xong rồi?”
Anh im lặng một lúc rồi gật đầu.
“Anh đồng ý.” anh nói, “Con em nuôi. Tiền cấp dưỡng mỗi tháng anh sẽ chuyển. Nhà xe để em.”
Tôi nhìn anh, có chút bất ngờ.
“Anh biết em không tiền của anh.” anh nói, “Nhưng đó là trách nhiệm của anh.”
Tôi không nói gì.
“Niệm Niệm,” anh nhìn tôi, “xin lỗi.”
“Câu xin lỗi này,” tôi nói, “anh nói muộn rồi.”
Anh cúi đầu, đỏ hoe.
“Anh biết.” anh nói, “Anh chỉ muốn em biết, anh hối hận.”
Tôi nhìn anh, rất bình lặng.
năm trước, khi tôi lấy người đàn ông này, tôi tưởng anh sẽ là chỗ dựa của mình.
năm sau, tôi mới hiểu, người duy nhất có thể dựa vào chỉ là chính mình.
“Chu Hạo,” tôi nói, “anh về đi. Sau này chuyện liên quan đến con, chúng sẽ liên lạc.”
Anh gật đầu, đứng dậy, đi đến cửa rồi quay lại nhìn tôi một lần nữa.
“Tạm biệt.”
“Tạm biệt.”
Cửa khép lại.
Tôi cúi xuống nhìn con trong , con bé đang ngủ rất ngon.
“Bé con,” tôi khẽ nói, “mẹ đưa con về nhà.”
Ngày xuất viện, trời nắng rất đẹp.
Bố tôi lái xe đến đón, mẹ tôi bế cháu ngồi ghế sau.
Tôi ngồi ghế phụ, nhìn phong cảnh cửa sổ.
Khi đi ngang một trung tâm thương mại, tôi thấy trên màn hình lớn đang chiếu quảng cáo của một hãng mỹ phẩm.
Người phụ nữ trong quảng cáo cười rất đẹp, làn da trắng mịn, dáng người mảnh mai.
Tôi cúi nhìn chính mình, bụng chưa hoàn toàn xẹp xuống, trên còn những vết nám do thai kỳ để lại.
Nhưng tôi không còn bận tâm nữa.
Cơ thể tôi, chưa bao giờ người định nghĩa.
đời tôi cũng vậy.
Về đến nhà, tôi đặt con vào nôi.
Con bé mở nhìn tôi, khóe môi cong nhẹ như đang cười.
“Bé con,” tôi cúi xuống, khẽ hôn lên trán con, “mẹ rất xinh, sau này con cũng sẽ rất xinh.”
cửa sổ, ánh nắng tràn vào, rơi trên chiếc nôi, rơi trên người tôi.
Ấm áp.
Bài viết về mẹ chồng, sau này tôi đã xóa.
Không phải vì bà xin lỗi, cũng không phải vì Chu Hạo cầu xin.
Mà vì tôi không nữa.
Thứ tôi muốn chưa bao giờ là trả thù, mà là tôn nghiêm.
Tôi đã lấy lại rồi.
Còn những chuyện khứ của bà, cứ để lại trong khứ.
Tối đó, tôi đăng một dòng trạng thái.
Ảnh là tôi chụp con , tôi để mộc, con bé nhắm .
Dòng chữ là:
“Tôi là Thẩm Niệm. Chỉ là Thẩm Niệm. Không phải vợ của ai, không phải con dâu của ai, chỉ là một người mẹ, là chính mình.”
Bên dưới, thích nhanh chóng tăng lên.
Lâm Nhiễm bình luận: “Chị ngầu .”
Bố tôi bình luận: “Con bố giỏi nhất.”
Mẹ tôi bình luận: “Con ngoan cháu ngoại xinh.”
Tôi mỉm cười, khóa màn hình.
cửa sổ, màn đêm rất đẹp.
Trăng rất sáng.
Tôi bế con lên, đi đến bên cửa sổ, cho con ngắm giới này.
“Bé con,” tôi khẽ nói, “sau này dù người nói gì về con, con cũng phải nhớ, giá trị của con, do chính con quyết định.”
Con bé ngáp một cái rồi lại ngủ.
Tôi nhìn gương con, rất bình yên.
hôn nhân năm, đã khép lại.
Nhưng đời của tôi, mới vừa bắt đầu.
HẾT