Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6KzHVL4pTi

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
1
“Tôi không đồng !”
Giữa bầu không khí đang hòa thuận vui vẻ, tôi đột ngột nâng giọng.
Em chồng :
“Chị là người ngoài, dựa vào đâu không đồng ?”
Em dâu cũng bật dậy hùa theo:
“Chị dâu à, đây là đồ của mẹ, bà muốn chia thế nào thì chia. Làm con dâu như chúng ta sao có có kiến được chứ?”
“Đúng vậy, à, nhà cũng không thiếu chút này. Huống hồ nhà có người già là có phúc, tính ra vẫn là chúng ta được lợi.” Chồng tôi cũng lên tiếng khuyên nhủ.
Còn mẹ chồng thì thở dài:
“Ôi, bà già này vô dụng quá. Nếu có căn nhà thì các con cũng không phải cãi nhau như vậy rồi.”
Miệng nói thế, nhưng quyết định thì không thay đổi chút nào.
“Nhưng con dâu cả yên tâm, mẹ vẫn còn làm được việc, có giúp làm việc nhà, sau này còn trông cháu cho các con, sẽ không để con thiệt đâu!”
Nhưng chưa kịp để tôi trả lời, em chồng đã nổi nóng.
Hắn bật dậy, mặt đỏ bừng:
“Mẹ đã lớn tuổi thế rồi còn đi làm bảo mẫu cho người khác, để anh em con còn mặt mũi nào !”
Vừa nói, hắn vừa siết chặt nắm , ánh mắt còn hung hăng trừng tôi.
“Chị dâu, mẹ đã già rồi, đáng lẽ phải do chúng ta sóc bà, sao lại để bà đi phục vụ chị được?” Em dâu bày ra bộ dạng dạy đời.
Chồng tôi đứng dậy, xua liên tục với mẹ chồng:
“Mẹ, sao lại để mẹ làm việc chứ. Mẹ cứ ở với con , chỉ hưởng phúc thôi.”
Không chỉ muốn làm hiếu tử một , anh ta còn quay sang kéo tôi cùng hứa hẹn:
“ à, em cũng thấy vậy đúng không?”
Nhưng nhìn cảnh mắt, tôi chỉ thấy buồn cười.
Hóa ra ai cũng là người tốt.
Chỉ có tôi là kẻ xấu?
Nhưng rõ ràng họ đang coi tôi như kẻ ngốc để lừa gạt.
Mẹ chồng nói thì nghe rất hay.
Nhưng bà tuy mới sáu mươi tuổi, sinh hoạt lại cực kỳ không điều độ.
Cân nặng năm nào cũng tăng, ba bệnh – huyết áp, mỡ máu, đường huyết – không thiếu nào.
Mỗi tháng đều phải uống thuốc.
Tiền lương hưu của bà đã tiêu hết vào thuốc men vẫn chưa đủ, còn phải để tôi mỗi tháng đưa thêm ba nghìn.
Với tình trạng cơ như vậy, bà còn làm được việc ?
Ai dám để bà làm?
Còn căn nhà này — căn phòng .
Ban đầu chỉ có mẹ chồng và em chồng ở.
Không lâu đây mới có thêm em dâu.
Tôi và chồng kết hôn năm năm vẫn chưa có con.
Ngược lại em chồng thì “cưới chạy bầu”.
Nói họ nhiều người, là vì tính luôn cả thai bụng.
ngày tôi còn nghe chồng nói em dâu chê nhà chật, bảo tôi cách.
Bây giờ xem ra, hình như tôi .
Họ đã tự ra cách rồi.
Nhà thì để cho đôi chồng trẻ.
Còn mẹ chồng – “gánh nặng” – thì sang ở với chúng tôi.
Mẹ chồng đúng là tính toán quá khéo.
Nhưng nếu chỉ có vậy, cũng chưa đến mức quá kỳ lạ.
Vấn đề là—
Căn nhà này là của tôi.
Gia đình tôi làm kinh doanh bất động sản.
Nhà tôi khác không nhiều, chỉ nhiều nhà.
Lúc tôi kết hôn với chồng, mẹ chồng nói không nỡ xa con nhất quyết muốn theo sang ở.
Nhưng cùng sang còn có em chồng bà càng không yên tâm hơn.
Tôi chỉ muốn sống yên ổn.
Bản thân tôi chỉ ở một căn ba phòng nhỏ.
Sao có ở chung với em chồng được.
Vì vậy tôi nhường căn phòng này cho mẹ con họ ở.
Thế là họ ở suốt năm năm.
Thực ra khi em chồng kết hôn, tôi đã nói với chồng rằng thu lại căn nhà.
Nuôi mẹ chồng thì thôi cũng được.
Chứ nuôi cả em chồng đã gia đình thì ra ?
Nhưng chồng tôi suốt ngày than thở bên tai.
Nói em chồng vừa cưới, kinh tế khăn.
Tôi lại, cho thuê cũng được bao nhiêu tiền, thôi để thêm một thời gian .
Chỉ là tôi không ngờ.
Tôi tưởng chỉ mất tiền thuê nhà.
Nhưng mẹ chồng và em chồng lại nhắm tới… chính căn nhà của tôi.
Họ ở lâu quá quên mất chủ nhà là ai.
Hay sự tôi dễ bắt nạt?
2
“?”
Chồng tôi vẫn đang chờ tôi tỏ thái độ.
Dù sao cũng chung giường năm năm.
bộ dạng ngốc nghếch này của anh ta, tôi nhìn là biết ngay là chưa dùng não.
Nhưng thôi.
Người thành là do chính tôi chọn.
Giờ boomerang quay lại trúng , làm ầm lên cũng có nghĩa .
“Tất nhiên rồi, tôi làm con dâu sao có chiếm tiện nghi của mẹ chồng được chứ.”
Tôi nở nụ cười giả tạo, thuận miệng nói.
“Anh biết , anh là người hiểu chuyện nhất.”
Chồng tôi lộ ra nụ cười chân thành.
Nhưng khi những người khác còn chưa kịp thở phào, tôi đã tiếp tục nói:
“Chỉ là lúc mẹ nói so với con cả thì mẹ lo cho con út hơn. Nếu mẹ theo chúng tôi đi rồi thì em chồng phải làm sao? Em dâu mấy tháng là sinh rồi, lúc đó ai ? Mẹ có yên tâm không?”
Tuy là nói thẳng vào mặt, nhưng giọng điệu của tôi lại đầy vẻ lo lắng chân thành.
Năm đó chính mẹ chồng dùng lý do này để giữ em chồng bên cạnh.
Cùng nhau “ăn bám” chúng tôi.
Một loạt câu hỏi ném ra.
Sắc mặt mọi người đều trở coi.
Chồng tôi là con cả nhà.
Từ nhỏ đến lớn luôn là người bị xem nhẹ, bị yêu cầu phải hiểu chuyện.
Anh ta lúc nào cũng khao khát sự quan tâm của gia đình.
Đáng tiếc.
Mẹ chồng chỉ khi đến mới gọi anh ta là “đứa con tốt”.
Em chồng tuy mặt dày.
Nhưng lúc này cũng không lên tiếng.
Dù sao tôi cũng đang “ cho hắn”.
Còn những lời năm xưa mẹ chồng tự nói.
Bây giờ bị tôi đem ra đập thẳng vào mặt.
Bà cũng ấp úng mãi không nói được câu nào.
Chỉ liên tục liếc nhìn em dâu.
Thấy vậy, tôi hiểu ra.
Thảo nào suốt năm năm mẹ chồng chưa từng nảy ra đồ này.
Sao bây giờ đột nhiên “khai sáng”.
Hóa ra là bên cạnh có thêm một “quân sư đại tài”.
Em dâu thì hề có chút xấu hổ.
Cô ta ung dung nói:
“Chị dâu, chị chỉ sóc tốt cho mẹ là được rồi, bọn em không làm phiền chị đâu.”
Nhìn ánh mắt đầy toan tính của cô ta, tôi cũng không tranh cãi .
Chỉ cười gật đầu:
“Được.”
Em dâu liếc sang em chồng bằng ánh mắt đắc .
Mẹ chồng thì quay người trở về phòng:
“Nếu đã nói xong rồi thì làm luôn hôm nay đi, cũng đỡ làm lỡ thời gian của các con.”
Trên mặt chồng tôi lại đầy nụ cười.
Anh ta theo sau định giúp dọn đồ:
“Mẹ, để con thu dọn!”
Nhưng chỉ một câu nói ngắn ngủi.
Mẹ chồng đã kéo vali ra khỏi phòng.
bà là một chiếc vali lớn.
“Đi thôi!”
Bước chân chồng tôi dừng giữa không trung.
Nụ cười cũng trở gượng gạo.
Còn tôi thì không nhịn được bật cười:
“Thu dọn nhanh đấy!”
“Ôi, bà già như mẹ có mấy thứ đâu, phải sợ các con phải đợi sao.”
Mẹ chồng lảng tránh ánh mắt, nói qua loa.
Sau đó nhìn sang em chồng.
Trên mặt lộ rõ vẻ lưu luyến lòng:
“Con à, ở nhà nhớ sóc bản thân cho tốt, có chuyện thì nói với anh con nhé!”
“Biết rồi, đi nhanh đi!”
Em chồng chỉ phẩy .
Em dâu thì bước tới khoác mẹ chồng thân mật:
“Mẹ yên tâm đi, nhà có con lo. Còn mẹ sang bên anh cả, là về nhà con ruột , tuyệt đối đừng để thiệt nhé.”
Lời nói của cô ta đầy ẩn .
Tôi lười nghe tiếp.
“Chồng à, anh phụ một , em đi mở xe !”
Nói xong tôi quay người rời đi.
Cũng coi như cho họ thêm chút thời gian bàn bạc.
Sau khi lên xe, tôi không vội khởi động.
gọi điện cho bố mẹ .
Nhà chồng đã cả nhà kéo nhau ra tính kế với tôi rồi.
Vậy thì nhà mẹ đẻ tôi…
Cũng không thua trận được.
3
Không lâu sau, chồng tôi dẫn mẹ chồng xuống.
chồng em chồng thậm chí còn không tiễn một bước.
Không biết lúc nãy trên nhà đã nói , nhưng sắc mặt chồng tôi trông rất coi.
Tôi cũng hỏi , chỉ lấy cớ sợ mẹ chồng không khỏe lái xe chậm.
Cố tình kéo dài thời gian, đi mất gấp đôi bình thường mới về đến nhà.
Vừa mở cửa, bố mẹ tôi quả nhiên đã ở đó.
Nhưng người đầu tiên chạy tới lại là cậu em mới sáu tuổi.
“Chị ơi, em nhớ chị chết mất!”
Khóe miệng tôi giật giật.
Lúc này cậu nhóc bé tí như vậy ra trận thì sự không thiết.
Nhưng quả cũng lâu rồi chưa gặp, tôi cũng nhớ họ.
Chỉ là còn chưa kịp chào hỏi tử tế với nhà mẹ đẻ.
Giọng mẹ chồng đã vang lên đầy :
“Thằng cả, sao cả nhà thông gia cũng ở đây vậy?”
Chồng tôi ngơ ngác.
Anh ta vừa lắc đầu vừa hỏi:
“Bố mẹ, sao người lại đến đây?”
Mẹ tôi mỉm cười, nói ra cớ đã bàn với tôi lúc gọi điện đó:
“Nhà đang sửa chữa, vừa hay chúng tôi cũng nhớ Vân Vân sang ở một thời gian.”
Bố tôi lại hừ lạnh một tiếng:
“Chúng tôi không được tới sao?”
“Đâu có!” Chồng tôi nặn ra nụ cười:
“Chỉ là nhà nhỏ, sợ không đủ chỗ ở.”
Mẹ tôi chỉ vào mấy phòng:
“Con và Đình Đình ở phòng chính, mẹ với ông Lâm ở phòng phụ, phòng trẻ con cho Mộc Mộc, vừa đẹp!”