Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/3B3yr75DNN

Vali Kéo MIAvn Larita ROTA - Size 20/24/28, Nhựa PP Dẻo Siêu Bền, Hạn Chế Bể Vỡ, Khoá TSA

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 4

“Nếu không có chỗ ở, con có thể thuê cho mẹ một phòng trọ ở ngoại .” Tôi đứng dậy, vứt tờ khăn giấy ướt vào thùng rác, “Tiền thuê tám trăm một tháng, con trả giúp ba tháng. Hơn nữa thì không có.”

Mẹ chồng trợn trắng mắt, ngửa người ra — “Bịch” một tiếng, ngã vật ra ghế sofa.

“Mẹ!” Chị cả thét lên.

“Mẹ sao thế này?!” Chị hai nhào tới bấm nhân trung.

Ông chú luật sư hoảng hốt: “Mau 115!”

An An từ ban công ló đầu ra, thì thào hỏi: “Mẹ ơi, bà làm sao thế ạ?”

“Không sao, bà đang đóng kịch.” Tôi điện thoại ra, 115, báo địa chỉ, rồi nói thêm một câu, “Phiền các anh đến nhanh , bệnh nhân sáu mươi tám tuổi, có tiền sử cao huyết áp.”

Cúp máy xong, tôi ngồi xổm mặt mẹ chồng, lật mí mắt bà lên kiểm tra.

Tròng mắt đang đảo.

Giả vờ.

Tôi kề sát tai bà, hạ giọng nói: “Mẹ, xe cấp cứu tới rồi, phí khám và tiền xe chắc tầm ba trăm, khoản này con ứng , lát nữa sẽ trừ vào lương hưu của mẹ.”

Mí mắt mẹ chồng run rẩy.

Tôi lại tiếp tục: “À đúng rồi, xe cấp cứu đưa tới bệnh viện nào nhỉ? Con biết có một chỗ rẻ lắm, tiền giường 80 NDT một ngày. Mẹ nằm thêm vài ngày cũng được, đằng nào bảo hiểm cũng thanh toán một phần, phần còn lại mẹ tự trả.”

này mẹ chồng mở bừng mắt, trừng trừng nhìn tôi căm hận: “Trần Lệ Quyên, cô không phải con người!”

“Mẹ tỉnh rồi! Mẹ không sao!” Chị hai mừng rỡ kêu lên.

Mẹ chồng ngồi dậy, đẩy hai cô con gái ra, chỉ tay thẳng vào mặt tôi chửi: “Cô là đồ ăn cháo đá bát! Nhà họ Trần chúng tôi đối xử với cô không tệ, vậy cô báo đáp chúng tôi như thế à?!”

“Đối xử không tệ?” Tôi cười khẩy, “Mẹ, mẹ kể con xem, không tệ ở chỗ nào?”

“Cô gả vào nhà chúng tôi, ăn cơm nhà chúng tôi, ở nhà chúng tôi…”

“Khoan đã.” Tôi ngắt bà, “Năm đầu tiên khi cưới, vợ chồng con sống ở nhà mẹ, mỗi tháng con đóng hai ngàn tiền sinh hoạt phí. đó ra thuê nhà, tiền nhà toàn bộ là con trả. Lễ tết mua quà cho mẹ, có nào dưới một ngàn không? Mẹ nằm viện bảy ngày, con hầu hạ suốt bảy ngày, còn em trai Quốc thì đến trái cây cũng không mua nổi một giỏ. Mẹ thế là ‘đối xử không tệ’ à?”

Đôi môi mẹ chồng run lẩy bẩy, á khẩu không nói được nào.

Tiếng còi xe cấp cứu vang lên dưới lầu.

Chị cả bám cửa sổ nhìn : “Mẹ ơi, xe cấp cứu đến thật rồi.”

“Bảo họ đi đi!” Mẹ chồng phẩy tay, “Tôi không đi bệnh viện!”

“Nhưng mẹ ơi, người ta đến rồi…”

“Tôi nói không đi là không đi!”

Tôi 200 NDT từ ví ra, đưa cho chị cả: “Chị, phiền chị nói với người ta một tiếng, người không sao, đây là phí xuất xe, bồi dưỡng công sức họ chạy tới.”

Chị cả ngơ ngác nhận tiền, đi lầu.

Mẹ chồng chứng chuỗi hành động của tôi thì tức đến mức mặt mày trắng bệch, nhưng không thể mắng thêm câu nào — chắc bà không ngờ đứa con dâu thường ngày lầm lì ít nói như tôi, một khi lật mặt lại còn lắm chiêu hơn cả bà.

Phòng khách tĩnh lặng mất vài giây.

An An bước tới, kéo tay áo tôi: “Mẹ ơi, con đói.”

Tôi cúi nhìn con, mỉm cười: “Lát nữa mẹ nấu cơm cho con nhé.”

Rồi tôi sang nhìn mẹ chồng: “Mẹ, nếu mẹ không còn chuyện gì khác thì về đi. Con còn phải trông cháu.”

“Cô đang đuổi tôi đấy à?” Mẹ chồng trừng mắt nhìn tôi.

“Không phải đuổi, là tiễn.” Tôi đi ra cửa, mở toang ra, “Nếu mẹ , con có thể giới thiệu cho mẹ căn phòng trọ ở ngoại đó, tám trăm một tháng, xách vali vào là ở ngay. Con chịu tiền thuê ba tháng, coi như lòng thành cuối cùng của đứa con dâu này.”

“Cô… Cô…” Bàn tay chỉ tôi của mẹ chồng run lên bần bật.

Chị cả và chị hai nhìn nhau, đoán chừng không đòi được lợi lộc gì, liền tiến lên mỗi người một bên dìu mẹ chồng đi ra.

Đi đến cửa, mẹ chồng đột nhiên lại, hung hăng nói: “Trần Lệ Quyên, cô đợi đấy! Tôi sẽ không tha cho cô đâu!”

Tôi cười nhạt: “Vâng mẹ, con đang đợi đây.”

Cánh cửa đóng lại.

Tôi dựa lưng vào cửa, nhắm mắt nghỉ ngơi một chốc.

An An ngước lên nhìn tôi: “Mẹ ơi, mẹ khóc ạ?”

Tôi mở mắt ra, xoa đầu con .

“Không có. Mắt mẹ cát bay vào thôi.”

Ánh nắng trên ban công đang rực rỡ, hắt vào phòng khách, tạo thành một vệt sáng vuông vức trên sàn nhà.

An An chạy lại, đứng giữa vệt nắng, dang rộng hai tay.

“Mẹ nhìn này! Con đang phát sáng!”

Tôi nhìn con , bỗng bật cười.

Đúng rồi, sẽ phát sáng.

Tối đó, Trần Quốc không về.

Anh ta nhắn một tin: “Mẹ nhập viện rồi.”

Tôi nhắn lại: “Bệnh thật hay bệnh giả?”

“Bệnh thật, nhồi máu não, bác sĩ bảo dạng nhẹ.”

Tôi suy nghĩ một , chuyển khoản 2.000 NDT qua.

“Đây là tiền thuê nhà ở ngoại ba tháng, khi nào mẹ xuất viện thì có thể đến ở bất cứ lúc nào.”

Trần Quốc không nhắn lại nữa.

Năm phút , anh ta nhắn tiếp: “Em không thể đến thăm mẹ một sao?”

Tôi gõ phím, rồi lại xóa đi, gõ lại, lại xóa đi.

Cuối cùng chỉ trả đúng hai : “Mai tới.”

An An đã ngủ trên ghế sofa giường, ôm con thỏ bông, khóe miệng vẫn còn vương vụn bánh bao.

Tôi ngồi ban công, nhìn sân trường Tiểu học Thực nghiệm phía đối diện.

Đèn đường vẫn sáng, nhưng sân trường không một bóng người.

Điện thoại sáng đèn, tin nhắn của sếp công ty: “Lệ Quyên, thứ Hai tuần có một buổi báo cáo dự án, em làm cái PowerPoint nhé.”

Tôi nhắn lại “Vâng”, rồi chuyển điện thoại sang chế độ im lặng.

Tiếng mèo hoang dưới lầu vọng lên, tiếng này nối tiếp tiếng kia, như tiếng trẻ con khóc.

Tôi tắt đèn ban công, nằm bên cạnh An An.

Con trở mình, vắt bàn tay nhỏ lên mặt tôi, miệng lầm bầm một câu gì đó.

Tôi ôm chặt con.

Gió lùa cửa sổ, thổi tung rèm cửa bay nhè nhẹ.

Ngày mai còn phải vào bệnh viện.

Trận chiến này, vẫn chưa kết thúc.

Chương 6: “Kế hoạch thuê nhà” cho mẹ chồng

Bệnh viện Nhân dân số 1 của thành phố, tầng ba khoa trú, khoa Thần kinh.

Mùi thuốc sát trùng thoang thoảng khắp hành lang, y tá đẩy chiếc xe ngang qua người tôi, bánh xe kêu cọt kẹt cọt kẹt.

Tôi xách một túi táo, đi đến cửa phòng bệnh 306, không vào ngay đứng bên một lát.

Qua kính trên cửa, tôi nhìn thấy mẹ chồng đang nằm trên chiếc giường bệnh sát cửa sổ, mặc bộ đồ bệnh nhân sọc xanh trắng, tóc tai xõa xượi, mặt mày vàng vọt. Chị cả Trần Phương ngồi bên mép giường bóc quýt, chị hai Trần Trân thì đang lướt điện thoại.

Mẹ chồng đang trò chuyện với một bà nằm giường bên cạnh, giọng không lớn, nhưng đủ để tôi rõ mồn một.

“Đứa con dâu của tôi ấy à, không phải là con người… 8 triệu tiền bồi thường, nó nuốt trọn một mình, chẳng ho he một tiếng nào…”

giường bên vẻ mặt đầy đồng tình: “Trời đất, bọn trẻ bây giờ, đúng là chuyện gì cũng dám làm.”

“Chẳng phải vậy sao, con trai tôi hiền lành, nó nắm thóp cả rồi…”

“Thế sao bà không bắt nó ói tiền ra?”

“Tôi đòi rồi, nhưng nó không đưa! Còn bảo sẽ thuê cho tôi một phòng trọ ngoại , tám trăm một tháng, bà nói xem, thế có phải là chuyện con người làm không?”

Hai bà kẻ tung người hứng, trò chuyện rôm rả vô cùng.

Tôi mỉm cười, đẩy cửa bước vào.

“Mẹ, con đến rồi.”

Bầu không khí phòng bệnh chợt đông cứng lại.

Giọng mẹ chồng nghẹn lại ở cổ họng, như thể ai bóp cổ. Chị cả đánh rơi quả quýt đất, lăn lông lốc vài vòng. Chị hai Trần Trân ngẩng phắt lên, suýt nữa làm rớt cả điện thoại.

giường bên săm soi tôi từ đầu đến chân, ánh mắt như tia X.

“Ái chà, đây là cô con dâu của bà à?”

Mẹ chồng không đáp, ngoảnh mặt đi.

Tôi đặt túi táo lên tủ đầu giường, móc từ túi xách ra một chiếc phong bì, đặt bên cạnh túi táo.

“Mẹ, đây là 2.000 NDT.”

Mẹ chồng đầu lại, liếc nhìn chiếc phong bì, rồi lại nhìn tôi, ánh mắt tràn ngập sự nghi hoặc.

“Cô lại định giở trò gì đây?”

“Tiền thuê nhà ba tháng.” Tôi nói, “Con đã tìm xong phòng trọ ở ngoại cho mẹ rồi, tám trăm một tháng, cọc một tháng trả ba tháng, 2.000 NDT này là vừa đủ. Mẹ xuất viện xong lúc nào cũng có thể chuyển qua đó ở.”

giường bên xen vào: “Mẹ chồng cô đang nằm viện, cô lại nói chuyện này à?”

Tôi sang nhìn bà ấy, mỉm cười: “Bác ơi, đây là chuyện riêng của con và mẹ chồng con, bác không rõ ngọn nguồn nên con không giải thích nhiều.”

hừ một tiếng, không nói nữa.

Mẹ chồng chằm chằm nhìn chiếc phong bì, đôi môi run rẩy, khóe mắt đỏ hoe — này có vẻ không giống diễn kịch.

“Trần Lệ Quyên, cô hận tôi đến thế sao?”

Tôi kéo ghế ngồi , ngang tầm mắt với bà.

“Mẹ, con không hận mẹ. Con chỉ không mẹ bắt thêm nữa.”

“Tôi bắt cô? Tôi bắt cô khi nào?”

“Lúc mở đại hội chia tiền, mẹ nói con ‘không được một đồng nào’, thế không phải là bắt à?” Giọng tôi không lớn, nhưng từng đều rõ ràng, “Mẹ xúi giục cả nhà dồn ép con, thế không phải là bắt à? Mẹ xúi Trần Hạo đến công ty con làm ầm ĩ, thế không phải là bắt à?”

“Tôi… chuyện đó…”

“Đó là vì mẹ nghĩ con dễ bắt .” Tôi nói tiếp bà, “ đây con nhẫn nhịn, là vì sống yên ổn với Quốc. Còn bây giờ con không nhịn nữa, là vì con phát hiện ra — nhẫn nhịn chẳng ích gì.”

Nước mắt mẹ chồng cuối cùng cũng trào ra.

này là nước mắt thật, lăn theo những nếp nhăn trên mặt, từng giọt rơi gối.

Chị cả Trần Phương không nhìn nổi nữa: “Lệ Quyên, mẹ đã ra nông nỗi này rồi, em đừng nói nữa.”

“Chị à, em đâu có nói nào quá đáng.” Tôi nhìn chị ta, “Em chỉ nói lên sự thật. Lẽ nào nói sự thật cũng là sai?”

Trần Phương thở dài, không nói gì thêm.

Tôi lại từ túi xách ra một tờ giấy nhỏ, đặt lên trên chiếc phong bì.

“Mẹ, đây là số điện thoại và địa chỉ nhà con. Nếu mẹ thấy người không khỏe, hoặc có chuyện gì, cứ điện cho con bất cứ lúc nào. Phòng trọ ngoại con đã hỏi rồi, điện nước đầy đủ, có nhà bếp nhỏ, phòng tắm riêng, chủ nhà là một bà , tính tình cũng tốt lắm.”

Mẹ chồng không nhìn tờ giấy, cũng không nhìn phong bì, chỉ đờ đẫn nhìn chằm chằm vào hoa văn trên chăn.

“Cô đi đi.” Bà khàn giọng nói.

Tôi đứng dậy, chỉnh lại vạt áo.

“Được, vậy con đi . An An vẫn còn đang ở lớp giữ trẻ, con phải đi đón cháu.”

Xoay lưng bước đi vài bước, tôi lại dừng lại, đầu nhìn.

“À đúng rồi mẹ, táo là táo Fuji, loại mẹ thích ăn đấy. Con hỏi bác sĩ rồi, bệnh của mẹ có thể ăn được.”

Mẹ chồng không đáp.

Tôi bước ra khỏi phòng bệnh, đụng phải Trần Hạo ở hành lang.

Cậu ta mặc một chiếc áo thun nhàu nhĩ, đầu tóc bù xù như tổ quạ, dưới mắt hằn rõ hai quầng thâm — xem ra mấy ngày sống không mấy dễ chịu.

“Chị dâu.” Cậu ta chặn tôi lại, giọng lí nhí, “Cái đó… chị cho em mượn thêm tiền được không?”

Tôi nhìn cậu ta: “Mẹ cậu nằm viện, cậu không vào thăm đứng đây vay tiền tôi à?”

“Em… em đang kẹt quá, vài ngày nữa em trả chị.”

“20.000 NDT còn chưa trả đâu.”

“Chuyện đó… chuyện đó em nhớ , ít bữa nữa em trả.”

Tôi đi vòng qua cậu ta, tiếp tục rảo bước.

Cậu ta với theo “chị dâu”, nhưng tôi không đầu lại.

Bước ra khỏi cổng khu điều trị trú, ánh mặt trời chói chang khiến tôi nheo mắt.

Tôi đứng trên bậc thềm, điện thoại ra, thấy tin nhắn của Trần Quốc.

“Mẹ bảo em tới rồi, còn đưa 2.000 NDT?”

Tôi đáp: “Ừ.”

“Rốt cuộc em là có lòng tốt hay chỉ chọc tức mẹ?”

Tôi suy nghĩ một , rồi gõ: “Anh nghĩ thế nào thì nó là thế đó.”

Gửi xong tin nhắn, tôi cất điện thoại vào túi, đi đón An An.

Cô giáo lớp trông trẻ bảo An An ngoan lắm, còn vẽ một bức tranh, được thưởng ba bông hoa điểm mười.

An An giơ bức tranh chạy ra, trên đó vẽ một người phụ nữ mặc áo blouse trắng, bên cạnh là hai “Mẹ ơi” nguệch ngoạc, nhưng vẫn đọc ra .

“Mẹ ơi, con vẽ mẹ đấy!” An An chạy nhào tới ôm chân tôi, “Cô giáo bảo mẹ làm y tá hả mẹ?”

“Mẹ không phải y tá.”

“Thế sao lại mặc áo trắng ạ?”

“Vì mẹ đến bệnh viện.”

An An ngửa cổ nhìn tôi, đôi mắt to tròn chớp chớp: “Bệnh viện ạ? Bệnh viện bà đang nằm hả mẹ?”

“Ừ.”

“Bà khỏi bệnh chưa ạ?”

“Sắp rồi.” Tôi ngồi xổm buộc lại dây giày cho con , “An An, con có mong bà mau khỏe không?”

An An suy nghĩ một lát, rồi gật đầu: “Mong ạ. Dù bà hay hung dữ, nhưng bà cũng có cho con bao lì xì.”

Tôi mỉm cười. Cái bao lì xì — dịp tết, mẹ chồng mừng tuổi An An 50 NDT, rồi sang nói với tôi: “Năm nhà mình khó khăn, tiền mừng tuổi của trẻ con thì cứ tượng trưng thôi.” đó tôi Trần Hạo kể, mẹ chồng mua cho cậu ta một đôi giày thể thao giá một ngàn 200 NDT.

“Về nhà thôi con.” Tôi nắm tay An An.

“Mẹ ơi, nhà mình ăn gì ạ?”

“Ăn lẩu.”

“Thật ạ?” Mắt An An sáng rực lên, “Sao lại ăn lẩu ạ?”

“Vì là thứ Sáu.”

“Thứ Sáu là phải ăn lẩu ạ?”

“Đúng rồi.” Tôi bóp nhẹ bàn tay con , “ này mỗi thứ Sáu hàng tuần, đều là ngày ăn lẩu của gia đình mình.”

Bốn giờ chiều, tôi nhận được điện thoại từ chú họ luật sư của Trần Quốc.

“Em dâu, chú nói chuyện này với em nhé.” Giọng điệu của ông ta lịch sự hơn qua nhiều, “Chú có thảo luận vụ của em với mấy đồng nghiệp, nói thật, xét về góc độ pháp luật, em hoàn toàn có lý.”

“Con biết.”

“Nhưng…” Ông ta ngập ngừng, “Chúng ta có thể bàn bạc lại được không? Bà cụ cũng lớn tuổi rồi, em đưa 2.000 NDT kêu bà ra thuê nhà, chuyện này truyền ra không hay lắm.”

“Chú họ, con hỏi chú một câu.”

“Em cứ nói.”

“Chú nghĩ con nên làm thế nào mới là ‘ cho hay’?”

“Chuyện này…”

“Là nên bán căn nhà gần trường học đi, đem tiền chia cho Trần Hạo, để An An khỏi đi học? Hay là đem toàn bộ tiền giao cho mẹ chồng, để bà ấy tiếp tục cung phụng cho Trần Hạo, rồi con lại đi thuê trọ, lại còng lưng cày cuốc mỗi tháng nộp ba ngàn hai tiền nhà, để nuôi một đám ăn cháo đá bát?”

Đầu dây bên kia im lặng.

“Chú họ, con chưa từng học qua trường luật, nhưng con đã học cách nhìn thấu lòng người.” Giọng tôi không lớn, nhưng rất kiên định, “Tám năm qua, con làm trâu làm ngựa cho cái nhà đó, đổi lại được gì? Đổi lại là lúc chia tiền, cả nhà họ không chừa cho con một xu cắc cớ nào. Bây giờ chú lại nói chuyện ‘ cho hay’ với con, vậy chú nghĩ thể diện quan trọng, hay là sống sót quan trọng hơn?”

“… Thôi được rồi, chú hiểu rồi.” Ông chú họ cúp máy.

An An đang chơi màu nước ban công, tay mặt nhem nhuốc màu, trông y như một con mèo mướp nhỏ.

“Mẹ ơi, nhìn con vẽ vồng này!”

Tôi bước tới, thấy con vẽ một cây , trên “Nhà của An An”.

“Dưới gầm là gì thế con?”

“Là dòng sông.” An An chỉ vào vết màu xanh, “ sông có rất nhiều cá, vồng ở bên trên, chúng ta sống ở bờ bên kia của cây .”

“Thế còn bờ bên này?”

An An nghiêng đầu suy nghĩ: “Là quá khứ.”

Tôi khựng lại.

của một đứa trẻ bảy tuổi, có khi lại trẻo, thấu đáo hơn cả người lớn.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.