Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3VcDXCRvwO

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
5
Mưa bụi mịt mờ.
Chân mày Cận Nhiên phủ một tầng âm lạnh.
Bị tôi chạm trúng tử huyệt, mắt anh sắc lạnh đến đáng sợ.
Anh đứng thẳng nhìn tôi – như đang nhìn một trò cười.
Một lúc lâu sau, môi mỏng cong lên nụ cười chọc cực lạnh: “Cô tưởng cô là ai?”
Tôi thoáng thất thần.
Tấm ảnh trong tay bị anh giật lại, rồi – ném chuẩn xác vào lò than.
Giọng anh lạnh như băng: “Tôi là chưa quên. Quên chưa kịp dọn nó đi thôi.”
Tia lửa xèo xèo nhanh chóng thiêu tấm ảnh ố vàng tro.
Tôi cảm thấy như trái tim mình bị đặt lên lửa nướng, hốc mắt chua xót dữ dội.
Trong lòng bỗng trống rỗng.
Tôi thừa nhận mình là một diễn viên giỏi.
Nước mắt rõ ràng sắp rơi, mà trong chớp mắt tôi đã ép xuống được.
Tôi lặng lẽ đặt ví của anh lên bàn bên cạnh, mỉm cười nói tạm biệt: “Tôi đi đây.”
Vốn muốn rời đi thật tiêu sái.
Ai ngờ ông trời không chiều lòng.
Trời mưa, cỏ mềm nhũn.
Gót nhọn của giày cao gót cắm vào đất, tôi nhất thời thăng bằng suýt ngã.
Để che giấu lúng túng, tôi chỉ có thể xổm xuống, giả vờ bình tĩnh lén kéo giày.
Vai phải đột nhiên siết chặt – tôi bị người ta xách thẳng lên.
“Đến cái nơi quỷ quái này còn đi giày cao gót.” Cận Nhiên cực kỳ bội.
Trong lòng tôi cũng có khí, hất tay anh ra, hừ một tiếng: “Chuyện của mỹ nữ, anh bớt quản.”
Cận Nhiên chống hai tay lên hông, cố nén tính khí, trừng tôi.
Tôi không thèm để ý, chìa đi về phía xe.
Vừa mở cửa ghế lái, chìa đã bị một bàn tay từ phía sau .
Cận Nhiên hết kiên nhẫn dây dưa với tôi, trực tiếp nhét tôi vào ghế sau, còn mình vào ghế lái.
“Rầm!” cửa xe bị đóng mạnh, rõ ràng là đang xả giận.
“Đường núi lái, tôi đưa cô.” Giọng anh không tốt, không cho thương lượng.
Tôi quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, bội không nói chuyện.
Suốt hai tiếng lái xe, chúng tôi mà không nói với nhau một câu.
Xe dừng bãi đỗ ngầm khu chung cư, tôi xuống xe đi thẳng lên lầu.
phút sau, Cận Nhiên xuất hiện cửa nhà tôi – tôi chưa đóng cửa.
Anh đứng ngoài cửa, trong tay cầm chìa xe của tôi, giữa mày lại là vẻ giễu cợt đầy ẩn ý.
Khi tôi bước tới, rất nhạy bén ngửi thấy trên người anh có mùi thuốc lá nhàn nhạt.
Xem ra anh dưới lầu hút xong một điếu thuốc mới quyết định có nên lên nhà tôi không!!!
“Chìa .” Tôi chìa tay về phía anh, cố ý muốn hành anh.
Cận Nhiên ngước mắt nhìn tôi lười biếng, xoay xoay chìa không đưa, thần sắc dò.
Anh vừa định nói gì đó thì phía sau vang lên tiếng cửa phòng mở ra.
Nhà tôi sao lại có người?!
Lông tơ toàn thân tôi dựng đứng.
Tôi chân trần chạy vào phòng khách – một cô gái ăn mặc cực kỳ nóng bỏng nhào thẳng vào lòng tôi.
“Tiểu Miên Miên, tớ thất tình rồi, hu hu hu…”
Lớp trang điểm khói của Tạ Nhiêu đã khóc lem hết, phấn mắt đen khiến hai hốc mắt cô ấy hẳn mắt gấu trúc.
Là cô ấy.
Tôi thở phào nhẹ nhõm: “Cậu chẳng phải vừa mới yêu sao?”
Tạ Nhiêu và bạn trai mới của cô ấy trong giới trí đều khá nổi tiếng, cũng xem như xứng đôi.
“Anh ta không thật…” Tạ Nhiêu vùi trong lòng tôi khóc nức nở.
“Không thật thế ?”
“Đêm bọn tôi đi khách sạn rồi, cậu biết thảm thế không? Anh ta… anh ta… anh ta nói hồi dịch bệnh không cẩn thận trúng chiêu, bị di chứng!”
Muốn cười thật đấy – nhưng hình như không được lịch sự cho lắm.
Tôi day trán cố nhịn: “Tớ xem tin rồi, hình như là có di chứng kiểu này.”
“Xạo hết, toàn là xạo!”
Tạ Nhiêu không tin, vừa khóc vừa gào, “Anh ta không thật, nên tớ chia tay rồi.”
“Cậu chia tay… là vì anh ta nói dối à?” Tôi thật sự sắp không nhịn nổi cười.
“Cậu căn bản không hiểu nỗi đau của tớ!”
Tạ Nhiêu phát điên, tay khoa loạn trong không trung: “Cậu tưởng tượng nổi không?”
Câu này là làm tôi.
Tôi một rồi lắc đầu cười: “Không tưởng tượng nổi.”
Tôi có thể cảm nhận rõ ràng một mắt nhìn chằm chằm vào sau gáy mình.
tới Cận Nhiên đang đứng huyền quan, khóe môi tôi khẽ giãn ra.
Tôi bồi thêm một câu: “Dù sao tớ cũng chỉ từng gặp một người đàn ông thôi, không có cách so sánh.”
“Không phải chứ, cậu lăn lộn trong giới trí mà còn bảo thủ ?”
Tạ Nhiêu quên cả khóc, chớp mắt tò mò hỏi, “ là… người đàn ông đó mức khoa trương, nên cậu mới nhớ mãi không quên?”
Toàn lời hổ lang báo báo.
Không cần quay đầu tôi cũng tưởng tượng được này Cận Nhiên đang có biểu cảm gì.
Tôi cố ý kéo giọng cười khẩy: “Không đến mức.”
Tạ Nhiêu còn muốn truy hỏi, tôi trực tiếp đuổi khách: “Mau về nhà cậu đi, đây tớ có khách.”
Lúc này cô ấy mới nhìn thấy Cận Nhiên đứng huyền quan, mắt lập sáng lên.
Rồi quay đầu thì thầm với tôi: “Đây chính là người đàn ông cậu vừa nói à?”
Tôi nhướng mày, không lên tiếng.
“Cậu không cần nói nữa, nhìn là biết rất ‘ đáng’ rồi!”
Cô ấy ôm áo khoác và túi xách lên, “Chúc cậu tối chơi vui vẻ.”
“Cút!”
Tôi vòng ra sau quầy bar, rót cho mình một ly rượu vang.
Khi thấy Tạ Nhiêu lao ra cửa còn quay đầu làm động tác “cố lên” với Cận Nhiên.
Tôi bị ngụm rượu sặc, ôm miệng ho dữ dội.
Trên quầy bar bị ném xuống một chùm chìa .
Tôi ngẩng đầu lên, đối diện với đôi mắt đen lạnh nhạt của Cận Nhiên.
“Xin lỗi.”
Tôi nhấp một ngụm rượu vang, xin lỗi không mấy chân , “Để anh chê cười rồi.”
Tạ Nhiêu vốn là người không đứng đắn.
Đương nhiên… tôi cũng chẳng phải người tốt lành gì.
Hai đứa tụ lại, nói chuyện chẳng có giới hạn.
Mà mấy lời vừa rồi tôi còn cố ý nói cho Cận Nhiên nghe – lại càng không có chừng mực.
Cận Nhiên một tay đút túi, đôi mắt trầm xuống, môi mỏng cười lạnh: “Sao, ông già đó không được à?”
Câu này lập kéo tôi trở về lúc chúng tôi chia tay.
Khi đó scandal của tôi một đêm bùng nổ, đủ kiểu đủ loại, trong đó có một tin: tôi bị một đạo diễn già trong ngành bao nuôi.
lúc ấy tôi đề nghị chia tay với Cận Nhiên.
Trong cơn , tôi nói với anh câu đó.
“Tôi chỉ thích mấy ông già – có tiền, không dính người, ch//ết sớm, di sản còn nhiều. Anh làm được không?”
Anh là hận đến tận bây !
Hậu vị rượu vang quẩn nơi đầu lưỡi.
Tôi bội rút một điếu thuốc lửa.
Khói trắng phủ lên mắt, giọng tôi khàn xuống: “Cận Nhiên, từ đầu đến cuối em chỉ có mình anh là đàn ông của em.”
Cận Nhiên nâng cằm, đỉnh mày lạnh lẽo: “Cô tôi sẽ tin à?”
Anh đương nhiên không tin.
Tôi chống nửa người qua quầy bar, môi ghé sát môi anh, thổi ra làn khói mỏng: “Tin không tùy anh.”
7
Cận Nhiên rũ mắt nhìn tôi, mắt lạnh như lưỡi dao.
“Cũng giỏi đấy…”
Anh khẽ cong môi, chọc đến cực điểm, “Mấy không ít công sức nhỉ.”
Anh cố ý sỉ nhục tôi.
Ngọn lửa trong lòng tôi lập bị dội tắt.
Tôi thu người về, lên quầy bar, quay lưng với anh, giọng lạnh xuống: “Đã được anh công nhận rồi, xem ra mấy em tiến bộ không ít.”
đó khi quay phim, đạo diễn luôn chê cảnh tình cảm của tôi không đạt.
Bị NG liên tục, ông ấy khoa tay múa chân nói với tôi: “Ngu Miên, cái bộ dạng lòng như nước chết của cô là chưa từng yêu đương à?”
“Đối diện người mình yêu, trong mắt phải có sáng, trong tim phải có lửa.”
Tôi không biết trả lời sao.
Đạo diễn hướng dẫn tôi: “ đến một người đàn ông khiến tim cô đập nhanh, mặt đỏ tai hồng, tìm cảm giác đi.”
Sau đó…
Tôi tới Cận Nhiên.
Trong nháy mắt cảm giác liền tới, quay một mạch trơn tru, đạo diễn không còn hô cắt nữa.
Mỗi kết thúc, cảm xúc của tôi vẫn chưa thu lại được, thường bị khen: “Cô Ngu nhập vai sâu, chuyên nghiệp.”
Tôi rất muốn nói: “Vớ vẩn.”
Làm gì có chuyện chuyên nghiệp.
Chỉ là tới người đó… cảm xúc không kìm được mà thôi.
Cận Nhiên đứng im một lúc, bỗng khẽ cười thấp.
Dù không nhìn thấy biểu cảm của anh, tôi cũng đoán được là chọc đến mức .
Anh sập cửa rời đi.
Tay tôi run nhẹ, tàn thuốc giữa ngón tay rơi đầy lên người.
Trong lòng… chịu vô cùng.
Tôi đến tận rạng sáng, không sâu. Sáng sớm nghe tiếng mở cửa, tôi liền tỉnh.
Người phụ nữ đi giày cao gót hùng hổ xông tới bên giường tôi, vừa kéo chăn vừa gào: “Ngu Miên, mấy rồi mà cô còn …”
Khoảnh khắc chăn rời khỏi người tôi, giọng bà Triệu đột ngột im bặt.
“Mau mặc quần áo vào cho tôi.”
Bà ném chăn phủ lại lên người tôi rồi quay đi, “Chướng mắt.”
Tôi chống cằm nghiêng người cười: “Biết rõ con thích khỏa thân mà còn chạy tới lật chăn, cố ý à?”
Bà Triệu cứng người.
“Muốn xem thì cứ đường hoàng mà xem.”
Tôi lười biếng lật người, “ là người phụ nữ khẩu thị tâm phi.”
Bà Triệu không nhịn nổi, chộp gối ôm trên sofa ném vào tôi.
“Cô còn không dậy, tôi rải tro cô luôn đấy.”
Tôi bất lực thở dài: “Phụ nữ đừng nóng nảy .”
“Đi chết đi.”
Bà Triệu xắn tay áo chuẩn bị đánh người, thật sự nổi nóng.
“Được được được, con dậy ngay.”
Tôi xuống giường, dưới mắt như dao của bà Triệu đi tắm.
“Đạo diễn Trương khăn lắm mới đồng ý cho cô một cơ hội thử vai, cô phải thể hiện cho tốt.”
Trên xe, bà Triệu không ngừng dặn dò, “Làm hỏng là tôi xử cô đấy.”
Tôi cúi đầu nhìn điện thoại, thuận miệng đáp cho có: “Vâng vâng.”
Trong WeChat, Điền Tư Tư nhắn: “Miên Miên, tớ nghe Lâm Viễn Chu nói này Cận Nhiên đặc biệt xin nghỉ về nước là để đi xem mắt.”
Tôi nhìn màn hình, trong lòng dâng lên vị đắng.
Điền Tư Tư đợi một lúc thấy tôi không trả lời lại nhắn tiếp: “Mấy nhà anh ấy giục gắt lắm. này còn trực tiếp tìm cho anh ấy một cô gái môn đăng hộ đối. Đợi gặp mặt này xong là sẽ đính hôn.”
8
Tôi thấy gõ chữ phiền phức nên trực tiếp gọi điện cho Điền Tư Tư.
“Anh ta đi gặp rồi?” Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, giả vờ hỏi rất thản nhiên.
Điền Tư Tư cũng không vạch trần tôi, nói: “Hôm thì phải, tối qua Lâm Viễn Chu thuận miệng nhắc một câu.”
“ đâu?”
“Tớ biết sao được.”
Điền Tư Tư khựng lại, không thể tin nổi hỏi tôi, “Cậu định làm gì?”
Tôi mỉm cười: “Đi phá đám chứ gì.”
Điền Tư Tư im lặng một lúc, giọng chắc nịch: “Cậu sẽ không làm đâu.”
Cô ấy không nói thêm, cúp máy đi tìm Lâm Viễn Chu.
Buổi chiều, sau khi tôi thử vai xong, vừa cầm điện thoại lên đã thấy tin nhắn của Điền Tư Tư.
Không biết cô ấy nói thế với Lâm Viễn Chu, tóm lại Lâm Viễn Chu đã moi được địa chỉ xem mắt của Cận Nhiên.
Tôi nhướng mày.
Cũng trùng hợp thật.
Ngay gần địa điểm tôi thử vai.
Trên đường về, tôi giả vờ thản nhiên nói với bà Triệu: “Dừng phía một , con đi mua ly cà phê.”
Xe vừa dừng, bà Triệu sao có thể để tôi tự đi mua: “ yên đó, tôi đi mua.”
“Ngại .” Tôi giả vờ cười, nhưng không nhúc nhích.
Bà Triệu hừ một tiếng, tháo dây an toàn xuống xe.
Tôi ngẩng đầu nhìn quán cà phê phía .
May mắn là Cận Nhiên và cô gái kia đang sát cửa sổ.
Tôi trong xe cũng có thể nhìn rõ từng cử động của họ.
Cô gái thuộc kiểu tiểu thư dịu dàng, gương mặt sạch sẽ đoan chính, rất cười, ngọt ngào mềm mại.
Hai người đối diện.
Cận Nhiên rất tùy ý, nhưng hiếm khi thấy anh giãn mày như .
Nhìn là biết… cả hai đều khá hài lòng với đối phương.
Thần sắc của cô gái càng lúc càng mang vẻ e lệ của thiếu nữ, động lòng người.
Tôi chống đầu nghiêng người nhìn, khóe môi không nhịn được cong lên.
Đàn ông cao lớn lạnh cứng, phụ nữ dịu dàng như nước.
Đây mới là dáng vẻ của tình yêu.
Điện thoại của Điền Tư Tư gọi tới.
Tôi thuận tay rút một điếu thuốc mảnh, lửa.
“Thế ?” Điền Tư Tư hỏi.
“Rất tốt.”
Điền Tư Tư do dự vài giây rồi khuyên tôi: “Miên Miên… là mình bỏ anh ta đi.”
Tôi bị khói thuốc sặc nhẹ, đưa tay hạ cửa kính.
Vừa quay đầu – tôi liền nhìn thấy Cận Nhiên đứng ngoài cửa xe, sắc mặt lạnh trầm.
Khói thuốc từ cửa sổ bay ra, phả thẳng vào mặt anh.
Anh nhíu mày, cố nhịn vẻ ghét bỏ.
Tôi nhìn Cận Nhiên, rồi quay sang nhìn cô gái trong quán – cô ấy cũng đang nhìn về phía này.
Tôi cong môi trêu anh: “Bỏ cô ấy lại chạy tới tìm em, không lắm đâu nhỉ?”
“Rốt cuộc cô muốn làm gì?”
“Tôi tới ngắm tình yêu của anh.”
Tôi rất thản nhiên, hất cằm về phía cô gái, “Mấy … gu của anh thay đổi không ít.”
Hai tay Cận Nhiên đút túi quần, mắt nhìn tôi cực kỳ kiên nhẫn.
“Tôi hỏi cô cuối – cô muốn làm gì?”
Tôi cong môi, chậm rãi phả ra một làn khói mỏng.
Trong làn khói lượn lờ, tôi nheo mắt nhìn anh, không nói.
Cận Nhiên chờ đến kiên nhẫn, đột nhiên vươn tay giật điếu thuốc trong tay tôi, bẻ đôi dập tắt.
Giọng khàn khàn như kiểm soát: “Nói chuyện!”
Anh càng nổi nóng, tôi càng bình tĩnh.
“Xin lỗi.”
Tôi không nhìn anh nữa, mắt rơi xuống khoảng trống phía .
“Lúc đầu là có rục rịch. Có rất nhiều lời muốn nói với anh… cũng có rất nhiều chuyện muốn làm cùng anh.”
Tôi rũ mắt, tự giễu cười: “Bây … đều không quan trọng nữa.”
lúc bà Triệu xách cà phê quay lại.
Thấy Cận Nhiên đứng bên cạnh, bà cảnh giác hỏi tôi: “Fan à?”
“Một người bạn cũ.”
Tôi nhận cà phê, nhàn nhạt thích, “Tình cờ gặp nên nói chuyện vài câu.”
Trong khóe mắt, Cận Nhiên mặt trầm như nước, nghẹn một cục không lên không xuống.
Bà Triệu không hỏi thêm, khởi động xe chuẩn bị rời đi.
“Cô gái còn đang đợi anh đấy.”
Tôi nhìn Cận Nhiên, khẽ hất cằm, “Không có gì tặng anh… thì, chúc anh hạnh phúc.”
9
Trên đường về, bà Triệu mấy muốn nói lại thôi.
Tôi hiểu rõ trong lòng, thản nhiên nói: “Chính là anh ấy.”
Bà Triệu lập tấp xe vào lề, hỏi tôi: “Cô muốn nối lại tình xưa với cậu ta?”
“Muốn.”
Tôi ngửa cổ uống một ngụm cà phê, “Nhưng anh ấy không muốn.”
Im lặng một lát, bà Triệu nói thấm thía: “Miên Miên, tôi nói câu này có thể nghe. Dù cô trong giới trí đã có danh tiếng, nhưng với gia thế của cậu ta… cô vẫn không hòa vào được.”
Bà nhắc khéo tôi: “Nhớ lại đây người nhà cậu ta đối xử với cô thế . Nhớ lúc đó cô đã đau khổ ra sao.”
Tôi bội đặt cà phê xuống, đưa tay thuốc.
Hiếm khi bà Triệu không ngăn, mặc tôi lửa.
“Thật ra… tôi cũng không thật sự muốn có kết quả gì với anh ấy.” Tôi buồn phả ra một làn khói.
“ cô muốn làm gì?”
“Anh ấy à…” Tôi cắn điếu thuốc, cười lười.
Bà Triệu đen mặt trừng tôi: “Cái nết chết tiệt.”
“Tôi nghe ai đó nói, sau khi chia tay mà còn muốn quay lại – không phải là chưa được…” Tôi nheo mắt, giọng cà lơ phất phơ, “…thì là chưa đủ.”
Tôi cười nhếch: “Rõ ràng, với Cận Nhiên… tôi là vế sau.”
Bà Triệu nhìn quen cái vẻ vô lại của tôi, lười mắng, chỉ tận tình khuyên: “Miên Miên, cô phải nhớ – người đó có thể đi nửa cái mạng của cô, bây cũng có thể nốt nửa còn lại.”
Tôi nhìn mặt đường mờ trong khói xe.
Không cười nổi nữa.
Hình như… tất cả mọi người xung quanh đều đang khuyên tôi từ bỏ Cận Nhiên.
Tôi và Cận Nhiên… đều là mối tình đầu của nhau.
Đã qua rất nhiều .
Tôi vẫn nhớ rõ ngày hôm đó – buổi chiều sau kỳ thi đại học, nắng hè gay gắt, tiếng ve kêu khiến lòng người xao động.
Thiếu niên Cận Nhiên mày mắt bay bổng, chặn tôi trong lớp học không người.
“Thấy thư tình tôi đưa chưa? Cho tôi câu trả lời.”
Một thiếu niên có lưu manh, có hư hỏng – trong nháy mắt đã đánh trúng tim tôi.
Chỉ là khi đó tôi còn non nớt, tính cách mềm yếu, da mặt lại mỏng, thậm chí rất tự ti.
Tôi mở miệng muốn từ chối, lời nghẹn nơi môi mãi không nói ra được.
“Không nói là đồng ý?”
Thiếu niên cúi người nhìn thẳng vào tôi, đuôi mắt chân mày đều mang ý cười xấu xa, gọi tôi: “Bạn gái.”
Tim tôi đập như trống dồn, mặt đỏ bừng.
May mắn là đại học chúng tôi cùng một phố.
Khoảng cách giữa hai trường – tàu điện, xe buýt chuyển tới chuyển lui – hơn hai tiếng.
Chúng tôi giống như bao cặp đôi trẻ khác, vắt kiệt mọi thời gian có thể, dính nhau không biết mệt.
Mười chín tuổi, tôi bất ngờ nổi tiếng, bắt rễ trong giới trí.
Tôi bắt đầu bận rộn.
Phần lớn thời gian là Cận Nhiên chiều theo lịch của tôi – vẫn nồng nhiệt như cũ.
Hai mươi tuổi, tôi nhờ bộ phim đầu tiên giành Diễn viên mới xuất sắc, được vô số người chú ý.
Mối quan hệ với Cận Nhiên dần chuyển vào bóng tối.
Tình cảm trong bóng tối sinh trưởng – mãnh liệt điên cuồng.