Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5Alz7QjUEC

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
12
Đêm thừa.
Bên ngoài sổ là tiếng nổ lách tách.
Nhà nhà đều sáng đèn ấm áp.
Trong tivi đang phát chương trình Gala Xuân náo nhiệt.
Tôi và con gái mặc bộ đồ ngủ đỏ mẹ con mới mua.
Ngồi xếp bằng trên thảm, cùng nhau gói chẻo.
Những miếng bột trắng trong tay tôi nhanh chóng trở thành từng chẻo tròn trịa như thỏi vàng.
Con gái học theo tôi.
Mặt nhỏ dính đầy bột mì, trông như một chú mèo hoa đáng .
Những con bé gói thì hình thù quái.
Có cái giống con thuyền, có cái giống ngôi sao.
Nhưng con bé rất vui.
Mỗi khi gói xong một cái lại giơ lên khoe với tôi.
“Mẹ ơi, mẹ nhìn này, chẻo của con biết bay!”
“Giỏi quá.”
Tôi cười, hôn lên má con bé.
“Tối chúng ta sẽ ăn chẻo bay của con.”
Trên bàn trà phòng khách bày đầy thành quả buổi chiều của chúng tôi.
Từng đĩa chẻo xếp ngay ngắn.
Còn có vài món tôi nấu.
Cánh gà coca, sườn chua ngọt, cá vược hấp.
Đều là món con gái thích ăn.
Không có bàn tiệc đầy sơn hào hải vị.
Không có những cuộc xã ồn ào của họ hàng.
Chỉ có hai mẹ con chúng tôi.
Đơn giản.
Nhưng ấm áp.
Đang ăn bữa cơm tất niên.
Điện thoại rung lên.
Là tin nhắn trong nhóm “Nói cho đàng hoàng”.
Thím Ba một bao lì xì lớn.
Bên trên ghi: “Tiền mừng tuổi cho cháu gái.”
Tôi mở ra, nhận.
Sau đó cũng lại một bao lì xì.
“Chúc thím Ba chú Ba năm mới vui vẻ, sức khỏe dồi dào.”
Chú Hai và anh họ cũng lượt lời chúc năm mới.
Không có khách sáo dư thừa.
Cũng không có những lời xã gượng gạo.
Chỉ là vài câu chúc đơn giản, chân thành.
Tôi lượt lời.
Trong lòng cảm rất dễ chịu.
Đây mới là khoảng cách nên có giữa họ hàng.
Không xa không gần.
Tôn trọng lẫn nhau.
Không làm phiền nhau.
Nhưng vẫn nhớ đến nhau.
Ăn xong.
Tôi dẫn con gái ra sân đốt hoa.
Tôi mua loại bông cầm tay an nhất.
Sau khi châm lửa sẽ phát ra tiếng xèo xèo.
Bắn ra những tia lửa vàng rực rỡ.
Con gái cầm bông, vui vẻ chạy nhảy trong màn đêm.
Tiếng cười của con bé lanh lảnh như chuông bạc.
Ánh lửa chiếu sáng khuôn mặt đỏ bừng của con.
Cũng phản chiếu ánh mắt đang mỉm cười của tôi.
Tôi dựa vào cột hiên nhà, lặng lẽ nhìn con bé.
Trong lòng tràn đầy cảm giác mãn nguyện và bình yên chưa từng có.
Suốt chặng đường này.
Tôi đã đi rất nhiều.
đi cha mẹ.
đi cái gọi là thân.
Cũng đi chút ảo tưởng ngây thơ cuối cùng về bản chất con người.
Nhưng tôi cũng nhận được rất nhiều.
Tôi có được một mái nhà thật sự thuộc về .
Một nơi an , không cần phải nhìn sắc mặt bất ai, cũng không cần phải dè dặt cẩn trọng nữa.
Tôi có được sự bình yên và sức mạnh trong lòng.
Tôi học được cách đặt ra giới hạn, học được cách từ chối, học được cách bảo vệ bản thân và con gái.
Tôi cũng hiểu sâu sắc hơn, thế nào mới là đình thật sự.
đình không phải được duy trì bằng huyết thống.
Mà là bằng , bằng sự tôn trọng, bằng sự nâng đỡ và thấu hiểu lẫn nhau.
Giống như lúc này.
Tôi và con gái tôi.
Chúng tôi chính là bộ đình của nhau.
Tiếng chuông thừa vang lên.
Năm mới đã đến.
Trên bầu trời đêm phía xa, vô số chùm hoa rực rỡ nở tung.
Chiếu sáng thành phố như ban ngày.
Con gái chạy đến, nhào vào lòng tôi.
“Mẹ ơi, chúc mừng năm mới!”
Con bé ngẩng khuôn mặt nhỏ lên, đôi mắt lấp lánh, còn sáng hơn những vì sao trên trời.
Tôi ôm chặt con bé.
Báu vật quý giá nhất trong cuộc đời tôi.
Chính con đã gieo vào lòng tôi mềm mại nhất, cũng trao cho tôi bộ giáp kiên cường nhất.
“Con , chúc mừng năm mới.”
Tôi đặt lên trán con một nụ hôn thật sâu.
“Từ về sau, mỗi ngày của chúng ta…”
“Đều sẽ giống như những chùm hoa này.”
“Rực rỡ, tươi đẹp, không sợ hãi điều gì.”
Con bé dường như hiểu lại dường như chưa hiểu, gật đầu.
Rồi vùi đầu vào cổ tôi, cười khúc khích.
Tôi ngẩng đầu lên.
Nhìn bầu trời đầy hoa.
Khóe mắt khẽ rơi một giọt nước.
Nhưng này.
Không phải buồn bã.
Không phải tủi thân.
Mà là…
Sự nhẹ nhõm.
Và tái sinh.
Căn biệt thự này cuối cùng cũng gột sạch mọi bụi bặm và tủi nhục.
Trở thành đúng dáng vẻ vốn có của nó.
Một mái nhà.
Tràn đầy và tiếng cười.
Còn tôi.
Cuối cùng cũng trở thành chủ nhân thật sự của chính .
Năm mới này.
Thật tốt.
13
Sự náo nhiệt của năm mới, theo nghỉ kết thúc, dần dần lắng xuống.
Thành phố trở lại vẻ yên bình thường ngày.
Cuộc sống của tôi cũng bước vào một nhịp điệu chưa từng có – yên ổn và quy củ.
Mỗi ngày đưa con gái đến trường mầm non mới gần nhà.
Sau đó đi chợ mua thức ăn, về nhà nghiên cứu những món ăn mới.
Buổi chiều đón con tan học, cùng con đọc truyện tranh, chơi trò chơi.
Những ngày tháng giống như một bài thơ êm dịu.
Đơn giản.
Nhưng tràn đầy cảm giác hạnh phúc chân thật.
Những con người và sự việc từng làm cuộc đời tôi đảo lộn.
Dường như đã trở thành câu cũ của thế kỷ trước.
Ngoài những bản thông báo tiến triển vụ án thỉnh thoảng luật sư Vương đến.
Trong thế giới của tôi, không còn dấu vết của họ nữa.
Sáng hôm đó.
Tôi nhận được tài liệu cuối cùng luật sư Vương tới.
Là bản sao phán quyết của tòa án.
Trên tờ giấy trắng mực đen, đóng dấu quốc huy đỏ rực.
Kết quả gần như không sai khác với dự đoán trước đó của luật sư Vương.
Lưu Lệ phạm tội lừa đảo và làm giả con dấu công ty, tổng hợp nhiều tội danh, bị tuyên án bốn năm sáu tháng tù.
Cha mẹ cô ta phạm tội lừa đảo với vai trò đồng phạm, bị tuyên một năm tù, cho hưởng án treo hai năm.
Người “anh họ” kia vì là tái phạm, lại có tiền án, bị xử nặng, nhận năm năm tù.
Còn Trương Hạo.
Ngoài việc xúi giục lừa đảo, cậu ta còn bị phát hiện tham đánh bạc trực tuyến ở nước ngoài.
Dù số tiền dịch không lớn, nhưng tính chất rất nghiêm trọng, cấu thành tội đánh bạc.
Cuối cùng bị tuyên ba năm chín tháng tù giam.
Một vở kịch ồn ào.
Cuối cùng cũng khép lại dưới danh nghĩa của pháp luật.
Mỗi người trong bọn họ.
Đều phải giá cho lòng tham và sự ngu xuẩn của .
Xem xong bản án.
Tôi bình thản xóa tệp đi.
Trong lòng không gợn sóng.
Không phải tôi lạnh lùng.
Mà là khi nỗi đau đã đến mức tột cùng.
Thì mọi kết cục đều trở nên hiển nhiên.
Tôi đứng dậy, bước vào phòng con gái.
Con bé đang ngủ trưa, khuôn mặt nhỏ vẫn nở nụ cười ngọt ngào.
Tôi kéo lại góc chăn cho con, nhẹ nhàng hôn lên trán con.
Sau đó thay một bộ quần áo màu nhã nhặn.
Đến tiệm hoa, mua một bó bách hợp trắng – loài hoa mẹ tôi thích nhất.
Rồi mua thêm một bó cúc vàng – loài hoa bố tôi thích.
Tôi nên đi thăm họ rồi.
Có vài điều.
Tôi muốn đích thân nói với họ.
Nghĩa trang nằm trên sườn núi phía tây thành phố.
Rất yên tĩnh.
Ánh nắng mùa đông xuyên qua những tán tùng thưa thớt.
Rơi xuống con đường đá xanh.
Tạo thành những mảng sáng loang lổ.
Tôi nắm tay con gái, từng bước đi lên bậc thang.
Con bé rất ngoan.
Có lẽ cảm nhận được sự trang nghiêm nơi đây.
Không ồn ào, chỉ tò mò nhìn những mộ hai bên.
“Mẹ ơi, đến đây làm gì vậy?”
“Đến thăm ông ngoại bà ngoại.”
Tôi nói.
“Họ đang ngủ ở đây.”
“Ngủ ở đây ạ?”
Con bé nghiêng đầu khó hiểu.
“Sao không ngủ ở nhà?”
“Vì ông ngoại bà ngoại đã trở thành những ngôi sao trên trời rồi.”
Tôi kiên nhẫn giải thích.
“Họ ở đây có thể nhìn con lớn lên.”
Con bé dường như hiểu lại dường như chưa hiểu, gật đầu.
Chúng tôi tìm đến mộ của bố mẹ.
Một ngôi mộ hợp táng.
Trên tấm đá đen là hai bức ảnh đen trắng khi họ còn trẻ.
Trong ảnh, họ cười rạng rỡ, hạnh phúc.
Như thể thời gian chưa từng để lại dấu vết trên họ.
Tôi bước lên.
Dùng khăn ướt mang theo, cẩn thận lau từng hạt bụi trên mộ.
Từng góc nhỏ.
Đều lau sạch sẽ.
Sau đó đặt hai bó hoa trước mộ.
Trắng và vàng.
Dưới nền đá xám.
Trông vừa tinh khiết vừa ấm áp.
Tôi kéo con gái quỳ xuống trước mộ.
“Bố, mẹ.”
Tôi cất tiếng, giọng hơi khàn.
“Con đưa Niêu Niêu đến thăm hai người.”
Con gái học theo tôi, nói bằng giọng non nớt.
“Ông ngoại bà ngoại ơi.”
Mắt tôi lập tức đỏ lên.
“Bố mẹ, con xin .”
“Mấy năm con sống không tốt.”
“Con đã để căn nhà duy nhất bố mẹ để lại cho con trở nên rối ren.”
“Con mềm lòng, con yếu đuối, lúc nào cũng nghĩ phải dĩ hòa vi quý.”
“Kết quả lại để lũ sói đó bước vào nhà.”
“Biến ngôi nhà của chúng ta thành ổ của chúng.”
“Chúng làm bụi bám lên ảnh của bố mẹ.”
“Chúng ngang nhiên làm càn trong căn phòng bố mẹ từng tự tay sắp xếp.”
“Chúng thậm chí còn muốn đuổi con – chủ nhân của căn nhà – ra ngoài.”
Nói đến đây.
Giọng tôi đã nghẹn lại.
“Nhưng bố mẹ yên tâm.”
“Con không còn yếu đuối nữa.”
“Con gái của bố mẹ đã trưởng thành rồi.”
“Con đã đuổi họ đi.”
“Bằng cách dứt khoát nhất.”
“Con giành lại căn nhà.”
“Dọn dẹp sạch sẽ.”
“Từ về sau, sẽ không còn ai có thể làm ô uế nó nữa.”
“Cũng sẽ không còn ai có thể nạt con và Niêu Niêu nữa.”
“Con sẽ giữ gìn ngôi nhà này.”
“Giữ gìn tất những gì bố mẹ để lại.”
“Bố mẹ ở bên kia… cứ yên tâm.”
Nói xong.
Tôi hướng về mộ, trịnh trọng dập đầu ba cái.
Mỗi cái đều rất mạnh.
Như một lời từ biệt.
Cũng như một lời thề.
Con gái cũng học theo tôi, dập đầu ba cái nhỏ xíu.
Tôi nắm tay con bé đứng dậy.
Tảng đá nặng trong lòng cuối cùng cũng rơi xuống.
Tôi đã có một lời giải thích với bố mẹ.
Tôi quay người, chuẩn bị rời đi.
Ngay khoảnh khắc ấy.
Bước chân tôi khựng lại.
Ở lối rẽ phía xa, dẫn sang một khu mộ khác.
Đứng đó là một bóng người quen mà lạ.
Là cô.
Trong tay bà cũng xách một túi tiền vàng mã và lễ cúng.
Bà không đến thăm bố mẹ tôi.
Mộ nhà bà ở hướng khác.
Bà chỉ đi ngang qua.
Nhưng không ngờ lại tôi ở đây.
Bốn mắt nhìn nhau.
Không khí lập tức đông cứng.
Bà trông còn già nua, tiều tụy hơn trước.
con người như bị rút cạn sinh khí.
Chỉ còn lại một thân xác rỗng tuếch, xám xịt.
Ánh mắt bà phức tạp đến cực điểm.
Có ngạc, có lúng túng, có xấu hổ.
Và còn một tia oán hận sâu kín, khó nói thành lời.
Bà mở miệng, dường như muốn nói gì đó.
Nhưng cuối cùng, một chữ cũng không thốt ra.
Tôi chỉ lặng lẽ nhìn bà.
Trên mặt không có bất biểu cảm nào.
Trong lòng cũng không gợn sóng.
Giữa chúng tôi.
Đã không còn gì để nói nữa.
Tôi nắm tay con gái, quay người.
Đi thẳng qua bên cạnh bà.
Chúng tôi lướt qua nhau.
Không ai quay đầu lại.
Tôi có thể cảm nhận được.
Ánh mắt của bà như mũi kim sau lưng, vẫn dõi theo tôi.
Cho đến khi bóng dáng hai mẹ con tôi biến ở cuối bậc thang.
Tôi biết.
Đây là cuối cùng chúng tôi nhau trong đời.
Từ , núi cao sông dài.
Không còn lại.
Có những huyết thống.
Ngay từ khoảnh khắc bị vấy bẩn.
Đã chết rồi.
Còn tôi, chỉ là tự tay chôn cất nó mà thôi.
14
Sau khi rời nghĩa trang trở về.
Lòng tôi hoàn bình lặng.
Giống như cơn sốt cao kéo dài suốt một thời gian dài cuối cùng cũng đã hạ.
Dù cơ thể vẫn còn hơi mệt.
Nhưng đầu óc lại tỉnh táo vô cùng.
Tôi đầu nghiêm túc suy nghĩ về một vấn đề.
Tương lai của tôi, rốt cuộc sẽ ở đâu?
Ở lại quê hương này, nơi chứa đựng quá nhiều ký ức và đau đớn.
Hay mang theo con gái, quay lại Bắc – nơi tôi đã phấn đấu suốt nhiều năm?
Câu hỏi này khiến tôi trăn trở suốt mấy ngày.
Bắc có sự nghiệp của tôi, có vòng bạn bè quen thuộc.
Ở đó nhịp sống nhanh, áp lực lớn.
Nhưng cũng tràn đầy cơ hội và thử thách.
Còn quê hương.
Nơi đây có cội nguồn mà bố mẹ để lại cho tôi.
Có căn biệt thự rộng rãi, thoải mái này.
Cuộc sống ở đây yên bình, thư thái.
Nhưng với tôi, cũng đồng nghĩa với việc mọi thứ phải đầu lại từ đầu.
Tôi ngồi trên ban công của biệt thự, nhìn bãi cỏ trong sân đang đầu nhú lên những mầm xanh mới.
Con gái ở bên cạnh, cầm xẻng nhỏ đào đất, chơi đùa rất vui.
Ánh nắng ấm áp phủ lên người.
Thời gian lặng lẽ trôi qua, bình yên đến lạ.
Khung cảnh ấy đẹp đến mức.
Cũng là điều xa xỉ mà tôi chưa từng cảm nhận được trong căn hộ nhỏ ở Bắc .
Có lẽ.
Đã đến lúc phải thay đổi.
Tôi lấy điện thoại ra, liên hệ với một công ty môi giới bất động sản lớn nhất trong khu vực.
Tôi không định bán biệt thự.
Chỉ muốn thông qua họ, hiểu rõ hơn về thị trường bất động sản và môi trường doanh ở địa phương.
Căn biệt thự này.
Là tài sản lớn nhất của tôi.
Tôi phải có nhận thức rõ ràng về giá trị của nó.
Cũng phải lên kế hoạch cho tương lai của nó một cách hợp lý hơn.
Tôi không thể để nó tiếp tục bị bỏ không, bị người khác dòm ngó như trước.
Nó là áo giáp của tôi.
Cũng là chỗ dựa của tôi.
Quản lý của công ty môi giới rất nhanh đã tới tận nhà.
Ông ta khen không ngớt vị trí, bố cục và nội thất của căn biệt thự.
Đồng thời đưa ra một mức định giá vượt xa dự đoán của tôi.
“Cô Chu, căn nhà của cô hiện tại là một trong những nguồn nhà được săn đón nhất trong khu.”
“Nếu cô muốn bán, tôi đảm bảo chưa đến một tuần là có thể dịch xong.”
Tôi mỉm cười.
“Tạm thời chưa bán.”
“Tôi chỉ muốn tìm hiểu thôi.”
Tôi còn hỏi ông ta về hình một số bất động sản thương mại trong khu vực.
Trong lòng tôi dần nảy ra một ý tưởng mơ hồ.
Có lẽ.
Tôi có thể dùng số vốn trong tay.
Mở một việc doanh nhỏ ở đây.
Một quán cà phê nho nhỏ.
Hoặc một thư viện tranh thiếu nhi ấm cúng.
Không phải để kiếm thật nhiều tiền.
Chỉ là để có một sự nghiệp tự do thuộc về riêng .
Để tôi có thêm thời gian, ở bên cạnh con gái khi nó lớn lên.
Ý nghĩ ấy vừa nảy sinh.
Đã đầu điên cuồng bén rễ trong lòng.
Sau khi tiễn người quản lý môi giới đi.
Tôi đầu lên mạng tìm kiếm đủ loại thông tin về khởi nghiệp.
Càng xem.
Ý nghĩ đó trong lòng tôi càng mạnh mẽ.
Ngay lúc tôi đang lên kế hoạch cho tương lai.
Một bất ngờ xảy ra.
Tôi nhận được một gói bưu kiện.
Đó là một phong bì tài liệu rất mỏng.
Thông tin người là ẩn danh.
Tôi nghi hoặc mở ra.
Bên trong không có gì khác.
Chỉ có một bức thư viết tay.
Giấy viết thư là loại giấy kẻ ngang rất bình thường.
Chữ viết hơi nguệch ngoạc, nhưng nét bút rất mạnh.
Tôi nhìn dòng mở đầu.
“Tiểu Tĩnh cháu gái, khi đọc thư này coi như mặt.”
Phía dưới ký tên: “Ngũ thúc xa họ”.
Ngũ thúc?
Trong đầu tôi cố gắng tìm kiếm ký ức về cách gọi này.
Nghĩ rất lâu mới nhớ ra.
Hình như ông là một người anh họ xa của bố tôi.
Sống ở quê.
Chúng tôi đã nhiều năm không liên lạc.
Ông cũng từng là thành viên trong nhóm “Nhà họ Chu một lòng”.
Nhưng từ đầu đến cuối chưa từng nói một câu nào.
Giống như một người vô hình.
Tại sao ông lại đột nhiên viết thư cho tôi?
Mang theo sự nghi hoặc.
Tôi tiếp tục đọc.
Nội dung bức thư không dài.
Nhưng từng chữ từng chữ đều khiến tôi vô cùng bất ngờ.
Ông không cầu xin cho bất ai.
Cũng không khuyên tôi rộng lượng.
bức thư.
Đều là lời xin .
“Tiểu Tịnh, ngũ thúc có với cháu.”
“Hồi đó trong nhóm, khi cô cháu và Lưu Lệ đảo lộn trắng đen, đổ cho cháu, ngũ thúc đã không đứng ra nói một câu nào.”
“Không phải là ngũ thúc không muốn nói, mà là không dám.”
“Những người họ hàng ở quê như chúng ta, thân phận thấp bé, đều trông cậy vào nhà cô cháu giúp đỡ đôi chút.”
“Ngũ thúc sợ nếu nói ra sự thật, làm họ phật ý, sau này cuộc sống sẽ khó khăn.”
“Vì thế ngũ thúc đã làm kẻ hèn nhát, làm một kẻ câm lặng.”
“Sau đó nhìn cháu tung ra bằng chứng, trong lòng ngũ thúc vừa xấu hổ vừa hổ thẹn.”
“Ngũ thúc biết, những người họ hàng gọi là thân thích như chúng ta, đã khiến cháu lạnh lòng.”
“Sau khi cháu rời nhóm, mọi người cũng không nói gì nữa.”
“Mãi đến mấy ngày trước, tin nhà cô cháu truyền về quê.”
“Mọi người mới biết, đình họ đã xấu xa đến mức đó.”
“Bây giờ trong làng ai cũng chỉ trỏ sau lưng họ.”
“Cũng cười nhạo những người lúc trước đứng về phía họ như chúng ta, nói chúng ta đúng là mù mắt.”
“Ngũ thúc biết, bây giờ nói những điều này đã muộn rồi.”
“Cũng không dám mong cháu tha thứ cho đám người hồ đồ như chúng ta.”
“Viết bức thư này, chỉ là muốn nói với cháu.”
“Cháu làm đúng, làm rất tốt.”
“Đối phó với những kẻ vô lương tâm như lũ sói đó, không thể mềm tay.”
“Cháu đã lấy lại thể diện cho bố mẹ cháu.”
“Cũng thay những người mang họ Chu chúng ta, dọn sạch môn.”
“Sau này, ngũ thúc không còn mặt mũi cháu nữa.”
“Chỉ hy vọng cháu và đứa nhỏ được bình an, sống tốt cuộc đời của .”
Đọc xong bức thư.
Tôi rất lâu không nói gì.
Trong lòng ngổn ngang trăm mối.
Tôi không ngờ.
Trong những mối thân mà tôi tưởng đã mục nát hoàn ấy.
Lại vẫn còn ẩn giấu một phần tỉnh táo muộn màng, nhỏ bé đến đáng thương như vậy.
Tôi không cảm động.
Cũng không được an ủi.
Tôi chỉ cảm .
Nhân tính thật sự quá phức tạp.
Có cái ác thuần túy.
Cũng có cái thiện yếu đuối.
Có sự hùa theo mù quáng.
Cũng có sự hối hận tỉnh táo.
Tôi cất bức thư đi.
Không lời.
Cũng không có ý định lời.
Đối với tôi.
này đã qua rồi.
Tôi không muốn lại có bất dây dưa nào với họ nữa.
Dù là tốt hay xấu.
Thế nhưng.
Quá khứ không phải lúc nào cũng chịu buông tha con người dễ dàng.
Tối hôm đó.
Sau khi con gái đã ngủ.
Tôi đang ngồi đọc sách trong phòng khách.
Chuông có màn hình đột nhiên vang lên.
Đã muộn thế này, là ai?
Tôi bước tới , nhấn nút lời.
Trên màn hình hiện ra một gương mặt già nua, tiều tụy, xa lạ.
Đó là một ông lão trông gần bảy mươi tuổi.
Mặc áo Trung Sơn cũ đã bạc màu.
Lưng hơi còng.
Trong tay ông ôm chặt một thứ được bọc bằng vải đỏ.
“Chào… chào cô.”
Giọng ông mang nặng âm điệu quê, còn có chút run rẩy.
“Xin hỏi… đây có phải nhà của cô Chu Tịnh không?”
Tôi không quen ông.
“Đúng là tôi. Xin hỏi ông là?”
Giọng tôi đầy cảnh giác.
Đôi mắt đục ngầu của ông nhìn tôi qua màn hình.
Môi mấp máy mấy .
Rồi mới dùng giọng gần như cầu xin nói.
“Tôi… tôi là cha của Trương Hạo.”
Tim tôi chợt trầm xuống.
Người đàn ông từ đầu đến cuối luôn như một cái bóng vô hình.
Ông ta đến làm gì?
Đến cầu xin?
Hay đến gây ?
Tôi siết chặt điện thoại trong tay.
Chuẩn bị bất cứ lúc nào cũng có thể gọi cảnh sát.
“Tôi… tôi không đến để cầu xin.”
Dường như ông nhìn ra sự đề phòng của tôi.
Vội vàng xua tay.
“Những việc Tú Lan và A Hạo làm… là họ đáng phải chịu.”
“Tôi không còn mặt mũi cầu xin cô.”
“Hôm tôi đến… chỉ là… muốn lại cho cô một thứ.”
Nói xong.
Ông run rẩy mở lớp vải đỏ trong tay.
Bên trong.
Là một cuốn dày, bìa da bò màu nâu.
Các góc đã mòn.
Nhìn là biết đã rất lâu năm.
Hô hấp của tôi lập tức nghẹn lại.
Cuốn đó.
Tôi nhận ra ngay.
Đó là ảnh của bố mẹ tôi.
Bên trong là bộ ảnh của họ từ khi còn trẻ đến trung niên.
Là chứng tích cho và cuộc đời của họ.
Ba năm trước.
Khi tôi cho Trương Hạo mượn nhà.
Cuốn này vẫn đặt trên tủ đầu giường phòng ngủ chính.
Sau đó bị Lưu Lệ lấy đi, không biết nhét vào đâu.
Sau khi tôi quay về, tìm rất lâu cũng không .
Tôi cứ tưởng nó đã bị họ ném đi như rác.
Không ngờ…
“Cái này… là đồ của bố mẹ cô.”
Giọng chú khàn khàn, mệt mỏi.
“Họ… họ không nên động vào.”
“Mấy hôm trước tôi về nhà dọn đồ, lục được dưới gầm giường.”
“Tôi nghĩ… cái này nên lại cho cô.”
“Xin .”
Ông nói.
“Là chúng tôi… có với bố mẹ cô.”
Nói xong.
Ông không nói thêm một lời nào nữa.
Cũng không đợi tôi mở .
Chỉ nhẹ nhàng đặt cuốn lên bậc thềm trước nhà tôi.
Sau đó.
Ông cúi thật sâu trước camera.
Rồi quay người.
Kéo theo tấm lưng còng bị cuộc sống đè nặng.
Từng bước từng bước.
Biến vào màn đêm.
Tôi đứng sau cánh .
Nhìn cuốn nằm lặng lẽ trên bậc thềm.
Nước mắt lặng lẽ trượt xuống.