Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/7pq46AD8tW
Bộ 6 hộp nhựa đựng thực phẩm chữ nhật Inochi (500-750-1000-1500-2000-2500ml)
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Lần cuối cùng.
Ba ngày sau hôn, Chung Ý đăng một bài dài lên mạng.
Tố Hứa “có mới nới cũ, qua cầu rút ván”.
Nói anh ta hứa sau hôn sẽ cưới cô ta, bây giờ hôn rồi người cũng mất dạng.
Nói anh ta lấy lại căn nhà và chiếc xe đứng tên cô ta vì là tài sản phải chia của Yến Đình, chỉ để lại cho mẹ con cô ta hai trăm nghìn.
Khu bình luận náo nhiệt như cái chợ.
Người chửi Hứa :
“Tra đến tận xương.”
Người chửi Chung Ý:
“Hồi ngang nhiên ngồi bàn chính trong tiệc người ta oai lắm mà? Giờ bị đá trách ai?”
Chung Ý rất nhanh xóa bài.
Nhưng ảnh chụp màn hình lan khắp nơi.
Một tháng sau hôn, tôi chính thức vào công ty của ông ngoại.
Cung ứng thực phẩm, chuỗi lạnh, bếp trung tâm.
Ba mảng cộng lại, năm hơn hai tỷ tệ.
Ông ngoại để tôi bắt đầu từ vị trí đốc mua.
Ba tháng, tôi sắp xếp lại toàn bộ kênh hàng.
Tháng thứ tư, vị trí tổng đốc được giao cho tôi.
Trong công ty mấy trăm người, không phải ai cũng phục.
Nhân viên cũ nghĩ tôi quan hệ.
Tôi không giải thích nhiều.
Trong nửa năm, tôi kéo lợi nhuận tăng mười lăm phần trăm.
vào một việc.
Dọn sạch tất cả “ tình nghĩa”.
thị trường là thị trường.
Không ai được quan hệ để ăn chiết khấu nữa.
Đúng, bao gồm cả mức từng dành cho Hứa .
Phía Hứa không ổn lắm.
Hai tháng sau hôn, Yến Đình đóng hai cửa hàng.
Nhân công, tiền thuê, chi phí nguyên liệu.
Ba ngọn núi đè xuống, chịu không nổi.
Tháng thứ tư lại đóng thêm một cửa hàng.
Cửa hàng flagship gắng gượng chống đỡ, điểm rơi xuống 3.9.
Người làm nhà hàng đều hiểu.
3.9 chẳng nào giấy báo cấp cứu.
Anh ta thử chuyển hướng.
Đồ ăn giao tận nơi, combo giảm , livestream.
Làm hết.
Vô dụng.
Thứ đáng nhất của Yến Đình không phải bảng hiệu.
Mà là danh tiếng nguyên liệu.
Danh tiếng vào kênh hàng.
Kênh hàng nằm trong tay tôi.
Chung Ý cũng đi rồi.
Sau Hứa không lấy ra được tiền, cô ta đưa con quê.
Trước đi mắng anh ta trong điện thoại:
“Anh không bằng con chó. Chó ít ra biết ổ.”
Hứa không đáp.
Anh ta bận dọn tàn cuộc.
Đóng cửa hàng, thanh lý thiết bị, bồi thường nhân viên, trả cọc cho chủ nhà.
Trước đây cả giới ẩm thực thành phố gặp anh ta đều “Tổng đốc Hứa”.
Bây giờ người anh ta chỉ chủ nợ.
Mẹ anh ta điện mắng tôi.
“ Tri Dư, đồ vô ơn…”
Tôi nói: “Dì à, con trai dì nuôi phụ nữ và con riêng bên ngoài suốt bốn năm.”
“Vậy cũng là do cô không có bản lĩnh nó!”
Tôi cúp máy.
Được thôi.
Không được không nữa.
Đường đời nhiều như vậy, việc phải kẹt mãi một con đường.
Một năm sau.
Ông ngoại chuyển năm mốt phần trăm cổ phần công ty sang tên tôi.
Ngày ký, ông cười đến mức lông mày như bay lên.
“Đợi năm, cuối cùng cũng rồi.”
“Ông ngoại…”
“Đừng nói linh tinh. là tốt rồi.”
Ông lấy từ ngăn kéo ra một phong thư.
“Bố mẹ con trước mất để lại cho con. Ông giúp con hai năm.”
Tôi ra.
Một giấy chứng nhận cổ phần.
Một tờ thư.
Là chữ của mẹ tôi.
“Tri Dư, dù con đi xa đến đâu, cửa nhà ông ngoại mãi mãi cho con. Con phải nhớ, con xứng đáng với điều tốt nhất.”
Tôi đọc ba lần.
Mắt cay.
Nhưng không rơi nước mắt.
Không phải không muốn khóc.
Mà là tuyến lệ của năm dùng để khóc cho năm lãng phí của chính mình rồi.
Năm ấy, công ty tăng gấp đôi.
Ba tỷ .
Thị phần trong ngành cung ứng thực phẩm toàn tỉnh lên vị trí số một.
Đối tác bắt đầu tôi là “Tổng đốc ”.
Không phải “bà Hứa”.
Không phải “cháu gái ông ấy”.
Mà là Tổng đốc .
Năm năm sau.
Tập đoàn Thực phẩm thị đạt năm tỷ sáu.
Có chi nhánh ở hơn ba thành phố cả nước.
Năm , tôi lên bìa một tạp chí kinh .
Tiêu đề:
“ Tri Dư: từ căn bếp đến thương trường, cô ấy định nghĩa lại ngành thực phẩm.”
Biên tập hỏi tôi:
“Nhiều người nói thành công của vào gia tộc. nghĩ sao?”
“Gia tộc cho tôi điểm xuất phát. hướng đi là tôi tự chọn.”
“Những năm qua có hối hận điều không?”
“Hối hận vì tỉnh ngộ quá muộn.”
Cô ấy không hiểu.
Cũng không cần cô ấy hiểu.
Cũng trong năm , tôi gặp một người.
Là đối tác, làm logistics chuỗi lạnh.
Ba tuổi, từng hôn một lần, không có con.
Lần đầu gặp ở một bữa tiệc ngành.
Anh đứng trong góc uống nước lọc.
Tôi đi tới.
“Không uống rượu đến tiệc làm ?”
Anh nói:
“Nhìn mọi người uống.”
Sau anh theo đuổi tôi một năm.
Không tặng hoa, không tặng túi.
Mỗi sáng đều nhắn một tin:
“Hôm nay trời lạnh, mặc thêm áo.”
Ngày mưa đến đón tôi tan làm.
Đi công tác mang đặc sản tiệm lâu năm ở địa phương, loại vài chục tệ thôi.
Có lần tôi tăng ca đến mười một giờ.
Xuống lầu, thấy anh ngủ quên trong xe.
Trong tay vẫn nắm suất ăn khuya mua cho tôi, nguội ngắt.
Tôi gõ cửa kính xe.
Anh tỉnh dậy.
“Sao không lên em?”
“Sợ làm phiền em.”
Tối hôm , tôi ăn bát cháo nguội, trong lòng chợt nảy ra một ý nghĩ.
Chính là anh ấy.
Không lãng mạn.
Nhưng đáng tin.
Không nói lời hoa mỹ.
Nhưng lần nào cũng làm được.
Ngày kết hôn, chúng tôi không tổ chức lớn.
Chỉ mời ông ngoại và vài người bạn.
Bạn thân làm phù dâu.
Uống say rồi ôm tôi gào lên:
“ Tri Dư, cuối cùng cậu cũng lấy đúng người một lần rồi!”
Tôi đẩy cô ấy ra.
“Được rồi, cậu khóc trôi hết lớp trang điểm của mình rồi.”
Mười năm sau.
năm của Tập đoàn thị vượt hai tỷ.
Tôi và chồng có một cô con gái.
Sáu tuổi, giống tôi, nói nhiều, tính bướng.
Ông ngoại chín hai tuổi.
Sức khỏe vẫn ổn.
Ngày nào cũng tưới hoa trong sân.
Con gái mỗi tuần đến nhà ông ngoại một lần, quấn lấy ông bắt chuyện.
Con bé đi dép lê chạy từ phòng khách ra.
“Mẹ! Mẹ hứa chuyện cho con mà!”
“Rồi rồi.”
Tôi bế con bé lên sofa.
“Hôm nay mẹ nhỉ?”
“ công đi mẹ!”
“Được. Ngày xửa ngày xưa, có một nàng công . Cô ấy sống trong một căn nhà rất lớn. Một ngày nọ, cô ấy phát hiện tấm vách ngăn một bức tường trong nhà có thể ra…”
“ ra được á? Không phải đóng đinh chết rồi sao?”
“Không. Có người nói với cô ấy rằng thật ra nó tháo ra được.”
“Vậy công có không?”
“Có.”
“Bên trong có ?”
“Bên trong là một con đường . Một con đường tốt hơn.”
Con gái nghiêng đầu nghĩ ngợi.
“Thế con đường cũ sao?”
“Không đi nữa.”
“Tại sao?”
“Vì người con đường không xứng đáng.”
Chồng tôi từ bếp bưng sữa nóng ra.
“Đang vậy?”
“Chuyện công .”
“Công nào?”
“Một nàng công tỉnh ngộ không quá sớm, nhưng cũng chưa quá muộn.”
Anh cười, ngồi xuống cạnh tôi.
Con gái uống sữa, năm phút sau ngủ.
Tôi bế con bé lên lầu.
Đi ngang qua bức tường hành lang, nơi treo một tấm ảnh gia đình.
Ông ngoại ngồi giữa.
Ba người nhà chúng tôi vây quanh ông.
Con gái cười lộ cái răng sún.
Đây mới là nhà.
Tôi đặt con gái lên chiếc giường nhỏ, đắp chăn, tắt đèn.
Ánh trăng lọt qua khe rèm.
Sáng y như những đêm mười năm trước, tôi nằm một mình chiếc giường lớn.
Nhưng người giường .
Cuộc sống .
Mọi thứ đều .
Tôi khép cửa phòng con gái, quay phòng ngủ.
Chồng tôi ngồi đọc sách.
“Mệt không?”
“Không mệt.”
“Vậy lại đây.”
Tôi tựa vào vai anh.
Mười năm trước, ngày Trương rời đi, ấy nói một câu.
Câu nói ấy phá vỡ một bức tường.
Cũng phá vỡ sai lầm năm của tôi.
Nhưng đồng thời, nó ra một con đường.
Một con đường đúng.