Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/7pq46AD8tW
Bộ 6 hộp nhựa đựng thực phẩm chữ nhật Inochi (500-750-1000-1500-2000-2500ml)
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
“Hơn nữa Tiểu Bảo nhà cậu hóa hình lần đầu, đúng lúc còn ngây ngô chưa gì.”
Đồng nghiệp nháy mắt đầy ám muội với tôi.
“Cậu có thể thoải mái dạy dỗ em ấy, thành kiểu mà cậu thích. Cái gọi là gì nhỉ… hệ dưỡng thành.”
“Nhưng tốt nhất cậu nên tranh thủ khoảng thời gian mà dạy dỗ cho tốt. là mùa xuân đấy, coi chừng chưa dạy xong thì nhỏ đã phát tình rồi.”
“Đến lúc đó ấy à, người bị chơi chưa chắc là ai đâu.”
Tôi bị sặc nước, ho đến đỏ bừng mặt.
Đồng nghiệp nhìn tôi đầy kỳ quái:
“ gì mà ngây thơ , đã thú nhân rồi thì trong lòng mọi người nghĩ gì ai cũng mà.”
“ gái ông chủ còn tận ba thú nhân cực phẩm để chơi cơ.”
“Hay là thú nhân nhà cậu cũng bằng t.h.u.ố.c ổn , không cho phát tình?”
Tôi nhớ tới gương mặt lắc lư mắt mình sáng nay, còn có cảnh tượng dưới lớp chăn kia, ánh mắt phụ thuộc toàn tâm toàn ý và dáng vẻ dính người của cậu.
Im lặng một rồi nghiêm túc nói:
“Không đâu, Tiểu Mễ sức khỏe không tốt, uống t.h.u.ố.c, tốt nhất không nên dùng t.h.u.ố.c ổn .”
kia dùng t.h.u.ố.c ổn cho Mị Túc là vì chúng tôi sống chung dưới một mái nhà suốt 5 năm, nhưng như người xa lạ.
Tôi chu cấp cho anh ăn uống, cho anh một chỗ dung thân, nhưng rất ít trò chuyện, càng chưa thật lòng với nhau.
Giữa chúng tôi không có lấy một tin tưởng.
Tôi không muốn trong tình huống như vậy, vì kỳ phát tình của thú nhân mà thiết lập mối ràng buộc thân mật hơn với anh.
Nhưng … .
Trong giới của cậu, tôi là vị cứu tinh của cậu.
Đồng nghiệp không nghi ngờ gì, gật đầu.
“Nhưng cậu nên chú ý nhé. nhỏ nhà cậu yếu ớt đáng thương kia, lỡ một ngày rắn kia quay về thì đừng để nó em ấy bị thương.”
Tôi bật cười, nghĩ cũng không nghĩ:
“Không đâu.”
“Anh mong đổi chủ còn không kịp, sẽ không quay về.”
“Cho dù anh có quay thật, tôi cũng sẽ không cho phép anh hại thú nhân của tôi.”
Ngoài miệng nói vậy, nhưng nhắc kia khiến tôi ngày thấp thỏm không yên.
Tan liền lái xe về nhà.
Vừa mở cửa, lập tức bị ai đó nhào tới ôm đầy lòng.
“Chủ nhân chủ nhân, cô về rồi.”
Trong tầm mắt phía dưới, ch.óp chiếc đuôi dài màu của cậu hưng phấn run run.
Dường như căn nhà đều bị cảm xúc mãnh liệt của cậu lây nhiễm, hòa ánh tà dương cuối ngày thành những gam màu ấm áp lưu động, như khối hổ phách có chất lượng cực đẹp.
Rõ ràng đây cũng giờ tan , ánh chiều tà ấm áp như vậy chiếu nhà, mọi thứ lạnh lẽo vô .
một khung cảnh, chỉ là có thêm một Tiểu Mễ sẽ lắc lắc ch.óp đuôi đứng chờ ngoài cửa, vì tôi về nhà mà vui mừng nhảy nhót.
là tất đều trở nên biệt.
Tôi cúi mắt cười khẽ.
như cách rất lâu rồi, giờ khắc đây, tôi đột nhiên được ý nghĩa của sự bầu bạn mà người bạn kia muốn dành cho tôi.
Tôi giơ xoa đôi tai mềm mại của thiếu niên.
“Trên đường về tôi nghĩ cho cậu một cái tên, theo họ của tôi, gọi là Nhan Ức, cậu thích không?”
Không ai chú ý tới.
Cách đó không xa, một bóng người cao gầy xuyên qua cánh cửa còn hé mở, thu trọn cảnh tượng ấm áp nơi huyền quan mắt.
Chiếc đuôi rắn dài mảnh quất mạnh lên thân cây, để vết hằn rõ rệt đến ghê người.
9
Tôi đóng cửa.
Một bàn khớp xương rõ ràng bỗng chặn ngang khe cửa.
Tôi giật mình, theo phản xạ ngẩng đầu nhìn sang.
Mị Túc chẳng biết đã đứng cửa từ lúc nào, vẻ mặt bình tĩnh đến q.u.ỷ dị, lặng lẽ nhìn tôi.
Đôi mắt sâu không thấy đáy.
như mồi bị rắn độc nhắm trúng, người tôi lạnh toát.
Anh cứng nhắc kéo khóe môi lên.
Giọng điệu dịu dàng mà q.u.ỷ quyệt.
“Chủ nhân, tôi bị người bắt mất rồi, là cô không tìm tôi, hay là không tìm được tôi?”
“ thú nhân là nào?”
“Hửm?”
“Tôi mất tích có một tháng mà cô đã thú nhân rồi, có phải quá tổn thương lòng người, quá lạnh lùng vô tình không?”
Bàn nắm nắm cửa của tôi dần siết c.h.ặ.t hơn.
Đến giờ Mị Túc cho rằng mình bị người bắt sao?
Từ lúc nào anh thật sự ngây thơ đến mức đó vậy?
Tôi vừa mở miệng.
Mị Túc cúi mắt nhìn bàn tôi siết c.h.ặ.t t.a.y nắm cửa đến trắng bệch.
“Chủ nhân, nếu tôi đã tự mình tìm được đường về nhà.”
“Cô cũng không cần thú nhân vật thay nữa.”
“Vứt kia ra ngoài , chúng …”
Tôi đột ngột cắt ngang anh:
“Tại sao?”
Đây có lẽ là lần đầu tiên bị tôi ngắt mà Mị Túc còn cười.
Anh hỏi ngược tôi:
“Cái gì?”
như thật sự hoàn toàn không tôi hỏi điều gì.
Tôi hít sâu một hơi, bảo Nhan Ức về phòng ngoan ngoãn chờ tôi .
Thấy vẻ mặt tôi nghiêm túc, Nhan Ức chớp chớp mắt, có lo lắng, nhưng cuối ngoan ngoãn nghe tôi.
Đợi đến khi nhìn thấy Nhan Ức phòng, tôi quay đầu , khó nhìn Mị Túc.
“Anh không phải bị bắt .”
“Là tôi bán anh cho nền tảng giao dịch, nền tảng sẽ bán anh cho chủ .”
“Hôm họ đưa anh , những gì họ nói đều là thật.”
“Mị Túc, đừng giả vờ ngốc nữa.”
“Chẳng phải đây là điều anh muốn sao? Đổi một chủ nhân .”
Tôi nhìn anh.
Ánh mắt bình tĩnh và nghiêm túc.
“Điều anh hằng mong ước chẳng phải chính là rời xa tôi, có được chủ nhân sao?”
“Tôi không có ý kiến gì với chuyện đó, thậm chí còn giúp anh một . Nói cho , anh còn nợ tôi một cảm ơn đấy.”
Theo câu chữ của tôi rơi xuống, vẻ dịu dàng bình tĩnh mà Mị Túc gắng gượng duy trì cũng vỡ tan.