Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/4AwW2uDTur

Tẩy Lồng Máy Giặt Camilla 300gr + Tẩy Mốc Gioăng Cao Su Cao Cấp Camilla 100gr

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 5

10

Sự im lặng lan tràn.

Một lâu sau, tôi mất kiên nhẫn, dùng sức đóng mạnh cửa lại.

Thế nhưng Mị Túc không hề rút tay về, mặc cho khung cửa nện mạnh lên tay anh.

“Điều tôi hằng mong ước…” Anh như chẳng cảm thấy đau, lẩm bẩm lặp lại.

Không biết có phải ảo giác không, tôi vậy lại mơ hồ cảm thấy vành trắng lạnh của Mị Túc hơi ửng đỏ.

“Cô đem tôi bán như một món đồ, vậy năng đầy lý lẽ rằng đó là điều tôi hằng mong ước.”

Anh thậm chí không gọi tôi là chủ nhân nữa.

gọi thẳng lẫn tên.

“Nhan Di, rốt cuộc cô xem tôi là cái gì?”

“Cô xem 5 năm chúng ta ở bên nhau là cái gì?”

Tôi bất lực cau c.h.ặ.t mày.

“Đừng vô lý nữa.”

“Là anh lén sau lưng tôi nhận một cô gái khác làm chủ nhân .”

Lời vừa thốt , từ tận đáy lòng tôi dâng lên cảm giác chán ghét.

Tranh cãi xem ai làm tổn thương ai , ai làm tổn thương ai nhiều hơn hoàn toàn vô nghĩa, phí thời gian.

Tôi chặn cửa lại, trực tiếp liên hệ giao dịch.

Thông báo cho bọn biết chuyện Mị Túc gây rối cửa nhà tôi .

Sau đó liên lạc bảo vệ khu dân cư, nhờ đưa Mị Túc đi giám sát tạm thời cho tới khi của tới đón.

Xử lý xong mọi chuyện, tôi mới lạnh nhạt ngẩng .

anh cũng không sai. kia anh là thú nhân của tôi, không khác gì những món đồ sở hữu khác của tôi.”

“Tôi vốn có quyền quyết định anh ở hay đi, tương lai của anh, mọi thứ thuộc về anh.”

“Tôi bán anh đã sao? Tôi bán bán thôi.”

Trên mặt Mị Túc vẫn chẳng có bao nhiêu thay đổi.

có chiếc đuôi rũ thẳng xuống đất.

Anh cúi , trong tầm là cánh cửa nhà bị sợi xích khóa chắn lại. Rõ ràng cách một đường, nhưng anh thế nào cũng không thể bước được.

Rất lâu sau, bóng dáng bảo vệ đã xuất ở không .

Xác nhận Mị Túc sẽ không chạy nữa, tôi định đóng cửa.

Mị Túc đột nhiên lên tiếng, giọng điệu bình thản đến mức như không phải chuyện của chính mình.

đã tìm cho tôi chủ mới rồi.”

đó cũng trẻ tuổi, xinh đẹp lại giàu có, chẳng hề kém cô chút nào.”

Tôi hoàn toàn đóng cửa lại, loáng thoáng nghe thấy câu cuối cùng của anh.

“Tôi đâu phải không thể thiếu cô, tôi ghét cô nhất.”

“…”

Ồ.

sao chứ.

11

Sau khi theo sát giao dịch, xác nhận Mị Túc sự đã tới nhà chủ mới, tôi mới hoàn toàn thở phào nhẹ nhõm.

xin lỗi tôi, rằng đưa Mị Túc tới nhà chủ mới, anh đã nhân nhân viên không để ý lén bỏ chạy. Là sơ suất trong công việc của bọn , nên sẵn sàng bồi thường cho tôi một khoản tiền.

Rất ít.

Nhưng có hơn không.

Tôi nhíu mày nhận lấy.

Chuyện phiền phức vừa giải quyết xong, chuyện khó xử khác lại nối tiếp kéo tới.

một buổi tối vài ngày sau, tôi bỗng phát Nhan Ức hình như phát tình.

Dấu hiệu bắt từ việc cậu đột nhiên từ chối cùng tôi.

kia tôi cũng không cùng thú nhân, cậu ở hình dạng mèo nhỏ, vừa mềm vừa ngoan, mỗi tối ôm mèo thơm phức khiến giấc của tôi ngon hơn.

Sau cậu đột nhiên hóa hình, ban đêm vẫn theo thói quen tới làm ấm chăn cho tôi. Tôi mấy lần khéo léo từ chối, nhưng vừa đối diện đôi ngây thơ vô tội kia một chữ cũng không nên lời.

Cứ thế kéo dài tới tận bây giờ.

Cho tới khi cậu đột nhiên khăng khăng sofa.

“Chủ nhân xin cô đó, xin cô .”

Nhan Ức liên tục cọ tay tôi.

“Tôi sự sofa.”

“Chủ nhân là tốt tôi nhất.”

Cậu làm nũng đáng yêu quá mức.

Tôi đành đồng ý.

Đến tối, tôi lén khách, mới phát Nhan Ức không ngừng cọ cọ lên tấm chăn sofa. Sắc mặt đỏ bừng, khó chịu đến mức rên ư ử. Dường như ý thức của cậu cũng đã hơi mơ hồ, ngay khi tôi tới gần cũng không phát .

Lại gần hơn, tôi mới thấy bên dưới Nhan Ức đều là quần áo hôm nay tôi bỏ máy giặt.

“Nhan Ức?”

Cậu bị tôi dọa giật mình, run lên.

Mọi chuyện lập tức trở nên hơi tệ.

“Xin lỗi chủ nhân, xin lỗi… tôi cũng không biết mình bị làm sao nữa.”

“Quần áo… quần áo bẩn rồi, tôi đi giặt ngay đây.”

Nhan Ức hoảng loạn đứng dậy, tôi mới phát cậu đều ánh lên màu hồng nhạt.

Cậu ôm quần áo chân trần đi về phía tắm, đôi chân dài mảnh khảnh dường như run run.

Tôi bắt lục tìm trong những biện pháp ứng phó kỳ phát tình của thú nhân. Thú nhân mèo phải làm sao nhỉ…?

Thuốc?

Thôi bỏ đi.

Tránh ánh sáng?

Tôi tắt luôn ngọn đèn khách vừa bật lên.

Cung cấp chỗ để phát tiết?

Tôi đi tới phía sau Nhan Ức, khẽ hỏi:

“Khó chịu lắm à?”

Chiếc đuôi lông xù sốt ruột liên tục quét giữa chân tôi. Trong giọng cậu đã lẫn tiếng nức nghẹn, cầu xin tôi:

“Chủ nhân, chủ nhân tránh tôi một chút, tôi…”

một chút?”

Tôi nhướng mày, vừa lùi lại một bước.

Nhan Ức lập tức cuống quýt quay , khóe đỏ ửng một mảng, nốt ruồi son dưới càng thêm diễm lệ. Cậu hoảng loạn đến mức ăn lộn xộn.

“Gần một chút, đừng .”

“Xin chủ nhân .”

“Tôi không cách chủ nhân quá , tôi…”

Tôi dùng nước lạnh rửa tay rồi đi tới gần cậu.

Con mèo ngốc dường như đến việc mình có kỳ phát tình cũng không biết.

“Được rồi, chủ nhân giúp cậu.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.