Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/10zjxdJVoy
Dầu gội dược liệu Nguyên Xuân Xanh dưỡng tóc 470g KM 50g
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
“Có thể sờ đuôi tôi được không?”
“ với nó được, chỉ cần cô chịu chạm vào nó.”
Tôi từ chối thẳng thừng:
“Không, tôi g.h.ê.”
Túc khựng lại.
như đột nhiên không chịu nổi .
Tiếng thở hỗn loạn rơi bên tai tôi, ngay vài giọt nước lạnh buốt rơi da tôi.
“Xin lỗi, chủ nhân, tôi hối hận . Hôm trên xe tôi không nên với cô những lời như vậy.”
“Những lời đều không phải , tôi chỉ là… nhất thời không nghĩ thông.”
“Tôi không hiểu vì sao ở tôi lại như nước lặng, chỉ khi ra ngoài mới cảm mình sống. Tôi nhất thời m.a xui q.u.ỷ khiến.”
“Tha thứ cho tôi được không? này tôi chỉ tốt với mình cô thôi, tôi thậm chí có thể chấp nhận đen kia.”
Lời xin lỗi đến muộn như chiếc lông vũ nhẹ nhàng lướt qua tim.
Chỉ trong khoảnh khắc, vết xước để lại đã cuốn sạch.
Tôi hoàn toàn không thể phần áy náy này lay động dù chỉ .
Hơn , tôi nghĩ có lẽ anh chưa biết.
“Anh ở vô vị, không có ham , không có kích thích, là vì trong máy lọc không khí tôi luôn cho t.h.u.ố.c ổn định chuyên dụng cho thú nhân loài rắn.”
“Bởi vì tôi không thích anh. Tôi đối với anh chẳng có ham , tôi cảm anh nhạt nhẽo vô vị như vậy.”
“Anh cầu nhầm người .”
14
Sắc đỏ ửng trên mặt Túc thoáng chốc biến mất, thay vào là màu trắng bệch.
Lực giam giữ tôi của anh nhỏ đi, tôi nhân cơ hội thoát ra, không quay đầu mà chạy thẳng vào sân.
Nhan Ức lo lắng cho tôi vừa lúc chạy ra đón.
Cậu vừa nhìn Túc thì lông đuôi đã xù cả như sóc lớn, vậy mà vẫn không hề dừng bước lao về phía tôi.
Túc cứ thế nhìn, đột nhiên tiếng:
“Nhan Di. Tôi là món quà mà bạn cô để lại trước lúc lâm chung.”
“Cô không thể đối xử với tôi như vậy, không thể chà đạp tấm của bạn cô như thế?”
“Cô vậy chắc chắn khiến cô ấy đau .”
Bước chân tôi khựng lại.
Cúi mắt xuống, chỉ do dự trong thoáng chốc vẫn nắm lấy tay Nhan Ức, không quay đầu mà đi thẳng vào .
Nhan Ức bước sát theo tôi, chiếc mũi nhỏ không ngừng ngửi ngửi, lén dùng đuôi quét qua những chỗ trên người tôi vương mùi do đuôi rắn quấn lại.
Cậu rất nghiêm túc nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi.
“Chủ nhân, cô đừng buồn.”
“Nếu bạn của cô biết thú nhân mà cô ấy tặng lại đối xử với cô như vậy, chắc chắn trên trời sốt ruột quay vòng vòng .”
“Cô không vì cô ấy mà mãi mãi, vô điều kiện bao dung nhẫn nhịn Túc , chắc chắn cô ấy và yên .”
“Với lại…”
Nhan Ức bỗng hóa về hình dạng đen, quấn quanh chân tôi cọ cọ lui nũng.
Đợi đến khi tôi cúi xuống vuốt ve cậu, cậu mới khẽ với tôi:
“Tôi luôn ở bên chủ nhân, mang theo cả phần của bạn cô .”
“…”
Sống mũi tôi cay , không nhịn được mà bật cười, ôm Nhan Ức vào .
“Được.”
“Xin lỗi cậu nhé, chủ nhân không xử lý tốt chuyện của thú nhân cũ. Anh ta có dọa cậu sợ không?”
Nhan Ức nhăn nhăn mũi, mạnh miệng:
“ có. Nếu sự đ.á.n.h nhau, tôi có thể c.ắ.n xuyên bảy tấc của hắn chỉ trong phát.”
“ … ! Chủ nhân đừng cười tôi mà!”
15
khi nhận được tin, phía nền tảng chạy với tốc độ cực nhanh, gần như chỉ chênh lệch trước với lúc tôi rời đi.
Túc hoàn toàn không thời gian bỏ trốn.
Mà dường như anh chẳng định chạy, chỉ lặng lẽ đứng yên tại chỗ.
này người môi giới với tôi.
Vị chủ mới Túc từ chối kia đã chọn trả hàng. bọn họ đổi cho anh hết chủ này chủ khác, nhưng ai trả hàng, cuối cùng sự hết cách .
“Thú nhân có phẩm tướng tốt như vậy, không thể lãng phí được.”
Giọng người môi giới đầy bất lực:
“Chúng tôi đưa cậu ta trung tâm gây . Kết quả cậu ta lại c.ắ.n thương mấy rắn cái, đành phải giam riêng cậu ta lại, mỗi ngày dùng máy móc thu thập t.i.n.h d.ị.c.h của cậu ta để nhân nhân tạo.”
“Thưa cô, biết sớm rắn này là kiểu như vậy thì lúc trước thế nào chúng tôi không nhận cậu ta.”
Tôi nhún vai, không .
Cúp điện thoại xong, tôi tiếp tục câu cá.
Cá ở dòng sông tự nhiên hoang dã này cực kỳ ngon. Cuối tuần được nghỉ, tôi nghĩ bụng ra ngoài săn đồ mang về tạo bất ngờ cho Nhan Ức.
Về , như mọi ngày, Nhan Ức vẻ lắc đuôi nhào , chụt cái mặt tôi.
“Chào mừng chủ nhân về !”
Tôi đưa cho cậu xem xô cá.
Đôi mắt xinh đẹp của Nhan Ức lập tức mở to tròn, cảm xúc cho đầy không thiếu nào.
“Wow, chủ nhân giỏi quá.”
Đôi mắt cậu đảo qua đảo lại, đột nhiên buông câu tôi nghẹn họng.
“Chủ nhân là thần của tôi.”
Nhan Ức quan sát phản ứng của tôi, dường như nhận được phản ứng mà cậu mong , ánh mắt lại trở nên trong veo.
Cậu dò hỏi mở miệng lần :
“Chủ nhân là chị duy nhất của tôi?”
“……”
Không thể nhịn nổi …
Tôi nghiến răng nghiến lợi:
“Ai dạy cậu mấy câu này?”
Nhan Ức giật giật tai, lại rụt cổ, thành đáp:
“Anh bươm bướm.”
“Anh ấy vậy chủ nhân cực kỳ cực kỳ bất ngờ.”
Đáng c.h.ế.t .
Đem phong cách của đáng yêu tôi bẻ lệch luôn .
Tôi nghiêm túc :
“ này đừng chơi với anh ta , anh ta hư cậu .”
“Ò.”
Nhan Ức “hì hì” cười lại dính .
“Tôi chỉ thích chơi với chủ nhân thôi…”
“Chủ nhân, tối nay chúng ta có thể chơi không?”
“Nhìn cá là tôi hưng phấn vẻ lắm luôn.”
Khóe miệng tôi giật giật.
này rõ ràng là chơi tôi thì có.
“Được không mà…được không mà?”
nhỏ vẻ, online gửi lời mời.
(Hết).