Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6AcyhL27Sz

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Mẹ tôi giật lấy điện thoại: “Mày nói dối! Mày chỉ là không muốn nuôi bố mẹ thôi!”
“Mỗi tháng ngày mùng 1 tôi vẫn chuyển cho hai người 1.000 tiền cấp dưỡng. Nếu thấy không đủ thì có thể kiện tôi ra tòa.”
“Một nghìn? Bố mày phải mổ não, mười vạn còn chưa đủ!”
“Cửa hàng ở quê tôi không lấy, hai người có thể bán đi mà làm phẫu thuật cho ông ấy, nói tóm lại tôi sẽ không đưa thêm một xu nào.”
“Mày… mày… Trần Tịnh! Giờ trong mắt mày toàn là tiền, còn tình thân đâu rồi?”
Đối mặt với sự điên cuồng của mẹ, tôi rất bình thản:
“Tình thân của tôi đã sớm biến mất trong từng lần dối trá của các người rồi.”
19
Sau khi kết thúc đợt khảo sát ở nước ngoài, tôi cùng Tô Dĩ Nhiên khởi nghiệp.
Tin tức từ quê lần lượt truyền đến.
Mẹ tôi bán rẻ cửa hàng, làm phẫu thuật cho bố.
Trong thời gian ông ấy hồi phục, Trần Quang Diệu trộm nốt hai mươi vạn còn lại, mua thêm một chiếc xe.
Bố tôi tức đến mức lại phải nhập viện, nhưng Trần Quang Diệu vẫn dửng dưng: “Trần Tịnh lấy của bố mẹ hơn trăm vạn, con lấy hai mươi vạn thì sao?”
Mẹ tôi đập n.g.ự.c than trời: “Nó lấy hơn trăm vạn vốn dĩ là tiền của nó, còn mày, mày đã từng đưa một xu nào cho nhà chưa?”
Thì ra, bà ấy luôn biết tôi chỉ lấy lại tiền của chính mình, và cuối cùng cũng thừa nhận em tôi chưa từng bỏ tiền cho gia đình.
Cái gọi là tôi ăn nhiều thì em tôi đóng góp ít chỉ là lời nói dối để lừa tôi.
Sau đó, mẹ tôi kiện tôi ra tòa.
Trong phiên hòa giải trước khi xét xử,
Bố mẹ tôi quỳ xuống trước mặt hòa giải viên, cầu xin tôi tha thứ:
“Tịnh Tịnh, bố mẹ sai rồi, sau này sẽ không lừa con nữa. Những tiền và vàng con mang đi, bố mẹ cũng không đòi lại nữa, chúng ta sống yên ổn với nhau được không?”
Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt đẫm lệ của họ,
Trong đó không hề có chút ăn năn nào, chỉ có nỗi sợ hãi vì mất đi ‘máy rút tiền’.
Đến nước này rồi, họ vẫn đang diễn.
Thế là tôi từ chối hòa giải, tòa xử tôi phải cấp bao nhiêu thì tôi cấp bấy nhiêu.
Đồng thời, tôi kiện Trần Quang Diệu ra tòa, yêu cầu trả lại khoản vay mười vạn.
20
Hai vụ kiện xong xuôi, bố mẹ và em trai tôi cuối cùng cũng hiểu rằng tôi thật sự đã đoạn tuyệt với họ.
Liên hệ giữa tôi và họ, chỉ còn lại 1.000 tệ mỗi tháng vào ngày mùng 1.
“Trần Tịnh, mày đừng có hối hận, con gái rồi cũng phải có nhà mẹ đẻ mà.”
“Có thể cùng nhau nâng đỡ mới gọi là gia đình, còn bám lấy tôi hút m.á.u thì chỉ là địa ngục.”
Họ quấy rối tôi suốt hai năm trời,
Không chỉ đánh giá thấp cửa hàng của tôi, chửi bới tôi khi tôi livestream, để lại lời lẽ vu khống trên tài khoản mạng xã hội của tôi.
Tôi đã chặn mấy chục tài khoản phụ của họ.
Đến năm thứ ba, dì cả tìm đến tôi, nói rằng em tôi càng ngày càng quá đáng, bố mẹ tôi hiện rất hối hận, thường xuyên nhớ lại sự tử tế của tôi với họ, mong tôi về nhà thăm.
Tôi từ chối: “Dì à, có nhiều chuyện không phải cứ xin lỗi là có thể tha thứ. Nếu bây giờ cháu tha thứ cho họ, thì phải đối mặt với bản thân trước đây thế nào?”
Dì không hiểu được.
Nhưng, vào thời điểm này tôi cũng không cần ai hiểu nữa.
Thế giới là của chính mình, chẳng liên quan đến người khác.
Chỉ cần tôi đủ mạnh mẽ và đầy đặn trong tâm hồn, nội tâm vững vàng, thì sẽ không bao giờ bị mắc kẹt trong cái gia đình nguyên sinh tồi tệ đó nữa.
Vì vậy, việc người thân có yêu tôi hay không, đã không còn quan trọng.
Tôi sẽ mãi mãi yêu chính bản thân mình.
(Hết).