Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/AKX9OX3I0t
Cây chà sàn nhà tắm, chổi cọ sàn và gạt nước 2 trong 1– Parroti Easy ES04
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Chương 400: đoạn tử tuyệt tôn
Bé A Tuế nhìn sư phụ nhà mình, hơi trừng lớn đôi .
“ sư phụ cũng quen dì Bà sao?”
Lúc trước Tam sư phụ nói canh của bà không ngon, làm như ông ấy đã từng uống vậy.
Trọng nghe vậy thì gật đầu, rồi lại lắc đầu.
“Cũng coi như là quen biết.”
Thật ra người ông quen là Bà nhiệm kỳ trước, nhưng Bà nhiệm kỳ này ông cũng ít nhiều biết được vài tật xấu của bà ta.
Đem canh Bà nhà mình uống thay nước lã.
Một ngày mười canh thì mất bảy tám canh chìm tình trạng mất trí nhớ.
Người giây trước vừa gặp có khi giây sau đã quên sạch sành sanh.
Nhưng giá trị vũ lực thì lại nhất các đời Bà.
Phải biết rằng địa phủ bây chia năm xẻ bảy mà vẫn chưa sụp đổ hoàn toàn, bà ta đóng một vai trò vô then chốt.
thầy trò bé A Tuế Trọng kẻ hỏi người đáp, Tư Bắc Án đứng bên cạnh từ đầu đến cuối không hề tiếng.
Bé A Tuế dường như chú ý tới sự im lặng thường của Tiểu Án Án, lúc này mới quay đầu lại hỏi cậu bé.
“Tiểu Án Án có muốn đi gặp ba của cậu không?”
A Tuế vừa mới giúp anh trai ở làng chài gặp lại ba, cô bé chơi thân với Tiểu Án Án hơn, nếu Tiểu Án Án muốn gặp, cô bé chắc chắn sẽ giúp.
Trẻ con đối với ba mẹ chưa từng gặp mặt luôn có một nỗi chấp niệm mãnh liệt.
Tiểu Án Án tuy không giống những đứa trẻ bình thường , nhưng cậu bé cũng là trẻ con.
A Tuế tưởng mình nói vậy thì Tiểu Án Án sẽ rung động, nào ngờ cậu bé chỉ hơi rủ , sau đó dứt khoát từ chối.
“Không cần đâu.”
Người từ lúc sinh ra đã chưa từng gặp mặt, bây càng không cần phải gặp.
Huống hồ đối phương chỉ là một tử hồn.
Sự tồn tại của người ba, cũng giống như người mẹ hiện tại của cậu bé, ngoại trừ một chút vướng bận về mặt huyết thống ra thì thực chất có cũng được mà không có cũng chẳng sao.
Thấy cậu bé từ chối, A Tuế chỉ nghiêng đầu nhìn chứ không hề khăng khăng ép buộc.
“Không gặp thì thôi vậy, đúng lúc dì đó cũng hơi hung dữ.”
Canh của dì ấy toàn nấu bằng ác hồn, dữ dằn quá đi mất.
Miệng A Tuế tuy nói vậy, nhưng trên đường sư phụ trở về, cô bé vẫn không nhịn được mà hỏi.
“ sư phụ, A Tuế không nhìn thấu được số mệnh của Tiểu Án Án, tại sao ba cậu ấy lại không cần cậu ấy vậy?”
Điều này A Tuế cũng lờ mờ nghe được từ mấy người lớn tán nhỏ to bữa tiệc.
Ba của Tiểu Án Án sau khi cậu bé sinh ra đã bỏ nhà ra đi, nghe đồn sau đó ở bên ngoài.
Cũng vì vậy mà mẹ Tiểu Án Án không ưa cậu bé, luôn thấy cậu bé là đồ xui xẻo.
Trọng thấy cô bé tò mò nhưng lại không trực tiếp trả lời, ông chỉ trầm ngâm một tiếng rồi hỏi ngược lại.
“A Tuế có biết Án nghĩa là gì không?”
A Tuế nghiêng đầu, cô bé làm sao biết Án là gì, nhưng hình như cô bé từng nghe Tiểu Án Án nói qua.
“Là ạ?”
Người lớn thích dùng tên cối để đặt tên cho trẻ con, chuyện này chẳng có gì sai cả.
sư phụ gật đầu với cô bé, đồng thời giải thích.
“ bạch đàn, hay người ta đồn gọi là đoạn tử tuyệt tôn, người nhà thằng bé dùng chữ này để đặt tên cho nó, ta thấy khá là bất ngờ.”
Từ đó có thấy người dùng chữ này đặt tên cho cậu bé không hề thích đứa trẻ này đến nhường nào.
Bé A Tuế nghe câu này thì sững sờ.
đoạn tử tuyệt tôn sao?
Tiểu Án Án ư?
Thảo nào, trước đây A Tuế hỏi chữ Án của Tiểu Án Án là gì, cậu bé chỉ nói đó là một loài .
Nhớ lại chuyện này, A Tuế bỗng nhiên mất hứng, thậm chí tức giận phồng má.
“Chắc chắn là do người dì xấu xa kia đặt!”
Ngập ngừng một lát, cô bé nói tiếp.
“Ba của Án Án cũng là đồ tồi.”
Nghe nói tên của trẻ con đa phần đều do ba quyết .
Nếu là ba Án Án đặt tên thì khỏi phải nói, ông ta là người xấu!
Nếu là mẹ Án Án đặt tên thì ba cậu bé cũng là người xấu, nếu không phải do ông ta vắng mặt, Tiểu Án Án sẽ không đặt một cái tên như vậy.
Có lẽ thấy cô bé tức giận phồng má, Trọng hơi buồn cười vò vò mái tóc xoăn nhỏ của cô bé, nói.
“Đó là tên của thằng bé chứ có phải tên của con đâu, con tức giận làm gì?”
A Tuế ngửa đầu nhìn ông, khuôn mặt nhỏ nhắn vô nghiêm túc.
“Vì Tiểu Án Án là bạn tốt của A Tuế!”
Bạn tốt bắt nạt, cô bé tức giận chẳng phải là chuyện bình thường sao.
Thôi bỏ đi, sư phụ không có bạn tốt, ông ấy không hiểu đâu.
A Tuế nghĩ như vậy, nhìn sư phụ nhà mình lắc lắc đầu rồi tự bước đi.
Trọng nhìn bóng lưng nhỏ bé làm ra vẻ sâu sắc của cô nhóc, mi tâm hơi giật giật.
Luôn có giác ánh ban nãy của cô bé là đang chê bai nói xấu ông thì phải?
Sớm biết thế…
Thôi vậy, thế đi.
…
Bé A Tuế tuy là trẻ con nhưng cô bé không phải là một đứa trẻ tùy tiện tội cho người .
Tuy không nhìn rõ số mệnh, nhưng cô bé có đi hỏi mà.
Thế là A Tuế tìm đến ông ngoại.
Ngay tối hôm đó, Nam Phong đích thân gọi một cuộc điện thoại cho cụ Tư.
Cụ Tư vốn tưởng là chuyện liên quan đến cháu trai nhà mình ở nhà họ Nam, nào ngờ đối phương lại chủ động đưa ra một lời mời .
“Ông nói… ai hẹn gặp tôi cơ?”
Đầu dây bên kia, cụ Tư xoa xoa tai, dường như thấy mình ảo thính.
Bên này, Nam Phong vẻ mặt vẫn như thường, nhìn cô cháu gái ngoại đang đưa trông mong nhìn mình, thản nhiên bày tỏ.
“Cháu gái ngoại của tôi, A Tuế, con bé muốn hẹn ông ra ngoài gặp mặt.”
Cụ Tư không biết nói gì.
Sống đến ngần này tuổi, đây là đầu tiên một đứa trẻ con hẹn đi .
Cụ Tư tuy thấy không tin nổi, nhưng nghĩ đến hành động của đứa trẻ đó trước đến nhà họ Tư cũng như bản lĩnh của cô bé, cụ im lặng nửa ngày rồi vẫn đồng ý.
Buổi trưa ngày hôm sau, một già một trẻ ngồi cửa hàng mà A Tuế thường hay lui tới.
Sống đến độ tuổi này, đây là đầu tiên cụ Tư bước vào một cửa hàng có phong cách trang trí trẻ con đến vậy.
Lại nhìn thực đơn xanh xanh đỏ đỏ đưa ra trước mặt, cụ Tư ngay cả nhìn cũng chẳng muốn nhìn.
Nhân viên phục vụ không nhận ra cụ Tư nhưng lại nhận ra A Tuế, thấy cô bé hiếm khi đi một người lớn tuổi tới đây liền bóp giọng nói.
“Hôm nay Tuế Tuế đi với ông nội sao? Vậy có muốn nếm thử phần khổng lồ mới ra của cửa hàng chúng ta không? Ông nội không được đồ lạnh thì có bánh ngọt này, có loại không đường đấy.”
Cụ Tư thấy nhân viên phục vụ hiểu lầm, vừa tiếng từ chối thì thấy cô nhóc đối diện vẻ mặt đứng đắn gật gật đầu với đối phương.
“Lấy phần này đi ạ.”
Nói rồi lại quay sang nói với cụ Tư: “A Tuế mời ông .”
Cụ Tư cạn lời.
ơn, ông không có hứng thú gì cả.
Rất nhanh phần đã được mang , bé A Tuế nhìn bát khổng lồ trước mặt, sáng rực .
Nhưng cô bé cũng không quên mục đích hôm nay tới đây.
Múc một miếng ngọt lịm xong, cô bé mới lưu luyến đặt thìa xuống, chuyển sang mở lời với cụ Tư ngồi đối diện, hỏi ông.
“Ông Tư ơi, ông có biết tên của Tiểu Án Án là do ai đặt không ạ?”
Cụ Tư biết giao tình duy nhất giữa nhà mình đứa trẻ này chỉ có Tư Bắc Án, nhưng nghe đối phương vừa mở miệng đã hỏi chuyện này, lòng vẫn có chút không vui.
Ánh cụ sầm xuống, nhìn cô bé: “Cháu hỏi chuyện này để làm gì?”
“A Tuế muốn biết mà.”
Phải làm rõ ai là người đặt tên trước đã, cô bé mới quyết sẽ giúp Tiểu Án Án trút giận đầu ai.
Cô bé đều nghe nói cả rồi, lúc cô bé ngủ say, Tiểu Án Án luôn túc trực bên cạnh cô bé, thậm chí muốn dùng pháp ấn Phán Quan để gọi cô bé trở về.
Cụ Tư thấy dáng vẻ lý lẽ hùng hồn của cô bé, một lão già luôn chừa lại ba phần đường lui khi nói chuyện với người như ông, khi đối mặt với một cô nhóc thẳng thắn như vậy nhất thời cũng có chút không rõ rốt cuộc là vấn đề của ai.
Nhưng nể tình cô bé đã giúp đứa trẻ kia đứng được, cụ Tư vẫn mở lời, giọng nhạt nhẽo nói.
“Là ba của thằng bé.”
Cái tên này cũng là thứ duy nhất mà người cha tốt đó để lại cho cậu bé.
Bởi vì sau khi để lại cái tên này, anh ta đã dứt khoát rời khỏi nhà họ Tư.
Đợi đến khi ông tìm được anh ta một nữa, thứ ông nghe được lại là tin tức người con trai tốt của ông, người thừa kế đã sẵn của nhà họ Tư…
vì tuẫn tình theo một người phụ nữ!
Chương 401: Ba của Tiểu Án Án, Tư Nam Hành
Cụ Tư cũng giống như rất nhiều bậc gia trưởng của các gia tộc lớn.
Sau khi nhà họ Tư đạt đến một vị thế tương đối, cụ liền một lòng muốn bồi dưỡng một người thừa kế hoàn hảo.
Ba của Tư Bắc Án là Tư Nam Hành là người thừa kế mà cụ gửi gắm kỳ vọng cao, tự tay chỉ dạy bồi dưỡng nên.
Ngoại trừ việc xử lý công việc đôi khi hay tính ra thì Tư Nam Hành ở phương diện đều có coi là hoàn hảo không tì vết.
Lúc bấy thực lực nhà họ Tư nhà họ Sài ngang ngửa nhau, nhà Tư Sài cũng đã ngầm lời hứa liên với nhau từ lâu.
Tư Nam Hành đẹp trai, năng lực giỏi, làm người lại đoan có nguyên tắc, Sài Tinh Tinh từ khi biết giao ước giữa nhà liền mặc anh là vị phu của mình, ra ngoài càng tự xưng là vị thê.
Nào ngờ, Tư Nam Hành lại ném cho cô ta một trò đùa lớn.
Anh yêu một người phụ nữ, thậm chí vì cô ấy mà từ chối rõ ràng việc liên với cụ Tư.
Không chỉ Sài Tinh Tinh tức giận, cụ Tư cũng tức giận không kém.
Không phải vì cụ thích con người Sài Tinh Tinh đến mức nào, mà là vì quyết này của Tư Nam Hành sẽ làm rối loạn toàn bộ sự sắp xếp của cụ.
Tư Nam Hành vấp phải sự phản đối của tất cả người trên dưới nhà họ Tư.
Nhưng không ai ngờ được, đứa con nhà người ta được tất cả phụ huynh giới công nhận, một người đã nghe lời ngoan ngoãn hơn mươi năm, đột nhiên lại trở nên nổi loạn.
Anh nghĩa vô phản cố chạy theo tình yêu của mình, thậm chí có cả tư thế sẵn sàng vứt bỏ thứ.
Ngay lúc cụ Tư suýt anh chọc cho tái phát bệnh tim thì người phụ nữ kia đột nhiên qua đời.
Không có bất ai động tay, hay nói cách là có người động tay nhưng không để ai nhìn ra vết tích.
Nói chung cô ta thế đột ngột đi.
Mất đi tình yêu đích thực, Tư Nam Hành phải chịu một đòn đả kích chưa từng có.
Cả người anh bộc lộ ra một sự suy sụp trước nay chưa từng thấy.
Cụ Tư lại rất lấy làm may mắn, để không cho chuyện vượt khỏi tầm kiểm soát của mình một nữa, cụ lấy cớ ốm đau, ép Tư Nam Hành thực hiện nghĩa vụ người thừa kế nhà họ Tư để liên với nhà họ Sài.
Cụ đến nay vẫn nhớ rõ ánh mà cậu con trai cả xuất sắc bộc lộ với mình nói chuyện cuối trước giường bệnh ngày hôm đó.
Cuối anh cũng vẫn phải thỏa hiệp.
Hoặc đối với Tư Nam Hành lúc bấy mà nói, người anh yêu đã rồi, vậy thì lấy ai cũng như nhau cả thôi.
Nhà họ Tư nhà họ Sài tổ chức một nghi thức kết vô long trọng.
Tư Nam Hành Sài Tinh Tinh kết thành vợ chồng.
Một năm sau, Sài Tinh Tinh sinh hạ một đứa bé.
Tất cả người đều rất vui mừng.
Ngay lúc họ tưởng rằng chuyện đã trở về đúng quỹ đạo phát triển theo chiều hướng tốt đẹp.
Tư Nam Hành đột ngột biến mất không báo trước.
Anh đi một cách dứt khoát, không để lại dù chỉ là một lời nhắn nhủ cho bất kỳ ai.
như đã hoàn thành xong sứ mệnh của trưởng nam nhà họ Tư, anh vứt bỏ thứ rồi rời khỏi ngôi nhà đó.
Không lâu sau, cụ Tư chờ được tin anh tự sát vì tình.
Có lẽ ngay từ lúc người phụ nữ kia qua đời, cậu con trai cả của ông cũng đã theo rồi.
Chuyện này lúc bấy đã gây ra một chấn động không hề nhỏ, dù cụ Tư ra sức dìm tin tức xuống, nhưng vẫn có không ít người biết được nội tình.
Có người nói đại thiếu gia nhà họ Tư là một kẻ si tình.
Nhưng càng nhiều người lại tỏ ra không hiểu nổi.
cụ Tư thì phẫn nộ.
Người thừa kế mà cụ dày công bồi dưỡng, lại là một kẻ ngu ngốc lụy tình không có bản lĩnh gánh vác như thế này.
Có lẽ vì quá thất vọng về con trai cả, cụ liền giận cá chém thớt dòng máu mà anh để lại, thế là cụ bắt đầu bồi dưỡng con trai thứ .
Cũng vì vậy mà cụ đã làm lơ đi việc ở nhà họ Tư, ngoài cụ ra, vẫn một người mang đầy oán hận đối với cái của con trai cả…
Cụ Tư thoát khỏi dòng suy nghĩ, nhìn lại bé gái trước mặt thì thấy cô bé đã tự giác bát của mình rồi.
như nhận được câu trả lời xong thì đã không để tâm tới nữa.
“Cháu đặc biệt hẹn ông ra đây, chỉ để hỏi chuyện này thôi sao?”