Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/7AVVuIelbz

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Chương 10
Tôi cắt ngang:
“Đừng gọi tôi là . Trước kia cô làm mấy trò vặt vãnh, tôi nể cô còn nhỏ, không ai dạy dỗ nên đều bỏ qua. Nhưng hôm nay cô định đẩy tôi ngã cầu thang tính chất đã khác hẳn.”
Vành mắt Hứa đỏ lên, dường như sắp khóc:
“, em không cố ý mà…”
Tôi lạnh lùng ấn thẳng khăn giấy lên mặt cô :
“Đừng dùng chiêu này với tôi.”
Cô kéo khăn giấy ra, ấm ức nói:
“ à, sau này dạy em nhiều hơn không? Em nhất định nghe lời.”
Tôi dửng dưng đáp:
“Tôi không mẹ cô, không có nghĩa vụ giáo d.ụ.c cô. Mau dọn ra khỏi nhà cho tôi, đừng lảng vảng trước mắt tôi nữa.”
Lông mày Hứa dựng ngược lên, chữ dựa gì gần như sắp bật ra khỏi miệng.
Tôi nói tiếp, không cho cô cơ hội:
“Đồng hồ, nhẫn, tượng ngọc tôi bị mất… toàn bộ bằng chứng cô trộm cắp tôi đã lưu lại hết rồi. Sau này nếu cô còn dám tính toán lên tôi, hoặc tôi phát hiện cô ỷ thế h.i.ế.p , tôi không ngại tiễn cô tù ngồi mấy năm.”
Cô lập tức ngoan ngoãn hẳn:
“ à, ngày mai em dọn ngay. Em sửa hết, em sửa tất cả.”
Cánh cửa phòng nghỉ khép lại.
…
Gió lạnh lướt qua, tôi đứng trong hành lang, chỉ cảm thấy kiệt sức rã rời.
ra, lời chất vấn dành cho tôi, dành cho Hứa lúc này sớm muộn gì cũng xảy ra.
Chỉ là tôi không ngờ, khi đem từng chuyện trong quá khứ nói cho rõ ràng minh bạch, ở đâu đó trong tim mình… cũng trống một mảng.
vẫn hay nói, phần lớn chuyện trong đời, nếu như nhắm mắt làm ngơ, coi như không thấy, coi như đã qua.
Nhưng sự có thể cho qua sao?
vết thương khắc sâu trong ký ức tuổi thơ.
vệt mắt dài nơi khóe mắt mỗi đêm tỉnh mộng.
sự có thể qua loa che đậy, giả vờ như không có gì sao?
Không thể.
Vết thương đã rách bắt buộc rửa sạch.
lấy mảnh thủy tinh cắm bên trong ra.
Rồi mới có thể bôi t.h.u.ố.c.
Rồi mới có thể lành lại.
Rồi mới có thể trở về như cũ.
Nếu cứ che giấu quá khứ như thế, mảnh thủy tinh ấy mãi cắm sâu trong da thịt.
Chúng vùng vẫy lên khiến bạn đau đớn mỗi khoảnh khắc tưởng chừng đỗi bình thường chỉ nhắc cho bạn hiểu rằng bạn đã phản bội chính mình.
…
Tôi đưa che nhẹ lên mắt.
Ánh sáng rực rỡ bị chắn lại hết, chỉ còn vài tia le lói lọt qua kẽ .
Giống như quãng thời gian cuối cùng mẹ nằm viện vì bệnh, tôi ở bên giường chăm sóc cho mẹ đến ngủ thiếp .
Có lúc mơ màng tỉnh dậy, đã thấy mẹ bật một chiếc đèn bàn, lặng lẽ đọc sách.
Thứ ánh sáng dịu dàng ấy băng qua tầng tầng năm tháng, lại khiến tôi sắp khóc.
tôi chỉ nói một câu .
mẹ.
Lẽ ra con nên chỉ thẳng mặt , mắng ông một trận nhiều.
mẹ.
Lẽ ra con nên đứng chắn trước mặt mẹ.
Vai tôi chợt trĩu xuống Thời Yến khoác áo vest của anh lên tôi.
Ngừng một chút, anh gọi tên tôi:
“Chi Kiều.”
Tôi uể oải nói:
“Đừng an ủi em.”
Anh nói :
“Em đã làm tốt rồi, không cần ai an ủi cả. Anh chỉ hỏi em một chuyện, em có cùng anh ra ngoại ô Bắc Kinh không?”
Tôi đột ngột ngẩng nhìn anh.
Sau khi đã có câu trả lời từ ánh mắt tôi, anh liền nắm lấy tôi.
Băng qua hành lang, băng qua đám đông.
Xe lao nhanh, thời gian không gian như trôi trong gió.
Ngoại ô Bắc Kinh có một nghĩa trang yên tĩnh, tùng bách nơi ấy quanh năm xanh tươi.
Giữa tán tùng bách, có một bia mộ, trên bia là nụ cười trong trẻo, sáng sủa.
Đó là mẹ tôi.
Không biết Thời Yến lấy đâu ra hương.
Tiếng bật lửa vang, mấy nén châm lên.
Tôi nắm c.h.ặ.t , cúi sâu.
“Mẹ ơi… .”
Tôi thầm.
cắm vững đất, làn khói nhạt theo gió bay lên, cuộn tầng mây.
Thời Yến bỗng lên tiếng, nét mặt nghiêm túc:
“Chi Kiều, anh biết xem hương. Em có biết không?”
Tôi kinh ngạc nhìn anh.
Anh ngồi xổm xuống, đếm tàn , rồi nói với tôi nghiêm túc:
“Nén bên trái dài, hai nén giữa bằng nhau, lại thấp hơn nén trái đây gọi là hương tiêu tai.”
Tôi dở khóc dở cười:
“ giáo sư, anh có chắc là dạy em xem tàn chứ?”
Thời Yến ngẩng nhìn tôi, giọng bỗng nhiên dịu , không giống anh chút nào.
Anh nói :
“Chi Kiều, mẹ em đang phù hộ cho em tiêu tai giản nạn, bách phúc tịnh sinh.”
Tôi vội cúi , chớp mắt liên hồi, sợ mắt rơi ra trong khoảnh khắc.
Tôi khi đó nói, … .
câu trả lời mẹ dành cho tôi là tiêu tai giản nạn, bách phúc tịnh sinh.
Tôi c.ắ.n c.h.ặ.t khớp ngón , cố không lộ một tiếng nấc.
Anh không nói gì, cũng không hỏi gì, chỉ kéo tôi trong lòng.
mắt ấm nóng, toàn bộ thấm lên áo sơ mi của anh.
Anh như không hề ý đến sự thất thường của tôi, chỉ nhẹ nhàng nói:
“Chi Kiều, em không tò mò anh vừa nói gì với mẹ em sao?”
Sống mũi tôi nghẹn lại, hỏi :
“Anh nói gì?”
“Anh nói với bà rằng anh đã nộp đơn thôi việc. Đợi làm xong thủ tục, anh về .”
Tôi giả vờ không hiểu ý ngầm của anh:
“Về tiếp quản gia nghiệp à?”
Anh cười:
“Tiếp quản gia nghiệp… tiện thể, theo đuổi một vị đại tiểu thư miệng nói một đằng, lòng nghĩ một nẻo.”
Bầu trời nhuộm đầy sắc hoàng hôn tím phấn.
Anh nắm tôi, cùng tôi sánh bước trong ánh chiều.
Tôi có một vết thương mưng mủ, từng che giấu, cuối cùng vẫn tự x.é to.ạc nó ra.
Có lẽ con luôn trải qua một quãng thời gian dài, mới đủ dũng khí ngoái nhìn lại quá khứ.
Nhưng chỉ cần đủ kiên định, đủ tin tưởng, đủ can đảm mọi vết sẹo rồi lành, giống như băng tuyết nào rồi cũng tan biến trong gió xuân.
chúng tôi rồi xuân ấm hoa nở, cây cao rực rỡ.
(Hết)