Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/5flJppS4FW

Camera Wifi Trong Nhà EZVIZ C6N Pro C6N G1 H6C Pro H1C 3MP 5MP 8MP 2K 3K 4K Đàm Thoại 2 Chiều Xoay 360 Độ

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 2

3

Mấy ngày sau đó.

Gặp ai Chu Đức Thắng cũng bêu rếu.

“Thằng nhãi Dương Siêu ấy, dám lên trạm kiểm lâm kiện tôi. Kiện thắng nổi không?”

Có người trong hùa theo: “ Thắng, người ta là sinh viên đại đấy, không sợ nó kiện thật à?”

“Sinh viên á?” Chu Đức Thắng cười khẩy. “Sinh viên thì làm cái rắm gì. lắm vào lú người rồi, quy củ trong cũng không hiểu. Ở cái này, đéo ai có là người đó có quyền , là ai ngông hơn thì người đó có quyền.”

Người lại hỏi: “ Thắng, bảo nó là sinh viên, sao cứ nằng nặc đòi quê làm ruộng nhỉ?”

“Chắc lăn lộn không nổi chứ sao. Lại tưởng sắp phát tài.”

“Phát tài á? Trồng nấm phát tài thì này phát tài lâu rồi.”

“Người ta kiêu ngạo, nghĩ là sinh viên thì khác biệt dân .”

“Khác biệt hả? Khác thật. Bọn làm ruộng biết cúi , nó thì không biết.”

Chu Đức Thắng châm điếu thuốc: “Nó không biết thì tao sẽ dạy nó biết.”

Những lời này sau này tôi mới nghe người ta kể lại.

Lúc đó, tôi xổm trong trại nấm, hai hàng cây dương bên lại cao vọt thêm một đoạn.

Tán cây nối liền nhau, ba cái nhà lồng phía của tôi giữa ban ngày ban mặt tối om như chập tối.

Sợi nấm mọc rất khỏe, bám trắng xóa quanh phôi, nhưng tuyệt nhiên không ra nấm, coi như bỏ đi hết.

Bố tôi đứng ở nhà lồng nhìn vào, thân cây dương bên to hơn bắp đùi rồi.

“Hay là dỡ ra dời phía tây?”

“Phía tây là đường đi rồi, không dời đâu bố.”

Ông không gì thêm, thở dài một cái rồi chống gậy bỏ đi.

Buổi chiều tối hôm đó, tôi đi thu hoạch nấm, loanh quanh ba cái nhà lồng nhặt cả nửa ngày cũng không đầy nổi một rổ.

Trời sắp tối, trong nhà kính bên nhà Chu Đức Thắng bật đèn, ông ta và thằng con trai Chu Tiểu Quân hì hục làm việc bên trong.

Tấm nilon in rõ bóng hai người, họ không biết tôi đứng ngay bên ruộng.

“Bố, rốt cuộc nhà có thù oán gì nhà Dương Siêu ? Sao bố cứ kiếm chuyện nó làm gì?”

Chu Đức Thắng cười một tiếng, âm thanh rít ra từ kẽ họng, kèm theo tiếng đờm khò khè.

“Thù gì à? Tao mày biết là thù gì.”

4

Tôi đặt bịch phôi nấm trên xuống, nín thở.

“Năm đó trong có cái ao , mày nhớ không? Cái năm nhà chú Dương của mày nuôi ấy.”

“Nhớ chứ. Sau này sạch gì?”

“Là do tao hạ độc đấy.”

Trong nhà kính im bặt mất mấy giây.

Các ngón tôi đột nhiên siết chặt.

Bịch phôi nấm vỡ nát trong lòng bàn , vụn nấm lả tả rơi qua kẽ ngón .

“Một chai thuốc trừ sâu, đêm hăm ba tháng Chạp tao đổ xuống, hôm sau lật bụng trắng cả ao.”

Giọng Chu Đức Thắng đầy vẻ đắc ý: “Thằng Dương đó xổm bên bờ ao, khóc hệt như một con chó. Một thằng đàn ông to gào thét ở đó. Tao đứng trên sườn đồi bên nhìn, mẹ kiếp, hả hê vãi.”

không ai điều tra à?”

“Điều tra ra thì làm gì? Tao bảo đéo tao làm, chúng nó làm gì tao? Bố mày làm việc bao giờ cũng sạch sẽ, đéo bao giờ để lại manh mối.”

bố thằng Dương Siêu sau này…”

“Đáng đời nó! Ai bảo nó dám tranh tao. Cái ao đó tao nhắm trúng trước, tao đánh tiếng cán bộ thôn rồi. Nó dám ra giá cao hơn tao, cướp đồ của tao, thì đó là hậu quả.”

Chu Đức Thắng ngừng một lát, giọng mang theo ý cười: “Mấy cái xương sườn của nó gãy cũng là đáng đời. Không có tiền trả nợ đi bốc vác xi măng, sao tấm bê tông đúc sẵn không đè nó luôn đi? Đè đỡ phiền phức không.”

“Bố!”

“Sao, mày thương hại nó à? Tao mày biết, ở cái này, đứa nào dám đối Chu Đức Thắng tao thì kết cục đều như hết.”

Giọng Chu Đức Thắng trở nên lạnh lẽo: “Thằng tạp chủng Dương Siêu cũng . Mày nhìn trại nấm của nó đi, bây giờ chẳng bắt tịt nấm rồi sao?”

“Đợi sang năm hai hàng cây dương cao lên một đoạn nữa, tao sẽ nó một cây nấm cũng đéo mọc nổi. Đến lúc đó nó có khóc cũng đéo ai thương.”

Tôi xổm trong nhà lồng, móng cắm phập vào lòng bàn .

Năm bố tôi tấm bê tông đè gãy xương sườn, tôi trên trường.

Thầy chủ nhiệm gọi tôi ra , bảo bố tôi xảy ra chuyện rồi.

Lúc tôi đến bệnh viện, ông nằm trên chiếc giường gấp hành lang, ngực quấn băng trắng toát, mặt nhợt nhạt như tờ giấy.

Nhìn thấy tôi, câu tiên ông là: “Bố không sao, con cứ đi đi.”

Chuyện cái ao , bố chưa bao giờ kể rõ tôi nghe.

Tôi chỉ biết ông từng thầu ao , lỗ vốn, nợ nần, đi công trường bốc vác xi măng để trả nợ, rồi gặp tai nạn.

Tôi không hề biết vì sao . Tôi không hề biết ông từng xổm bên bờ ao khóc.

Bây giờ thì tôi biết hết rồi.

“Dương Hữu Tài năm đó gãy ba cái xương sườn…”

Chu Đức Thắng kéo dài giọng, nghe vô cùng đắc ý.

“Thằng con nó lần này, thứ bẻ gãy là đường kiếm tiền.”

Đèn trong nhà kính phụt tắt.

Tôi quay người bước nhà.

đến nơi, phòng bố tôi tắt đèn.

Từ khe sổ vọng ra tiếng ho của ông, từng tiếng từng tiếng một.

Tiếng ho nén chặt trong cổ họng, như sợ người khác nghe thấy.

Từ cái năm ra viện, ông như rồi.

Bác sĩ xương sườn nối lại , nhưng bệnh ở phổi thì tịnh dưỡng.

Ông không tịnh dưỡng.

Một luồng mùi thuốc bắc hắt ra từ khe sổ.

Tôi đứng lặng một lúc rồi quay phòng .

Trên bàn trải sẵn bản phác thảo bản vẽ phòng sấy.

Tôi cầm bút, vẽ lại hướng của xả nhiệt, chĩa thẳng phía hai hàng cây dương bên hướng .

Đèn phòng tôi sáng thâu đêm.

5

Ngày phòng sấy xây xong phần tường gạch, Chu Đức Thắng có chạy sang ngó nghiêng.

Ông ta đứng ngay ranh giới, nghểnh cổ nhìn một hồi: “Dương Siêu , mày lại giở trò gì nữa đây?”

“Sấy nấm.”

“Sấy nấm?” Ông ta vứt điếu thuốc xuống đất rồi dập tắt. “Nấm nhà mày mọc mấy cái tốn công xây hẳn một phòng sấy?”

Tôi không ngẩng lên: “Chú Chu, cháu xây phòng của cháu, chú trồng cây của chú. Việc ai nấy làm.”

Ông ta hừ lạnh một tiếng, chắp sau lưng đi mất.

Bên vẳng lại tiếng ông ta oang oang:

“Nấm thì tịt hết rồi, sấy chả sấy? Sấy không khí chắc?”

“Làm lụng vất vả cả năm có khi chẳng bằng tôi chặt cây đem bán một lần.”

Có người bên cạnh cười hùa theo, giọng ông ta lại càng lớn hơn.

“Mọi người thấy chưa? Thằng ranh nhà họ Dương, lắm vào lú rồi!”

Vài ngày sau.

Nhiệt độ trời vốn cao, cộng thêm xả nhiệt của phòng sấy phả ra những luồng gió nóng năm sáu mươi độ, thổi liên tục từ sáng đến tối.

Hướng gió không lệch đi đâu, phả thẳng vào hai hàng cây dương của ông ta.

tiên là hàng cây cùng, vỏ cây đổi màu, xuất hiện từng mảng lốm đốm như vết bỏng.

Sau đó vỏ cây bong tróc, lá cuộn lại, ngả vàng rồi rụng tơi tả.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.