Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9pUB6jBLsY
119
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Ngày Tết Dương lịch, rủ tôi dự một tụ họp bạn bè.
Ban đầu tôi định từ chối, anh lại tỏ đáng thương:
“Coi giúp anh một việc , ai đến có đôi có cặp, một mình anh cô đơn lắm.”
Nghe mà thấy buồn cười.
Khi tôi cùng anh bước vào, cả căn phòng vang lên một loạt “Ồ~”.
“Ơ kìa, cuối cùng có bạn à!”
“Bạn xinh thế! Ông đúng là trâu già gặm cỏ non nha!”
“Đừng nói bậy, chỉ là bạn bình thường thôi.”
Những trêu chọc hỗn loạn vang lên không ngớt, tôi lễ phép gật đầu chào hỏi người, cho đến khi ánh mắt bắt gặp Hàn Cảnh đang ngồi góc, tôi lập tức hít sâu một hơi.
Anh vắt chân chữ ngũ, ngón kẹp điếu thuốc, còn lại lướt điện thoại.
Nghe ồn, anh cau mày đầy mất kiên nhẫn, đưa thuốc lên môi hít một hơi nhả khói , sau đó mới hờ hững ngẩng đầu.
Xuyên qua làn khói mờ ảo, ánh mắt tôi va phải ánh nhìn lạnh nhạt và khinh khỉnh anh .
Tôi cứng người, vội vàng dời mắt , giả vờ thản nhiên ngồi xuống phía .
Anh chỉ liếc qua một cái, lại cúi đầu thể âm thanh ồn ào xung quanh chẳng hề liên quan gì đến mình.
Trông vừa ngầu lại vừa khó gần.
Hình anh ấy không còn nhớ tôi nữa mà vậy lại là chuyện tốt.
Khi bắt đầu, Hàn Cảnh nói một câu:
“Các cậu cứ ăn mừng thoải mái, tôi tùy thôi.”
“Một lời vàng ngọc! Hàn Cảnh chịu đến là nể tụi tôi lắm đấy!”
người đồng loạt phụ họa theo.
Lúc này tôi mới biết, đây chính là ăn mừng dự án game IP mà Trương Lật từng nhắc đến.
suốt bữa , Hàn Cảnh chỉ cắm vào điện thoại, thi thoảng gắp vài miếng thức ăn cho có lệ, động tác rất nhanh, kiểu ăn vậy rất dễ bị đầy bụng.
Còn lý do vì tôi quan sát kỹ đến thế, chẳng có chút tiền đồ nào vì anh ấy quá đẹp trai.
đã thuộc hàng cực phẩm những người tôi từng gặp, so với Hàn Cảnh vẫn còn kém xa.
Ngũ quan sảo, sống mũi cao thẳng, đường nét khuôn rõ ràng đến mức mang tính sát thương, tôi tự ý tuyên bố đây là nhan và khí chất trăm năm có một.
Chỉ tiếc rằng lần tiếp xúc duy nhất đó quá ngắn, chẳng kịp ngắm kỹ tuyệt tác nghề Nữ Oa.
Thực không chỉ mình tôi, các nữ sinh có bữa hôm ấy, chẳng ai là không liếc trộm anh ấy mấy lần.
Thậm chí còn có một đàn anh đùa rằng:
“Anh Cảnh vừa đến là bạn tụi em hồn vía bay mất nửa .”
“Phải chịu thôi chứ , anh Cảnh không đến là tụi nó chẳng thèm tới luôn ấy chứ!”
Hàn Cảnh khẽ bật cười, chỉ nâng rượu lên chạm nhẹ vào bàn, uống cạn.
“Bớt hút thuốc , có con ở đây.”
Anh hờ hững nhắc nhở một câu.
Tôi lúc này mới để ý bên cạnh anh ấy chẳng có cô nào cả. Chẳng lẽ là chưa có bạn ?
Nghĩ lại thấy hợp lý, nghe đồn anh ấy không gần nữ mà nam chẳng gần.
( Truyện được dịch bởi Quất Tử, chỉ được đăng tải trên MonkeyD, Mọt truyện và kênh youtube Quất Tử Audio )
Bữa dần lên cao trào, người bắt đầu trò .
Luật là lắc xí ngầu, người thắng ở ván được đưa hình phạt, người thua ở ván này phải thực hiện.
Mấy vòng đầu rất náo nhiệt: có người bị phạt uống rượu, có người bị cổ vũ hôn nhau, thậm chí còn có người phải nhảy điệu dân vũ ngay tại chỗ…
Cho đến vòng đó tôi thua, mà hình phạt do ván đặt là phải ôm người thứ năm bên phải năm phút.
Tôi đếm đếm lại ba lần, người thứ năm bên phải đều là… Hàn Cảnh.
Anh ấy không tham gia trò , thế nên người tôi phải ôm là chàng trai ngồi cạnh anh ấy.
bạn cậu đang nhìn tôi chằm chằm đầy cảnh giác.
Tôi nghẹn lại, giơ rượu lên:
“Tự phạt ba .”
vừa định giành lấy rượu tôi Hàn Cảnh – người đã im lặng gần cả bỗng mở miệng.
“? Không nể tôi vậy à?”
Không khí bỗng lặng tờ vài giây.
Tôi ngơ ngác nhìn anh. vậy? Anh ấy muốn ?
“Tôi qua hay cô qua?”
Anh thản nhiên rót thêm một , ngửa đầu uống cạn, hơi nâng cằm lên kiểu bất cần, cợt nhả mà cuốn hút đến lạ.
“Một khi anh Cảnh có hứng cùng chứ.” người xung quanh bắt đầu khuyên nhủ.
nhẹ gật đầu.
Tôi hoang mang tột độ. Mặc dù nhan anh ấy khiến tôi muốn nhào tới đấy…
người đó là Hàn Cảnh kia mà! chẳng khác nào nhảy múa trên lưỡi dao.
Lúc bước tới anh, chân tôi đã mềm nhũn, cố gắng ổn định tinh thần. Còn chưa kịp chuẩn bị gì anh đã bất ngờ đứng dậy, siết chặt tôi vào lòng.
Hương t.h.u.ố.c lá nhàn nhạt hòa cùng một chút mùi bạc hà mát lạnh vậy mà lại chẳng hề khó chịu.
reo hò vang lên khắp phòng, thứ tôi nghe được lại là cười trầm thấp, nén lại anh.
Mang theo một chút hứng thú khó hiểu.
Tôi bối rối giãy nhẹ, anh lại siết chặt hơn, cúi xuống thầm bên tai tôi:
“Con mắt chọn người cô chán đấy.”