Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/60HSXgqpBg

119

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 5

tuyệt vọng và kiệt sức, một luồng sáng bất ngờ xuyên qua khe cửa chiếu vào. Động tác khựng lại, hắn kéo lê tôi lùi vào một góc.

Tiếng bật công tắc vang lên, cả căn phòng sáng bừng chớp .

Tôi còn chưa kịp nghi với sáng đột ngột ấy phía sau vang lên một tiếng rên nặng nề, đạp ngã đất.

Tôi nheo lại , cuối cùng cũng thấy rõ gương ấy, gương Cảnh.

Đường nét sắc lạnh, dửng dưng.

Anh lạnh lùng đưa tôi, rồi giẫm mạnh lên chân một lần nữa, nghiền không chút nương tay.

“Ra ngoài.”

hai chữ, lạnh lẽo vô tình.

Tôi vẫn ngồi ngây tại chỗ, cho khi anh dùng ra hiệu nhắc nhở.

tôi mới sực tỉnh – à, anh bảo tôi ra ngoài.

Tôi ngoan ngoãn bước ra ngoài, dựa vào bức tường hành lang mà chậm rãi ngồi sụp .

Bên không ở lâu. Tôi nghe thấy một tiếng gào đầy oán hận :

Cảnh!”

Nghe như oán hận cả đời cũng khó nguôi.

Tôi giật mình đứng bật dậy, cuống quýt đón lấy Cảnh vừa bước ra ngoài:

“Hai người nói ? Anh ấy có làm anh thương không? ..”

“Không đi à?”

Anh bình thản liếc tôi một cái, cắt ngang chuỗi câu hỏi tôi.

“Đi… đi.”

Tôi lảo đảo bước trước, càng đi càng loạng choạng, mức chậm lại.

Cảnh như không chịu nổi nữa, bước lên trước tôi, ngồi thụp :

“Lên.”

Giọng nói không cho phép cãi lời.

( Truyện dịch bởi Quất Tử, đăng tải trên MonkeyD, Mọt truyện và kênh youtube Quất Tử Audio )

Tôi do dự vài giây, để tránh anh mất kiên nhẫn, đành ngoan ngoãn nằm lên lưng anh.

Lưng anh rộng lắm, ấm áp, vững chãi mức khiến người ta muốn bật khóc.

tôi vẫn cố nhịn.

Tôi có rất nhiều điều muốn hỏi, cuối cùng chọn ra một câu quan trọng nhất:

Cảnh, sao anh lại cứu ?”

Giọng anh bình thản, nhẹ hơn thường ngày một chút:

“Trước đây không từng cứu tôi sao? Trả lại một cái ân tình thôi.”

Tôi cứu anh?

Tôi vắt óc suy nghĩ, mãi khi nằm trên giường ký túc xá, tôi mới chợt hiểu ra – lần đầu gặp anh, tôi “cứu” anh… khỏi bắt nạt.

Tôi không tài nào hiểu nổi hành vi , cũng không nhẫn nhịn, nên quyết định báo cảnh sát.

camera ở phòng học hỏng từ lâu, không do phá hoại cả. cũng chưa gây tổn thương về chất cho tôi. Lời chứng Cảnh – người duy nhất có lại gần như chẳng có sức thuyết phục…

“Về việc cô nói uống nước hắn đưa môi sưng, có bằng chứng không?”

Viên cảnh sát lại hỏi.

Không có.

câu hỏi đưa ra, Cảnh đang đứng ngay bên cạnh. Chính tôi gọi anh tới để làm nhân chứng, cuối cùng lại khiến anh xem trò cười.

Ra khỏi đồn cảnh sát, anh hiếm khi chịu dừng chân, kiên nhẫn nói chuyện với tôi một .

rối loạn cảm xúc dạng hưng cảm, đặc biệt dễ phát bệnh khi không đạt điều mình muốn. Tùy đối tượng mà biểu hiện bệnh cũng khác nhau có là giam giữ, tự hủy hoại bản thân, hoặc là…”

Tôi sững người vậy ra là do bệnh?

“Tại sao anh biết?”

“Bởi vì hắn từng phát bệnh trước tôi. Tự hành hạ bản thân.”

“Vì… hắn không có anh?” Tôi liếc anh, cảm thấy có sai sai.

Anh khẽ thở dài, như đang kẻ ngốc:

“Vì tôi giỏi hơn hắn quá nhiều. Cạnh tranh một dự án với tôi, hắn thua.”

Tôi nghẹn lời, à… vậy nghe có lý.

“Không hai người từng… nhau sao? Sao lại khiến hắn phát bệnh?” Anh lại nói tiếp.

…?

cơ?

Tôi gỡ từng nút thắt đầu, nghiêm túc phân tích với anh:

“Có vẻ như… hắn , lại hiểu lầm anh.”

Anh khẽ “ừ” một tiếng, vẻ chẳng hề quan tâm, rồi quay người bỏ đi luôn.

bóng lưng anh khuất dần, lòng tôi bỗng trào lên một cảm giác trống rỗng không tên.

Sao anh chẳng quan tâm chút nào vậy?

Nóng đầu lên, tôi đuổi theo, liều lĩnh chặn trước anh, lấy hết can đảm nói:

“Nếu như… nếu như không hiểu lầm sao? Cảnh, nếu thật sự anh sao?”

Anh đứng lại tôi, không nói lời nào. Cũng không đoán nổi ấy đang nghĩ .

Tôi chột dạ cúi đầu , lặp lại như để cứu vãn:

nói là… nếu như thôi.”

“Tôi không . Sau này cũng sẽ không .”

Anh đáp dứt khoát, không chừa lấy một chút khoảng trống.

Rồi anh quay người rời đi.

Tôi từ từ ngồi sụp , lòng như có một ngọn đèn vừa vụt tắt, tối nghẹt thở.

Tùy chỉnh
Danh sách chương