Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/AUjrty3sB1

119

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 7

Hôm sau, tôi bị Trương Lật lay dậy, cô dự án “Tiêu Dao Tán” rơi vào tay Tống .

Buổi đấu thầu kết thúc, tôi gọi cho Tống vô số cuộc.

Lúc hắn bắt máy, đầy đắc ý:

, muốn cùng anh ăn mừng không?”

Tôi cố kìm nén cơn giận đang trực trào:

“Tống , ‘Tiêu Dao Tán’ vốn không thuộc về anh.”

“Thuộc hay không không , mà giành lấy.” Hắn cười khẩy. “Lần trước anh hỏi , thể yêu anh không, chẳng …”

,” tôi nín thở, cố gắng thương lượng với hắn. “Tống , tôi yêu anh, chúng ta cần giữ những của , không?”

Tống đột nhiên phá lên cười, âm thanh đầu bên kia trở nên vang vọng hơn:

“Nghe chưa, nghe chưa! , yêu tôi…”

Tôi vội vàng cúp máy.

Vậy nghe hết rồi? Anh chắc sẽ nhận chứ? Đó đâu lời lòng…

Nhưng nghĩ kỹ , cho dù anh không nhận lẽ anh chẳng để tâm. Tôi vẫn quyết định đi anh.

Công ty của anh không xa trường lắm, diện tích không lớn, tông màu xám trắng lạnh lẽo. Tính cả anh, bốn .

Ba kia ngồi quây giữa văn phòng, bàn luận sôi nổi; còn góc xa, ngồi lặng lẽ, dáng vẻ thờ ơ, gõ bàn phím liên tục.

Toàn thân anh toát khí chất xa cách với cả thế giới.

Tôi gõ cửa nhẹ, cậu đeo kính gần cửa bước , nhỏ nhẹ:

“Cậu ai?”

Tôi hạ theo:

“Tôi .”

Cậu ta thở dài:

“Không không giúp, mà sự quá nhiều cô gái đến cậu . Cậu không gặp ai hết.”

Quả nhiên, anh chưa bao giờ khiến ta thất vọng.

“Vậy… cậu thể tôi, Sở không?”

“Sở ? Cái tên khá hợp với cậu đấy, nhưng mà cậu đặc biệt của anh à?”

Tôi nghĩ chút , chẳng đặc biệt.

Cậu tiếp tục khó xử nhìn tôi:

“Tôi sự không dám gọi. Lần trước vì chuyện này suýt nữa tôi bị đuổi việc.”

vậy, tôi đành chờ.

Tôi ngồi trên băng ghế dài hành lang văn phòng từ trưa đến tận hoàng hôn. Đến giờ tan , các công ty khác đều lục đục về hết, còn văn phòng bên anh vẫn sáng đèn.

Tám giờ tối, ba còn trong văn phòng cuối cùng ngoài, cậu đeo kính thấy tôi, thở dài:

ca bình thường tan lúc nửa đêm, hoặc ngủ luôn công ty.”

Quả hạng liều mạng. Tôi tự ý bước vào, cốc giấy dùng lần rót nước uống.

Cuối cùng không nhịn nữa, tôi đứng xa, dè dặt lên tiếng:

, anh không tan sao?”

Anh liếc tôi cái, vẫn lạnh nhạt như cũ:

“Bạn học Sở, tôi không mời vào.”

Tôi nghiêm túc đáp :

“Ừm, tự vào.”

Anh không thêm nữa.

Nhìn anh bận rộn như vậy, tôi cảm giác nếu phiền, khi bị đuổi ngoài . Vậy nên tôi tiếp tục chờ.

Rất kỳ lạ cần chung không gian với anh, tâm trạng tôi thấy nhẹ đi rất nhiều.

Tùy chỉnh
Danh sách chương