Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/5Alz7QjUEC

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 5

12

Trong đầu như có tiếng sấm nổ vang, ta chợt bừng tỉnh đại ngộ.

Thái độ khác thường của đại gia Phí phủ cùng Phí Chiêu, sự thất thố đêm đó của Phí Độ — trong khoảnh khắc đều có lời giải đáp.

Thì ra, ta vốn là vị hôn thê của Phí Chiêu, chứ không của Phí Độ!

Thì ra, lời đồn ta nghe được trên thuyền hôm ấy, hoàn toàn không — vị hôn phu của ta, đích thực là vị “Phí Nhị” kia.

Phí Độ… lại lừa ta sao?

Thấy ta xuất , nét giễu cợt trên gương mặt sắc sảo của Phí Chiêu càng rõ:

“Ngươi còn không biết chứ? Người đính hôn với ngươi là ta, ngươi bị hắn gạt rồi.”

Ta nhất thời khó hiểu.

Phí Độ sao lừa gạt ta?

Phí Độ liếc nhìn ta một cái, trong mang theo vài phần dè dặt, lại lập tức cúi đầu.

Bao nhiêu nghi hoặc vừa dâng lên, ta liền trông thấy bên gò má hắn có vết bầm nhàn nhạt, sắc mặt ta liền đổi.

“Ngươi đánh chàng?”

“Không sao.”

Bàn tay ta bị hắn nhẹ nắm lấy, Phí Độ thấp giọng an ủi:

“Lúc tránh né, không cẩn thận va vào giá sách, không đáng ngại.”

Ta nén nhịn một hồi, rốt cuộc vẫn không kìm được, quay đầu quát Phí Chiêu:

“Hắn là trưởng bối của ngươi, sao có ra tay như vậy?”

Phí Chiêu trợn to , như không tin nổi.

“Hắn là trưởng bối thì sao? Rõ ràng là hắn trước!”

“Dù vậy, ngươi cũng không nên đánh người!”

Ta giọng nói:

“Huống hồ, chuyện hắn , với ngươi mà nói, ở chỗ nào?

Là ngươi không chịu thành thân, nếu không có hắn đứng ra, Phí gia ắt sẽ mang tiếng bội tín thất hứa. Phí Độ là đang ngươi, đại phòng lau sạch hậu quả. Ngươi có tư cách gì, có mặt mũi gì mà chất vấn hắn?”

Phí Chiêu thở gấp, dữ quát:

“Hắn lừa ngươi, ngươi còn bênh vực hắn?!”

“Chuyện hắn có lừa ta hay không, là việc của ta. Ta còn hỏi tội, ngươi vội vã gì chứ?”

Trong ta không khỏi cười .

“Sao vậy? Không trước đó ngươi nghĩ ta sẽ xấu xí quê mùa, thô kệch vụng , thấy không giống thì lại hối hận sao?”

Phí Chiêu mấp máy môi:

“Ta…”

“Huống hồ, dù là hắn ngươi thành hôn với ta, hay ta lên kinh rồi phát đối tượng là ngươi, thì ta cũng quyết không gả.”

Nghe vậy, sắc mặt Phí Chiêu tái nhợt.

Hắn nghiến răng:

“Ngươi tưởng ta thèm ngươi lắm sao?”

“Vậy thì càng tốt.”

Ta dứt khoát ra lệnh đuổi khách:

“Trời cũng không còn sớm, nhị thiếu nên hồi phủ đi thôi.”

Phí Chiêu siết chặt nắm tay.

Cắn răng đè nén cơn , hắn nghiến chặt quai hàm, sải rời đi.

Ta buông tay Phí Độ — bàn tay lén nắm ta ban nãy.

Liếc nhìn hắn một cái, ta chẳng nói gì thêm, xoay người trở phòng.

13

Ý…”

Sau lưng, Phí Độ đuổi theo.

Ta lập tức tăng , nhanh hơn một tiến vào trong phòng, liền đóng sầm cửa lại.

Ý.”

Ngoài cửa, thanh âm của Phí Độ trầm thấp khẩn thiết.

ta một cơ hội giải thích, được không?”

Ta không đáp lời.

Phí Độ lại nói:

“Ban đầu, Phí Chiêu không chịu thành thân, tránh né nàng mà rời kinh, trước lúc đi còn nhờ ta xử lý chuyện hôn ước giữa hai người.”

Thì ra là vậy, chẳng trách hôm ấy ở bến thuyền, người đến đón ta lại là Phí Độ.

từ đầu nàng, ta liền định — người ta muốn , chính là nàng. nàng ở trong phủ, kỳ thực là do ta có tư tâm.”

“Những ngày sau đó, nàng đối với ta rất chủ động, ta nghĩ… là nàng biết hôn sự với Phí Chiêu không thành, nên mới chuyển tình ý sang ta. Mà ý nghĩ ấy, lại trùng hợp giống hệt với ta.”

Ta tựa người vào cánh cửa, giọng chất vấn:

“Ta mới chân ướt chân ráo lên kinh, chàng cũng chẳng nói gì, ta sao biết được tình hình của Phí Chiêu?”

Phí Độ khe khẽ thở dài:

“Là ta hồ đồ, tự là đúng. Nghe người trong phủ kể, nàng từng dò hỏi Giang Thanh Hàm, ta nghĩ nàng đã biết rồi.”

Ta: “…”

Hoá ra… tất cả đều chỉ là trùng hợp.

Chẳng qua…

“Chàng lại còn người giám sát ta?”

Phí Độ trầm mặc một hồi, rồi nói khẽ:

“Là ta rồi.”

sau, ta mới biết nàng lầm người, tưởng ta là vị hôn phu của mình. Vậy nên ta thuận nước đẩy thuyền… lấy thân phận ấy.”

Đây là điều ta khó hiểu nhất.

sao chàng lại chấp ?”

Ta giọng nghẹn ngào:

“Nếu chàng không , thì huỷ hôn cũng được thôi, rồi lập hôn ước mới với ta… chẳng cũng như nhau sao?”

“Cách ấy đương nhiên có ,”

Phí Độ dịu dàng giải thích,

sẽ mất rất nhiều thời gian, lại mang theo không ít rủi ro.”

“Nếu ta đứng ra giúp Phí Chiêu huỷ hôn, nàng rất có sẽ xếp ta vào cùng một giuộc với hắn, từ đó sinh thành kiến, không chịu đón tình ý của ta.”

Ta trầm mặc.

Phí Độ liền đem hết toan tính khi xưa kể ra:

“Nếu hủy hôn, nàng ắt tìm nơi ở khác trong kinh, có lẽ sẽ đến một y quán xin . Đến lúc ấy, chẳng biết bao nhiêu kẻ si tâm vây quanh. Ta không chắc… nàng có chọn ta hay không.”

Lời ấy, thực chẳng . Quả thật ta cũng từng tính toán như vậy.

“Hơn nữa… nếu ta lấy thân phận nhi tử nàng sau khi vừa huỷ hôn của chất tử, phụ mẫu ta sẽ không đồng ý.”

nếu ta giữ trọn chữ tín đại phòng tròn hôn ước, chỉ cần kéo dài thời gian, đợi họ thấy ta thành thân, ắt sẽ xuôi .”

“Lại thêm… nàng cũng thấy đó, Phí Chiêu hối hận rồi. Nếu lúc ấy hắn trở sớm một , chuyện dây dưa tranh đoạt tránh sao khỏi, nên ta mới ra tay trước.”

Ta thầm nghĩ, đúng là tính toán đâu ra đấy.

Bất giác có chút tức :

“Vậy sao chàng không nói thẳng với ta?”

“Vẫn là ta không dám chắc.”

Phí Độ ngập ngừng, rồi thở nhẹ:

“Hắn và nàng từng nhau thuở nhỏ, lại muốn gả hắn mà lên kinh. Nếu ta sớm nói ra chuyện đổi người, nàng chắc sẽ đồng ý. Sau khi thành thân lại sợ nàng , nên lữa mãi.”

Ta nổi , mở cửa đánh “rầm” một tiếng.

“Chàng là Thiếu khanh Đại Lý Tự, lại đi chuyện gạt hôn như thế, có còn ra thống gì không?”

“Là ta rồi.”

Bàn tay chàng đưa lên nắm lấy tay ta, lành .

Mày đoan chính khẽ cụp xuống, giọng nói thấp mà thành khẩn:

“Là ta dùng thủ đoạn, nàng mắng phạt ta cũng được… chỉ là, có một điều…”

“Xin nàng… đừng rời xa ta.”

14

Từ sau khi thành thân đến , ta từng thấy chàng đoan chính ôn hoà, từng thấy chàng nghiêm cẩn lùng — từng thấy chàng bộ đáng thương như vậy.

thì ta hiểu rồi —

Phí Độ bề ngoài như trăng thanh gió mát, thực chất lại là một viên bánh trôi nóng, mềm mại bên trong, tâm cơ đầy một bụng.

“Đã vậy thì…”

Ta ngẫm nghĩ một chút, liền rút tay .

“Vậy mấy hôm tới… chúng ta tạm ngủ riêng một thời gian, ta nguôi đã.”

Cuối cùng cũng có nghỉ ngơi mấy ngày rồi!

Ta khẽ thở phào một hơi.

Vừa mới rút tay lại, đã bị hắn nắm chặt, Phí Độ ngẩng đầu nhìn ta.

“Thành thân đầy nửa năm, nếu chúng ta phân phòng, e rằng bọn hạ nhân sẽ chê cười ta mất.”

Hắn ôm ta vào trong, nhẹ nhàng dụ dỗ:

“Ta trải chăn dưới đất, ngủ bên chân nàng, được không?”

Giữa mùa đông tháng Chạp thấu xương, hắn nằm đất sao?

Phí Độ… rõ ràng biết ta không nỡ.

Vào trong phòng, ta người mang thuốc mỡ đến.

Khoé hắn vẫn còn vết bầm xanh nhạt.

Ta đã hoàn toàn hiểu ra — Phí Chiêu lên gây chuyện, Phí Độ thân là trưởng bối, có đủ trăm cách xử trí, vậy mà lại bản thân bị thương… chẳng qua là muốn lấy thương hại của ta mà thôi.

Vừa thoa thuốc, ta vừa khẽ thở dài.

Cũng tại ta khi xưa bị vẻ ngoài ôn nhã của hắn mê hoặc, không ra hắn vốn là một viên bánh trôi nóng, mềm dẻo bên trong.

Ta bỗng mở miệng nói:

“Thực ra, chàng cũng không cần sợ rằng không nắm chắc.”

Nghĩ kỹ lại, khi mới tới kinh thành, ta nghe rằng vị Phí Chiêu kia cũng có một vị hôn thê từ quê.

Trên đời này… há lại có sự trùng hợp đến như vậy sao?

Chỉ là — khi ấy ta tình nguyện tin rằng, người ấy chính là vị hôn phu mà ta đã được định sẵn.

“Có lẽ… ta cũng như chàng vậy.”

đầu hắn, ta đã bị hắn hút hồn.

Phí Độ tất nhiên hiểu ý ta, ánh bỗng sáng lên.

Hắn cúi đầu, nhẹ nhàng đặt lên môi ta một nụ hôn.

“Vậy thì… tốt hơn bất điều gì.”

(Hoàn chính truyện)

Ngoại truyện · Phí Chiêu

Phí Chiêu và Giang Thanh Hàm thành thân.

Rõ ràng là người hắn từng dốc cầu , vậy mà đến khi vào hôn lễ, hắn lại có một thoáng ngẩn ngơ trống rỗng.

Trên yến tiệc, Ý ngồi nơi hàng ghế trưởng bối, một thân áo phấn đào, dung nhan xinh đẹp tựa đóa hoa mới nở, khiến người ta chẳng cách nào dời .

Phí Chiêu nhìn nàng, hối hận như triều cường dâng ngược.

Trước đó không lâu, hắn từng mơ lại cảnh thuở nhỏ.

Khi ấy hắn theo phụ thân đến Giang Hoài, tìm Thái y đã quy ẩn trị bệnh.

Tại nơi đó, hắn được một tiểu tiên nữ — cùng nàng chơi đùa vui vẻ suốt mấy ngày.

Phụ thân hỏi hắn:

“Con có nguyện ý lớn lên nàng không?”

Hắn hỏi lại:

nghĩa là gì?”

“Là giống như phụ thân và mẫu thân, trở thành người một nhà.”

Tiểu Phí Chiêu khi ấy không chút do dự gật đầu.

“Vậy con muốn trở thành người một nhà với tiểu tiên nữ!”

Chỉ là, sau bệnh khỏi, hắn trở lại kinh thành.

Kinh thành phồn hoa náo nhiệt, những điều mới lạ dễ khiến người xao động, hắn rất nhanh quên mất nàng.

Lớn lên, có vị hôn thê ở thôn quê, hắn bị người cười chê, cũng từ đó nảy sinh ác cảm với Ý từng lại.

Hắn nghĩ, nàng lớn lên nơi quê mùa, chắc hẳn dung mạo tầm thường, thô ráp chẳng khác nông nữ.

Còn Giang Thanh Hàm, xuất thân thế gia, dung nhan đoan trang — mới xứng với hắn.

Đến phút này, hắn mới thật sự hối hận.

hối hận, đã muộn.

Sau khi thành thân, giữa hắn và Giang Thanh Hàm liên tiếp bất hòa.

Giang Thanh Hàm trách hắn đổi, không còn dịu dàng như thuở trước; ghen tuông, giằng co, khóc lóc.

Hắn dần thấy chán ngán, rồi chẳng buồn chân đến phòng nàng nữa.

Hắn tìm nhiều thiếp phòng, tất cả đều có điểm gì đó giống với Ý — ánh , sống mũi, hay nụ cười…

Mỗi như thế, bóng dáng nàng lại lên trong đầu hắn.

Phụ thân từng hợp bát tự họ, nói rằng hai người là thiên tác chi hợp.

Sau năm năm thành hôn, Giang Thanh Hàm chịu không nổi nhạt, liền hạ độc hắn.

Khi phát , chất độc đã ngấm sâu vào tạng phủ, còn khiến chứng bệnh cũ tái phát.

này, không còn ai như lão thái y năm xưa cứu hắn nữa.

Hắn bỏ Giang Thanh Hàm, lại mang tật suốt đời, không nhập quan trường.

Nhiều năm trôi qua, Phí Độ và Ý tình nghĩa càng thêm sâu đậm, còn có một ái nữ đáng yêu như ngọc.

Trong những đêm cô độc, hắn vô số nghĩ:

“Nếu năm ấy ta không trốn Giang Nam, không mù quáng chạy theo Giang Thanh Hàm, mà Ý…”

“Liệu kết cục có sẽ khác chăng?”

— Hết —

Tùy chỉnh
Danh sách chương