Chẳng Ngại Cảnh Xuân Tươi Đẹp

Chẳng Ngại Cảnh Xuân Tươi Đẹp

Hoàn thành
15 Chương

Ta vốn là đệ nhất “độc miệng” của huyện Trần Thương, mắng khắp thiên hạ không đối thủ.

Sau vì bị đám thù gia kết bè kéo cánh truy sát, ta đành gác kiếm, rửa miệng đi tu, làm một tiểu ni cô..

Cho đến một ngày nọ, có một cô nương trông như thỏ trắng nhỏ nhút nhát tìm đến tận cửa, đôi mắt đỏ hoe khẩn cầu ta xuất sơn.

Ta chấp tay trước ngực, dáng vẻ trang nghiêm thoát tục:

— A Di Đà Phật, bần ni đã cắt đứt hồng trần, tứ đại giai không.

Nàng ta thỏ thẻ: — Một trăm lượng.

Ta lắc đầu: — Đây không phải là chuyện tiền bạc.

— Năm trăm lượng.

Ta bắt đầu do dự:

— Nhưng đối phương là mệnh quan triều đình, quyền cao chức trọng…

— Một nghìn lượng.

Ta lập tức vứt phăng chuỗi tràng hạt, quyết định hoàn tục ngay tại chỗ:

— Mắng! Phải mắng chứ! Loại phụ lòng người, lừa tình gạt tiền như thế là phải mắng cho ra bã!