Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/AKX9OX3I0t

Cây chà sàn nhà tắm, chổi cọ sàn và gạt nước 2 trong 1– Parroti Easy ES04

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 1

có công cứu giá nên Hoàng thượng ban cho ta một nguyện vọng.

Mọi người đều đoán rằng ta sẽ yêu cầu được gả cho Thái tử tôn quý.

sao thì việc ta ái mộ Thái tử từ lâu chẳng là điều mới lạ kinh thành.

Dường Thái tử cũng nghĩ , hắn đứng trên đại điện, từ trên cao nhìn xuống ta với ánh mắt lạnh nhạt khinh thường.

Ta trầm mặc hồi lâu, đó nhìn lên Hoàng đế:

“Ừm… có ban cho thần chút ngân phiếu tiêu vặt không ạ?”

“Tiện , nếu không quá đáng… thần muốn ngủ cùng Bùi quốc sư một đêm.”

“À đúng , đa tạ Hoàng thượng.”

Hoàng đế: “…”

Thái tử: “…”

Bùi quốc sư: “…?”

1

, người đừng buồn nữa.”

bưng đến một chén trà nóng hổi, nhẹ nhàng bóp vai cho ta:

này điện hạ cũng khen người có sáng tạo, cười với người một cái, chắc chắn vẫn hy vọng.”

Ta úp mặt xuống bàn, má bị ép đến đỏ ửng, thở dài một hơi thật nặng nề.

“Hắn không khen sao được.”

Phụ thân ta – Vị quân vừa dẫn quân khải hoàn trận đại thắng, một hơi đoạt được ba thành của địch, hiện nay ông là người được Hoàng thượng sủng ái .

Thái tử cho chán ghét ta đến mấy cũng không dám tỏ thái độ.

, ngươi nói xem Thái tử điện hạ sao khó theo đuổi ?”

“Hay là, ta bảo phụ thân xin Hoàng thượng ban hôn?”

bị ý tưởng này của ta dọa cho giật nảy , vội vàng xua tay:

“Không được đâu, .”

Nàng lắp bắp hồi lâu, cuối cùng vẫn thở dài:

“Thực ra nô tỳ cảm thấy, cuộc hiện tại của ta rất tốt , không phải lo lắng chuyện tiền bạc nữa…”

“Người bây giờ là đại của quân phủ, muốn có đó, phải bạc mà đánh cược cả đời ?”

Ta im lặng.

Đúng vậy.

Ngoài kia đồn rằng ta si mê Thái tử đến mức phát cuồng, nhưng đâu ai biết, ta theo đổi hắn sợ.

Sợ nghèo.

Phụ thân ta – Ứng Viên – là đại quân của Tề quốc, dưới gối từng có ba nam hai , gia đình yên vui hòa thuận.

Mẫu thân ta chỉ là một nông ngoài biên cương Tề quốc, năm xưa phụ thân trúng độc của quân địch, vô tình được mẫu thân cứu .

Có lẽ là phụ thân thời hứng khởi, cũng có mẫu thân thấy sắc nảy lòng tham, tóm là hai người mơ màng hồ đồ ngủ cùng nhau một đêm sinh ra ta.

Ta tên là Ứng Ngọc.

Phụ thân vừa khỏi bệnh liền lên , lúc đi ông chẳng để , thậm chí không buồn quay đầu nhìn nhân đang mang thai sáu tháng kia.

khi ta sinh ra liền cùng mẫu thân nương tựa lẫn nhau, cuộc nghèo khó đến tột cùng.

Khi quân địch tràn sang xâm lăng, mẫu thân bán đất, giết gà, thậm chí dâng cả thân mới giữ được mạng cho hai mẫu tử ta.

Về địch rút quân, tưởng rằng cuộc ta sẽ yên ổn, nào ngờ hạn hán và ôn dịch ập đến.

ta ăn đất, gặm vỏ cây, đến cuối cùng, mẫu thân phải cắt máu mới có nuôi ta sót.

Bà chết đói ngay trước mặt ta.

Khi nhắm mắt xuôi tay, bà chỉ một bộ xương gầy đét bọc làn da khô nứt nẻ, gầy đến đáng sợ.

Từ khi ấy, ta thề rằng định phải gả cho người giàu thiên hạ.

Mà vừa khéo, những đứa con khác của phụ thân đều chết ôn dịch nên ta được ông đón về, trở thành hài tử duy của quân phủ.

Hoàng đế già, nếu ta gả cho hoàng đế thì khi ông ta chết, ta cũng sẽ bị tuẫn táng theo.

nên mục tiêu của ta chính là Thái tử – Tề Liệt.

Ta mím môi lắc đầu:

“Không, ngươi không hiểu đâu, .”

“Nghèo là chuyện rất đáng sợ, đói cũng vậy.”

“Ta…”

quân! quân!”

Tiếng gọi hoảng hốt của tư vang lên từ tiền viện cắt ngang lời ta, hình có chuyện đó rất quan trọng bẩm báo với Ứng Viên.

“Bùi… Bùi… Bùi quốc sư đến !!”

2

Ta được nghe không ít về danh tiếng của Bùi quốc sư – Bùi .

Hắn là nhân vật thần bí Tề quốc, dân gian luôn lưu truyền vô số lời đồn về hắn.

Tuy vậy, trừ buổi tế lễ nửa năm một ra thì Bùi rất ít khi xuất hiện trước mặt công .

cuối ta thấy Bùi là nửa năm trước, khi hắn đứng trên tế đàn, tay chắp lưng, dáng người thẳng tắp, những ngón tay thon dài trắng nõn ngọc dương chi, bóng loáng và tinh tế.

Bùi che mặt bằng lụa, nhưng hắn chỉ lộ ra đôi mắt cũng đủ nhiếp nhân tâm phách, đó có một hồ nước lam tím sâu không đáy, hút cả linh hồn người ta vào.

nhưng, một nhân vật truyền kỳ

Hôm nay đến quân phủ?

Ta và liếc nhìn nhau đồng thời gật đầu, chậm rãi bước ra.

“Đi, ra xem thử.”

Bùi là người thích thanh tĩnh, hắn đến nên Ứng Viên cho giải tán toàn bộ nha hoàn và tư ở tiền viện, thành ra việc ta lén lút tiến vào cũng thuận lợi vô cùng.

Vừa đến gần tiền sảnh, một mùi hương thanh nhã của trúc xanh bay thoảng vào mũi ta.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.