Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
1 Hộp 10 Miếng Mặt Nạ Giấy COLORKEY LUMINOUS Vitamin B5 Hỗ Trợ Phục Hồi 25ml/miếng
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Mà hắn cũng không thất hứa, quả đưa tới cho ta một Ưng Mục.
đá quý kia sự đẹp đến mức khiến người ta mê mẩn.
Ta nắm chặt nó trong tay, suýt nữa muốn đưa lên miệng hôn hôn để.
Sau vào phủ Quốc sư, ta mới biết…
Bùi Tầm hoàn toàn không khoác lác kho báu của mình.
Hắn không bốc phét.
Hắn thực sự rất, rất, rất giàu.
Có lần ta từng hỏi hắn:
“Sao ngươi lại giàu hơn Thái tử?”
Ta còn tưởng hắn có dính đến chuyện làm ăn đen tối , ai hắn chỉ mỉm cười, xoa đầu ta.
“Sư phụ ta lúc sinh thời là một thầy bói giang hồ.”
“Một quẻ của ông ấy là thứ khó cầu nhất thiên hạ. Ai muốn xem đều phải đưa ra bảo vật quý giá nhất để đổi .”
“Tất những gì ông ấy có được đều để lại cho ta, bảo là… để ta cưới thê tử.”
Ta ôm chặt đá quý trong tay, lòng thầm thán.
Có lẽ… sư phụ của hắn cũng không được, tiểu đồ đệ ngày ấy giờ đã là Quốc sư Đại .
Còn chuyện cưới thê tử á?
Nhìn thẳng mặt nữ nhân thôi cũng đủ khó rồi.
9
Ta ở trong phủ Quốc sư suốt ba tháng, được Bùi Tầm nuôi dưỡng chu đáo đến mức thân ta tròn ra một vòng rõ rệt.
Hắn dạy ta viết chữ, dạy ta vẽ tranh, vẽ thứ hắn yêu thích nhất – xanh.
Hắn nói, ta vẽ mang theo một khí chất “cuồng dã”.
Ta phiên dịch lại: không ra , lá không ra lá.
Bùi Tầm chỉ khẽ cười, không phản bác.
Ta Bùi Tầm sự là người tốt, tốt đến không tốt hơn.
Trước quen biết hắn, ta còn từng nghĩ mình sẽ theo đuổi hắn như cách ta từng theo đuổi Thái tử: mỗi ngày gửi một bức tình thư.
Nhưng giờ đây, ở cạnh hắn rồi, ta chẳng còn muốn làm gì nữa.
Loại người như Bùi Tầm phải đứng trên đỉnh núi cao, bị thế tục bám vào… ngược lại sẽ là vấy bẩn hắn.
ta cuối cùng cũng vẽ được một bức xanh ra hồn liền hí hửng đi tìm Bùi Tầm.
Không lại đúng lúc hắn tiếp chuyện một người trong cung.
Ba tháng qua, đây là lần đầu tiên có người bước vào viện của hắn.
“Quốc sư, lần này là thánh chỉ. Dù muốn hay không thì ngài cũng phải đi.”
“Lần trước ngài không tham gia buổi săn, lần này còn không xuất hiện, e rằng sẽ thực sự nổi giận.”
Đợi vị công công kia rời đi, ta lén lút chui ra sau cánh cửa, mở bức tranh ra:
“Bùi Tầm, ngươi mau xem này!”
Hắn nhìn bức vẽ một lúc rồi rất nhẫn nại chỉ điểm vài chỗ, còn khen ta đôi câu.
Nhưng ta biết, hắn không vui.
Sau vài lần lưỡng lự, ta mới nhẹ giọng hỏi:
“Thực ra đi săn cũng không tệ mà. Ngươi cứ ru rú trong viện nhỏ mãi, ra ngoài hít thở không khí cũng tốt.”
“Nàng muốn đi sao?”
Hắn hỏi lại.
Ta đảo mắt vài vòng:
“Cũng… được thôi…”
…
Ngày đi săn đúng như hắn nói, trời quang mây tạnh, đẹp đến lạ thường.
Ta mang mạng che mặt đi bên cạnh hắn, đảo mắt đánh giá khắp nơi.
là lúc đi cùng Ứng Thư , ta nhất định không dám vô tư như thế này.
Ứng Thư cưỡi ngựa đi đầu, quay lại nhìn ta hai cái xa.
Ta biết ông ta đã nhận ra ta.
Nhưng chuyện thì liên quan gì đến ta chứ.
Cũng có một ánh mắt khác nhìn ta, là của Liệt, hắn ôm Ngữ Lan.
“Quốc sư chẳng lẽ đã nghĩ thông rồi à? Sao bên cạnh ngài lại có mỹ nhân làm bạn thế này?”
Bùi Tầm liếc mắt nhìn hắn một cái, không nói .
Liệt bị phớt lờ thì khó chịu ra mặt.
“Bùi Tầm, ý ngươi là gì?”
“ Liệt.”
phía trước, gọi một .
Liệt lập tức im bặt, lùi lại.
Bùi Tầm nhẹ giật cương ngựa, kéo ta lại gần hắn hơn.
Cuộc đi săn hôm ấy sự rất náo nhiệt.
Ứng Thư bắn được sáu con nai, cũng thu hoạch kha khá, những người khác ai cũng có chiến lợi phẩm.
Đến tối, đuốc được thắp lên, ánh sáng rực rỡ bốn phía, mùi thịt nướng thơm nức mũi.
Lúc ấy, ta ở trong ngồi nhìn Bùi Tầm, hai mắt to trừng mắt nhỏ.
“Quốc sư, bên ngoài náo nhiệt lắm .”
Ta ngửi mùi thịt nướng, lại nhìn bát cháo trắng trước mặt mà mặt mày nhăn nhó.
“Ừm.”
Hắn đáp nhạt một , tiếp tục lật sách.
“Cháo này nhạt nhẽo… Nhưng Quốc sư có tặng thêm cho ta một bảo thạch nữa thì…”
“ Ngọc.”
Bùi Tầm gọi ta đầy bất lực.
“Kho báu trong khố phòng gần như bị nàng dọn sạch rồi.”
Ta lập tức ngậm miệng, ngoan ngoãn húp sạch bát cháo.
Đêm khuya, mọi người đều đã .
Ta bước ra của Bùi Tầm, chuẩn bị của mình.
Ta bị sắp xếp ngủ cùng Ngữ Lan, lúc mới nghe có chút ngượng ngùng.
May mà Ngữ Lan không nhận ra ta, chỉ cần ta không ngại thì người ngại chính là nàng.
trại rất yên tĩnh, ta vén rèm bước vào, nàng nằm quay lưng lại phía ta, không động đậy.
Nghĩ nàng đã ngủ nên ta âm thầm thở phào, đi phía bên kia nằm .
Vừa định thổi tắt đèn thì ta phát hiện trước mặt Ngữ Lan có một miếng ngọc bội trắng sữa rơi đất.
“Ngữ cô nương, ngọc bội của cô rơi rồi.”
Nàng không phản ứng.
Ta lạ, trong lòng còn nghĩ: Ngữ Lan ngủ say như thế, không biết Liệt có biết không.
Nhặt ngọc bội lên, ta lại gọi nàng hai .
Cho đến đầu ngón tay chạm vào thứ gì có giác dính dính, ta mới giật mình, cúi đầu nhìn …
Là máu.
Một giọt máu loang ra trên ngọc bội.
Ta kinh hãi, siết chặt ngọc trong tay, bước lên phía trước:
“Ngữ cô nương…”
Ta nắm vai nàng lắc nhẹ.
Không , Ngữ Lan lại không giữ thăng bằng, toàn thân nàng đổ sụp phía ta.
Ga giường loang lổ máu, đỏ tươi như những đóa hoa máu.
Gương mặt Ngữ Lan vẫn còn nguyên biểu mơ hồ, miệng hơi hé, đồng tử mở lớn đã bắt đầu tan rã.
Lỗ thủng trên ngực nàng vẫn không ngừng trào máu ra.
Ngọc bội rơi đất, vang lên một “cạch”.
Ta muốn hét lên nhưng tay lập tức bịt miệng mình lại.
Cơ ta run rẩy không ngừng, máu trong người như đông cứng lại.
Ngữ Lan… chết rồi?
10
Gió đêm luôn lạnh buốt, táp lên mặt như dao cứa vào da.
Ta như phát cuồng lao vào của Bùi Tầm.
“Ngữ Lan… Ngữ Lan chết rồi… nàng ấy…”
Nhưng Bùi Tầm lại không hề tỏ vẻ ngạc nhiên.
Hắn nhìn ta, trong ánh mắt ấy… lại mang theo một chút bi thương và xót xa.
Lần đầu tiên ta loại xúc trong mắt hắn, ta thoáng sững người.
“Chạy đi, Ngọc.”
Không đợi ta mở miệng, hắn đã kéo ta chạy ra ngoài .
“Quốc sư… ta đi đâu… ta…”
Bùi Tầm không nói gì nữa, chỉ có hương quen thuộc vây ta.
Ngay lúc ta vừa thoát ra ngoài, phía sau – một khu trại lớn vang lên nổ đinh tai nhức óc.
“Bảo vệ !! Bảo vệ !!”
“Có thích khách! Có thích khách!”
Thuốc nổ?!
Uy lực này chỉ có loại thuốc nổ ngoài biên ải mới tạo ra được!
Ta như bừng tỉnh.
gào thét phía sau dồn dập không dứt, doanh trại chìm trong biển lửa.
Tại sao nơi này lại có thuốc nổ?
Người biên ải không xâm nhập đến tận đây, vậy thì chỉ còn một khả năng duy nhất.
Ứng Thư .
Ông ta đóng quân ở biên cương, nhiều năm tiếp xúc với địch quốc.
Không … ông ta thực sự thông đồng với giặc?!
“Bùi Tầm, ngươi… ngươi đã biết trước rồi đúng không?”
Nhìn phản ứng của hắn, ta lập tức hiểu rõ vài phần.
Nhưng hắn vẫn không trả khiến sự nôn nóng trong lòng ta như bị châm lửa.
“Bùi Tầm?!”
“Ngươi nói gì đi chứ!”
“Bùi Tầm!”
“Bùi Tầm, ngươi…”
Gió rít qua khúc quanh, ngay giây tiếp theo, ta lại bị kéo vào lòng hắn.
Hắn sự… rất thơm.
ta đã cách xa sự hỗn loạn phía sau, cánh rừng này rất kín đáo.
Lần này, Bùi Tầm ôm rất chặt như muốn đem ta hòa vào máu thịt.
Ta không biết phải làm sao, chỉ … hình như hắn muốn khóc.
Ta theo bản năng đưa tay vỗ vỗ lưng hắn.
“Ta… ta không cố ý mắng ngươi đâu, ta chỉ là…”
“ Ngọc, ta không cầu mong điều gì khác.”
Hơi thở hắn phả vào cổ khiến lòng ta dâng lên một giác khác.
“Ta chỉ cần nàng bình an là được rồi.”
Sau buông ta ra, Bùi Tầm nhấn người ta ngồi mặt đất, đôi mắt tím lam dưới bóng đêm càng trở nên u tịch.
Hắn nhìn chăm chú khiến ta nhất thời không biết nên nói gì.
Bàn tay hắn nhẹ lướt qua má ta, mềm mại như lụa, lòng ta bỗng an tĩnh hẳn đi.
“Bùi Tầm… ngươi biết trước chuyện này sẽ xảy ra rồi phải không?”
“Phải.”
Hắn gật đầu.
“Nhưng không tránh được. Ta đã bàn trước với , chỉ có cố hết sức giảm thiểu thương vong.”
“Tại sao lại không tránh được?!”
Máu trong lồng ngực ta như nhảy lên, ta giơ tay túm chặt áo hắn.
“ biết trước thì ta cứ không đi săn nữa, thì…”
“ hắn không phản loạn bây giờ thì ba năm sau cũng sẽ phản.”
“Đến lúc , không chỉ là vài mạng người đâu, Ngọc!”
“Đến lúc sẽ là mất nước!”
Ta chết lặng.
Xưa nay Bùi Tầm chưa từng đoán sai một quẻ .
“Vậy không sao… ngươi đã biết trước thì chắc chắn cũng đã chuẩn bị cách giải quyết rồi, ta…”
“Ta không có cách , Ngọc.”
Giữa bóng đêm, hắn khẽ lắc đầu.
“Đây là kiếp nạn của quốc, là thứ tất yếu phải trải qua.”
“Diễn biến sau này sẽ thế , không ai biết được.”
“Nhưng ta biết… chỉ cần nàng ngoan ngoãn ở lại đây thì nhất định sẽ không sao. Nàng chắc chắn sẽ bình an.”
“Nghe ta.”
Giọng hắn mang theo nôn nóng, nhưng trong nói lại có điều gì khiến ta bất an.
“Ta ở lại… còn ngươi thì sao?”
“Ngươi đi đâu?”
Gió thổi mạnh hơn, cuốn theo lá cây xào xạc như than khóc.
Môi ta bị bao phủ bởi một thứ mềm mại.
Ta chết sững – là Bùi Tầm hôn ta.
Nụ hôn bất ấy mang theo giác… như một biệt.
Lòng ta dâng lên nỗi xót xa, ta nhắm mắt, chủ động đáp lại nụ hôn ấy.
“Ta cũng có việc nhất định phải làm.”
Bùi Tầm nói.
“Vậy… ngươi quay lại?”
Ta hỏi.
Hắn không đáp.
“Ngươi… còn quay lại không?”
Hắn vẫn im lặng.
Lòng ta như rơi đáy vực.
Cuối cùng, ta gắng gượng nở một nụ cười.
“Vậy… lúc ngươi trở , ta thành thân có được không?”
“Ngươi chắc là người giàu nhất nước rồi đấy.”
Lần này, cuối cùng Bùi Tầm cũng trả ta.
Hắn nói:
“Được.”