Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/8V5VCoXjKF

Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 6

11

Tiếng ồn ào đã dần lắng , xung quanh ta chỉ còn lại im lặng đến nghẹt thở.

Ta trốn dưới gốc cây, đầu óc trống rỗng.

Nếu Bùi không trở lại…

Ta sẽ thuộc ai nữa đây?

Ta không biết.

Ta chỉ biết, hiện tại trong lòng ta vô cùng đau đớn.

Một nỗi đau còn nhức nhối hơn việc không thể gả cho người giàu có.

Còn khổ hơn cơn đói.

Ta không hiểu cảm giác ấy bắt nguồn từ đâu, chỉ biết co lại, ôm lấy chân, cố ngăn cơ thể không run rẩy.

“Chắc chắn hoàng đế trốn ở chứ?”

Tiếng người vang lên ta giật , vội vàng nấp thân cây.

Hai kẻ áo đen tới, giọng trầm thấp.

“Tướng đã đuổi đến rồi, lát nữa thôi sẽ lấy được đầu hoàng đế.”

“Chết tiệt, thật xúi quẩy, còn chưa giết được đầu , thế lại giết nhầm người.”

Giết nhầm nguời?!

Ta từ từ ngồi xổm , trong đầu chợt hiện lên thi thể đẫm máu của Ngữ Lan.

Thì ra… mục tiêu đầu của bọn chúng là ta.

Chỉ là vì ta bị Bùi giữ lại trong lều nên Ngữ Lan mới bị thay thế.

Ta mím môi, bàn tay đang bám chặt lấy thân cây trắng bệch.

Ngữ Lan…

“Cứ .”

Tên áo đen nói tiếp, gật đầu một hướng trong rừng.

“Cái tên Quốc sư kia cũng lắm trò thật, nhưng hắn giấu hoàng đế kỹ thế vẫn bị chúng ta lần ra.”

“Chỉ cần Tướng giết được hoàng đế thì ngài ấy sẽ lập tức lên ngôi, còn chúng ta đều là quan!”

hai bật cười đắc ý, rồi rảo bước tiến sâu vào rừng.

Bùi từng nói: ta chỉ cần ở lại đây sẽ an toàn.

Nhưng… ta thực có thể ở lại sao?

Dù không vì bản thân thì cũng vì bách tính.

Ứng Thư Viên không thể làm vua.

Một kẻ có thể nghiền xương thê tử.

Một kẻ có thể ra tay giết nhi thân sinh.

Một kẻ thông đồng với địch quốc .

Ông ta xứng làm vua sao?

Câu trả lời đã quá rõ ràng.

Vậy thì ta có thể vì an toàn của mặc kệ hàng vạn sinh linh sao?

Câu trả lời cũng quá rõ ràng.

Ta đứng dậy, bước chân càng lúc càng nhanh, chạy hướng hai tên kia vừa chỉ.

Ta chỉ là một nông .

Trong mắt ta không có những lý tưởng vĩ , không có mộng tưởng kiến quốc.

Ta không biết chữ, không biết đọc sách, đầu óc cũng không nhanh nhẹn, ta chỉ muốn lấy được người giàu.

Có lẽ, ta đến nơi cũng chẳng giúp được gì.

Nhưng ta phải .

quốc … rất đẹp.

Bách tính an cư lạc nghiệp.

Lý thẩm thẩm đầu ngõ từng mua búp bê cỏ do ta bện.

Ông lão ở cuối phố bán bánh bao rất thơm.

Nhưng vì không có tiền, vì Ứng Thư Viên không cho ta tiền tiêu hàng tháng nên mỗi lần ta chỉ dám mua một cái.

Ta từng nói với ông: “ ta có tiền sẽ mua một lồng ăn cho đã.”

Ta sợ đói, sợ khổ, vì nửa đời trước của ta đã chịu khổ quá .

Nguyện vọng của ta… chỉ có vậy.

Nhưng chính vì ta từng khổ nên ta không muốn ai khác cũng phải nếm trải những cay đắng .

Đóa hoa chỉ khoe sắc vào một ngày cũng có thể tự hào chính .

Ta là nhi của tướng .

Ta yêu đất nước .

12

“Ứng Thư Viên, … đối đãi ngươi đâu có bạc.”

Hoàng đế ngã gục đất, thắt lưng trúng một nhát kiếm, ông thở dốc từng hơi, máu thấm đẫm tay áo.

“Ngươi… sao có thể lòng lang dạ sói đến mức ! Thật là… thật là…”

“Hoàng thượng.”

Kiếm của Ứng Thư Viên nhỏ máu không ngừng, giọng ông ta lạnh lùng đến thấu xương.

“Ngài đã già, cũng nên thoái vị rồi.”

“Thần từng nói với ngài, Liệt không đủ khả năng làm Tân hoàng.”

“Vậy ngài cứ cố chấp.”

“Thần khuyên mãi cũng thấy mệt nên đành giải quyết tận gốc vậy.”

Ứng Thư Viên nâng kiếm lên hướng thẳng vào vị vương già nua, nhưng sắp sửa đâm , ông ta đột nhiên khựng lại.

“Hoàng thượng, ngài cười gì?”

“Ngươi nói…”

Hoàng đế thở dốc từng hơi:

“Ngươi cho rằng Liệt không làm được hoàng đế…”

“Ứng Thư Viên, vậy ngươi nghĩ… ngươi làm được sao?”

Câu hỏi ấy như một nhát dao đâm trúng tử huyệt của ông ta.

Ứng Thư Viên trợn to mắt, không còn do dự đâm kiếm !

Xoẹt!!

Đau đớn ở ngực ta lập tức phun ra một ngụm máu.

Tình thế cấp bách, ta chạy nhanh đến mức trẹo cổ chân.

Ta ôm lấy Hoàng đế, chắn trước người ông, lãnh trọn một kiếm vào ngực, sâu đến mức gần như xuyên thủng lồng ngực ta.

Quay đầu Ứng Thư Viên vẫn lạnh như băng, ta nở một nụ cười đầy máu.

“‘Tướng ’…”

“Ta sẽ ngươi hối hận.”

“Hối hận vì năm không giết chết ta…”

“Giờ giết cũng chưa muộn.”

“Thứ nghiệt chủng!”

Ông ta giận dữ đâm thêm một kiếm nữa vào lưng ta.

Ý thức ta mờ dần… nhưng từ phía xa, giọng Liệt vang lên:

“Bảo vệ Hoàng thượng! Bảo vệ Hoàng thượng!!”

Tiếng vó ngựa rầm rập giẫm lên mặt đất lòng ta nhẹ nhõm.

Ta gục vào vai Hoàng đế.

Trước kia ta từng nghĩ, nếu một ngày ta chết thì lời trăn trối cuối cùng tuyệt đối không thể giống như mẫu thân.

Vì vậy, ta gắng gượng dùng một hơi tàn nói với Hoàng đế:

“Nếu ta chết… nhớ đốt cho ta… thật … thật … vàng bạc… …”

Kiếm của Ứng Thư Viên có tẩm độc, ta tỉnh lại đã là một tháng .

May nhát kiếm đâm vào người Hoàng đế không sâu, thân thể ông lại khỏe mạnh nên đã qua được cửa tử.

ta hỏi chuyện ai đã giải độc cho hai, mọi người đều ấp a ấp úng.

Nghe nói Bùi trận ấy liền bế quan, ta an tâm hắn trở .

Trên triều đình, Hoàng đế ngồi trên cao, nghiêm trang nói với ta:

“A Ngọc nương, từng nói, cứu mạng , sẽ cho một nguyện vọng. muốn gì?”

Ứng Thư Viên bị bắt sống.

Ứng gia nay đã là dòng họ phản quốc nên ta cũng không dùng họ ấy nữa.

Mọi người đều gọi ta là A Ngọc nương.

Không biết có phải ta gặp ảo giác không, nhưng Liệt ta bằng ánh mắt rất… nóng bỏng.

Nhưng ta không quan tâm.

Ta ngẩng đầu, đôi mắt tràn đầy mong .

“Tâu Hoàng thượng! Thần muốn thật thật vàng bạc châu báu!!”

“Tiện thể! Có thể…”

“Gả thần cho Bùi quốc sư được không?”

“Thần thực rất muốn ngủ cùng chàng ấy!!”

điện lặng ngắt như tờ.

Vẻ mặt mọi người… dường như đều biến sắc.

Ta không nghĩ ngợi , chỉ cảnh giác Hoàng đế:

“Sao thế? Hoàng thượng không đồng ý à? người ta kiểu gì vậy?”

Hoàng đế ho nhẹ một tiếng, làm như không có chuyện gì.

“A Ngọc nương quá thẳng thắn nhất thời không biết đáp ra làm sao.”

“Vậy thì… đợi Quốc sư xuất quan, sẽ hôn cho hai người.”

Ngoài những điều ta xin thì Hoàng đế còn thêm cho ta vô số vàng bạc châu báu khác.

Ta cảm thấy hiện tại rất giàu.

Cho nên, ta phải đợi Bùi xuất quan.

Rồi cùng hắn so thử xem…

Rốt cuộc, ai mới là người giàu nhất quốc .

13

Ta đánh xe lừa, men theo con đường nhỏ trở .

Dù làng cũ đã bị Ứng Thư Viên san bằng nhưng ta vẫn muốn quay lại một lần.

Ta muốn nói với mẫu thân rằng nhi sắp thành thân rồi.

thăm mẫu thân xong là ta có thể quay cưới Bùi .

Ta háo hức đến ngày .

Nhưng ta còn đang đắm chìm trong viễn cảnh đẹp đẽ ấy thì con lừa của ta bỗng hí lên một tiếng thảm thiết!

Ở đằng trước, mấy tên hắc y nhân đột ngột xuất hiện!

Ta phản ứng cực nhanh, đang định quay đầu bỏ chạy thì lưng đã bị vây chặt!

Một nắm mê hồn tán lập tức vung vào mặt ta!

Ta hoàn toàn mất tri giác.

Ánh nến bập bùng.

Bốn phía dán đầy chữ “Hỉ”.

Ta nằm trong bồn nước, dần dần tỉnh lại.

Mấy ma ma và hoàn đang ra sức kỳ cọ tay chân ta, da thịt bị chà xát đến mức đỏ bừng.

Cơn đau ta khó chịu, nhưng điều ta hoảng loạn hơn là nỗi sợ hãi.

ngươi muốn làm gì! ngươi…”

“Chúc mừng Thái tử phi nương nương, hỷ hỷ .”

Một ma ma mặt cười như không cười, miệng nói tay vẫn không ngừng.

“Hôm nay là hỉ của Thái tử phi nương nương, tất nhiên phải tắm rửa sạch sẽ rồi!”

Thái tử phi?!

hỉ?!

Chuông cảnh báo trong lòng ta vang lên dữ dội, ta vùng vẫy la lên:

ngươi nhầm người rồi! Ta không phải Thái tử phi gì hết! Hoàng thượng đã nói sẽ hôn ta với Bùi , ta…”

“Không nhầm đâu, nương nương.”

Bọn họ siết chặt tay, ép ta vào bồn nước.

“Đây là Thái tử điện hạ ra lệnh, nương nương đích thực là Thái tử phi!”

Ta chợt nhớ đến đám hắc y nhân kia, hóa ra là bọn chúng bắt cóc ta!

E rằng ngay hoàng thượng cũng không hề hay biết chuyện !

Liệt… hắn thật to gan!

tắm rửa xong, phần lớn người hầu lui .

“Được rồi, để ta hầu hạ nương nương là được. ngươi ra ngoài .”

Một hoàn đứng ta cất giọng hơi thô, phất tay xua người.

Mọi người nhau một lát rồi đồng loạt lui ra.

Ta siết chặt tay, cắn môi, chợt nghe giọng hoàn kia hạ thấp :

“Tiểu thư!!”

Ta giật quay đầu lại, thì ra là Thải Đường!

“Thải Đường! Sao ngươi lại ở đây?!”

Nàng gỡ lớp bột cải trang trên mặt, mắt đỏ hoe:

“Phủ Tướng bị niêm phong, gia nhân đều bị bắt lại, nô tỳ may mắn bị phân tới phủ Tam hoàng tử.”

làm thân với hoàn Hà Ngọc của Thái tử phủ, từ nàng ấy, nô tỳ biết được chuyện nên lập tức tráo đổi thân phận, trà trộn vào đây!”

“Tiểu thư! Giờ không phải lúc để hàn huyên, người mau trốn !”

“Nô tỳ đã đút lót tiểu tư ở tiền viện để trì hoãn Thái tử rồi. Người phải nhanh lên!”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.