Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/4AwW2uDTur

Tẩy Lồng Máy Giặt Camilla 300gr + Tẩy Mốc Gioăng Cao Su Cao Cấp Camilla 100gr

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 7

14

Trong mắt ta ngấn lệ, vội vàng gật đầu.

không nói lời nào nhưng ta đã hiểu rõ quyết định của nàng.

Ta nhấc hỷ phục đỏ thẫm ra

“Rầm!”

đột nhiên đá văng!

Một tiểu tư mặt mũi bầm dập ném mạnh xuống đất!

Mặt Tề Liệt đen sì, đứng trước cười lạnh:

“Ta đã nghi ngờ có trò mèo gì rồi, hóa ra là ngươi giở trò!”

Sắc mặt Thải Đường tái mét, nàng xông lên ôm lấy chân hắn:

“Tiểu thư mau đi!!”

thể mảnh mai của nàng sao địch nổi sức hắn, Thải Đường đá văng rồi ngất đi tại chỗ!

“Thải Đường!!”

Ta lao đến xem nàng thế nào, nhưng kịp tới đã Tề Liệt túm lấy cổ áo, ném ngược lên giường.

Hắn đè ta xuống, hơi thở toàn mùi rượu.

Ta phản kháng không được, chỉ còn biết nghiến răng nhìn hắn chằm chằm.

“Đừng nhìn ta kiểu đó.”

Tề Liệt có vẻ bực bội.

“Thật ra… Quốc sư của ngươi sắp rồi.”

độc của ngươi và phụ hoàng đều do hắn ngàn dặm trong suốt ba ngày mới tìm được thuốc giải.”

“Không ai biết hắn lấy thuốc ở đâu.”

“Nhưng vừa về đến nơi thì hắn liền ngã quỵ, đến giờ tỉnh, chắc cũng sống được mấy ngày nữa.”

“Chi bằng thuận theo ta đi. sao ngươi vốn thuộc về ta…”

“Ngươi nói dối!”

Ta nghiến răng, cắn mạnh lên vai hắn, vị máu tanh tràn ngập trong khoang miệng.

Mắt ta ầng ậc nước, không muốn tin…

Nhưng ta biết, đó là sự thật.

Ta có ngốc đến mấy cũng cảm thấy có điều gì đó sai sai – mọi người đều cố che giấu điều gì đó ta.

Ta biết hết.

Nhưng ta không dám đối mặt.

Giờ khi nghe chính miệng hắn nói, ta chỉ muốn…

Nhanh chóng đến Bùi Tầm.

Tề Liệt kêu đau, giận dữ tát ta một cái.

Cái tát ấy khiến đầu óc ta choáng váng, ta mở mắt nhìn hắn, lại thấy mắt hắn ửng đỏ, khuôn mặt dữ tợn như thể một người xa lạ.

“Ngươi cứ tới đi.”

Ta không phản kháng nữa, thả tay xuống, mắt đỏ hoe.

“Ngươi tới đi, Tề Liệt.”

“Ngươi tới đi, Thái tử.”

Hắn mừng rỡ định cởi y phục ta…

“Nếu ngươi cảm thấy… mình không có lỗi hoàng thượng.”

“Nếu cảm thấy… mình không có lỗi bách tính.”

Tề Liệt khựng lại.

“Hoàng thượng đã ban hôn ta và Quốc sư, toàn thiên hạ đều biết chuyện này. Ngươi làm , thiên hạ sẽ nhìn hoàng thượng ra sao?”

“Để tay lên ngực tự hỏi, là do ta chủ động trêu chọc ngươi trước, Thái tử.”

“Là ta hồ đồ, xin lỗi ngươi.”

“Nhưng nếu chúng ta có duyên thì ngay từ lá thư đầu tiên ta gửi đã có duyên rồi.”

“Chứ không phải để ta viết thư suốt ba năm mà nhận được một lời hồi âm.”

“Ngươi hiểu chứ?”

Tề Liệt sững người, đứng đơ tại chỗ.

“Ta biết, ngươi nghĩ rằng ta chỉ có thể xoay quanh ngươi.”

“Nên một ngày ta biến mất, ngươi sẽ không thể chấp nhận.”

“Nhưng mất mát là điều ai cũng phải trải qua.”

“Khi ta còn ở thì ngươi không trân trọng.”

“Giờ ta muốn rời đi, vì ta đã tìm được người ta yêu.”

“Hy vọng Thái tử biết buông bỏ mà tha ta.”

Nói xong, nước mắt nóng hổi của hắn rơi xuống mặt ta.

Ta biết, Tề Liệt không yêu ta.

Hắn chỉ là không cam tâm.

“Cút!!”

Tề Liệt bật dậy, tay siết chặt lấy quần áo mình, người run lẩy bẩy.

Ta bước xuống giường, vừa đi đến thì chợt quay đầu nhìn hắn.

“Tề Liệt, ngươi không phải một nhân tốt.”

“Nhưng ta tin, ngươi nhất định sẽ là một đế vương tốt.”

15

Đẩy phủ Quốc sư, trong tiêu điều vắng lặng.

Vườn đào từng nở rộ rực rỡ giờ đây chỉ còn lại những cành khô rũ rượi.

Trong phòng sáng đèn.

Ta đẩy bước vào, thấy mấy vị thái y ngồi , mặt mày u sầu.

Vừa thấy ta, họ liền hoảng hốt đến chắn trước giường.

“A Ngọc nương, sao người lại đến đây?A Ngọc nương, hiện tại Quốc sư không tiện gặp ai…”

“Tránh ra!”

Ta đẩy mạnh họ ra, cuối cùng cũng nhìn thấy Bùi Tầm nằm trên giường.

Chúng ta mới xa nhau bao lâu, mà Bùi Tầm đã gầy đến mức ta không nhận ra, hắn nằm yên bất động, hơi thở mỏng manh đến đáng sợ.

Nước mắt ta bỗng rơi lã chã, ta đến hắn, đến khi cảm nhận được chút hơi thở le lói mới yên .

“Bùi Tầm!!”

Ta gào lên, rồi lấy bức tranh trên đập vào mặt hắn.

“Ngươi mau dậy xem tranh trúc xanh của ta nè!!”

Lệ rơi ướt môi, ta nghẹn ngào lau nước mắt.

“Nếu ngươi còn không tỉnh dậy trốn cùng ta thì ta sẽ theo người khác mất đó! Ta không thành ngươi nữa đâu!”

“A Ngọc nương, người không thể làm được!”

Mấy vị thái y vội kéo ta ra.

“Quốc sư cần tĩnh dưỡng!”

Trong lúc xô đẩy, không ai chú ý đến hàng mi của Bùi Tầm run rẩy.

đám thái y giữ lại nên ta không thể lại gần hắn, tiếng nức nở dần vỡ oà thành tiếng khóc to:

“Đồ lừa đảo! Đồ đại lừa đảo Bùi Tầm!”

“Ta không cưới ngươi nữa! Ta muốn rời đi! Ta ghét ngươi!”

“Ta muốn đi tìm mẫu của ta! Ta muốn…”

“Nàng…”

Một tiếng gọi yếu ớt vang lên khiến căn phòng lặng ngắt như tờ.

Mấy thái y há hốc miệng, ngơ ngác nhìn Bùi Tầm mở mắt.

Ta giật tay họ ra rồi lao đến ôm chầm lấy hắn, khóc to hơn.

“Ta tưởng ngươi rồi, Bùi Tầm… ta tưởng ngươi không sống nổi nữa…”

“Nàng… trên mặt nàng… ai đánh ?”

Hắn đưa tay chạm vào mặt ta, tay vốn mềm mại giờ chỉ còn lại những đốt xương nhô ra.

Ta dụi mặt vào tay ấy, sụt sùi đáp:

“Tề Liệt đánh… hắn nạt ta…”

thì… ta dẫn nàng đi trả thù hắn, A Ngọc đừng khóc nữa, nghe lời.”

bệnh nặng thì hắn cố nở nụ cười ta.

“Còn nữa…”

“Trúc xanh của nàng… thật sự có phong thái cuồng dã rất riêng…”

Ta trừng mắt, đập nhẹ hắn một cái.

“Trúc không ra trúc, lá ra lá đúng không hả?”

“Hừ!”

“Ông ơi, một bánh bao.”

Lý gia gia ngẩng đầu nhìn tử tuấn tú đeo mạng che mặt trước mặt, cười hiền từ:

“Một nhiều lắm đó công tử, bánh của ta to, ăn hai cái là no rồi.”

tử cười bất đắc dĩ:

“Nương tử của ta ăn khỏe, một cũng không thấy nhiều.”

Lý gia gia gãi đầu rồi gói một bánh đầy, lẩm bẩm:

nương nhà ai chứ, ăn khỏe thế… ta từng thấy ai ăn hết một …”

Khi nhận lấy túi giấy dầu, tử thở dài:

“Nương tử ta là nhị tiểu thư nhà Thị lang…Thương Tuyết.”

“Giờ nàng ấy ở đầu ngõ bán mấy búp bê cỏ tự tay bện đó. Lý gia gia rảnh thì qua ủng hộ nhé.”

Thật xin lỗi, Thương Tuyết nương.

“Búp bê cỏ à…”

Lý gia gia chợt phản ứng lại rồi quay đầu nhìn ra ngõ…

Nhưng chỉ còn thấy bóng hai người lững thững rời xa, cùng tiếng nói khe vọng về:

“Hôm nay bán được mấy ?”

“Hôm nay lỗ mất một .”

“Ta lấy một đổi kẹo hồ lô ăn rồi…”

“Kẹo hồ lô ngọt lắm, ta còn để dành chàng một xiên nè…”

“…”

(Hoàn chính văn).

Phiên Ngoại 1

Sư phụ ta là vị thần tiên sống mà thiên hạ, từ ra Bắc đều tìm kiếm.

Một quẻ của ông có ngàn vàng cũng khó cầu.

Không ít nước đã mời ông ở lại, nhưng ông từng đáp lời ai.

Sư phụ từng nói ta:

“A Tầm, đời sư phụ đã định sẵn phải phiêu bạt. Đó là số mệnh của ta.”

Từ ta đã theo sư phụ chu du khắp vùng sông nước phương .

Khi trời giáng đại hạn, dân chúng đói khổ không sống nổi, sư phụ liền đóng quẻ, đầu hành trình cứu người khắp nơi.

Ta tên là Bùi Tầm.

Theo chân sư phụ đi qua vô số thôn làng, ta đã chứng kiến biết bao đau thương tang tóc.

đến khi chúng ta đến một thôn ở biên giới, sư phụ đã để ta ở lại, bảo ta chờ vài ngày vì ông có việc phải đi.

Thôn ấy còn thê thảm hơn nhiều nơi khác.

Dịch bệnh hoành hành, người già trẻ chiếm phần lớn, ai nấy đều thoi thóp chờ .

Khi sư phụ đến nơi, họ tưởng rằng chúng ta là thần tiên hạ phàm để cứu họ.

Thế nhưng sư phụ chỉ ở lại đó ba ngày rồi rời đi.

Ta sống tiếp ở trong thôn ấy.

Ban đầu cuộc sống còn tạm ổn, bởi ta mang theo nhiều lương thực chia mọi người nên họ đối đãi ta khá tử tế.

Nhưng lương thực càng lúc càng ít, nơi này lại hẻo lánh, có tiền cũng không thể mua nổi hàng hóa ở trong thành.

họ đầu tranh giành, đầu đánh nhau, đầu điên cuồng cướp đoạt từng mẩu thức ăn.

Ta không biết việc mang đồ ăn đến đây là đúng hay sai, chỉ biết cảnh tượng hiện tại không phải thứ ta muốn thấy.

Khi thức ăn cạn sạch, mọi người lại quay về cuộc sống nhai lá cây, ăn đất sét.

Ta cũng không nói nhiều, chỉ cùng họ trải qua những ngày như .

Nhưng người tựa như gió đông, biến đổi khôn lường.

“Cứ tiếp tục thế này cũng không phải cách, sắp đói rồi.”

Ta ngồi ngoài, tay bưng bát nước trong, mắt nhìn lên bầu trời đầy sao, tai nghe tiếng tán trong phòng.

“Không phải vị thần tiên sống kia đến để cứu chúng ta sao? Sao ông ta lại để đứa ở lại rồi bỏ đi?”

“Ông ta không quay lại nữa ư?”

“Ta nghĩ tám phần là do ông ta nuôi không nổi nữa nên mới đem đến đây chờ thôi.”

“Lương thực thôn ta còn không đủ dùng, giờ thêm một gánh nặng?”

“Không được đâu…”

“Hai năm nay mất mùa, chắc do chúng ta không dâng được lễ vật cúng trời khiến ông trời tức giận…”

“Nhưng bây giờ muốn cúng trời cũng có gì để dâng …”

“Sao lại không có…”

“Đệ tử của thần tiên sống… phải cũng được coi là thần đồng sao?”

Nước trong bát lạnh buốt.

Ta nhấp một ngụm nước, trong không mảy may dao động.

Sao đêm thật sáng.

Hôm sau, ta trói trên tế đàn nhưng không hề phản kháng, mặc họ siết chặt dây thừng quanh .

ba ngày qua ta chỉ uống nước lã, họ không tha ta.

Ta hiểu, đây chính là người.

Mẫu ta phát điên, giết phụ ta vì cờ bạc.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.