Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/AKX9OX3I0t
Cây chà sàn nhà tắm, chổi cọ sàn và gạt nước 2 trong 1– Parroti Easy ES04
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Nghe anh ta nói vậy, tôi hoàn toàn có thể thấu được nỗi buồn khổ của Hoắc Mân, bởi lẽ mẹ kế tôi cũng sẽ tàn nhẫn giẫm đạp lên tất cả những gì mà tôi trân quý thương y vậy.
“Vậy thì, tôi đưa cho anh một chiếc chìa khóa của phòng tranh nhé, nào muốn ngắm tranh anh cứ tự nhiên ghé qua.”
bấy , anh ta liền thu nét mặt cợt nhả đùa giỡn, sau đó liền nhanh ch.óng đổi sang thái độ vô cùng nghiêm túc: “Hạ Tri Hứa, ơn cô.”
Đến mối quan hệ giữa chúng tôi trở thân thiết gắn bó, tôi từng tâm sự anh ta: “Giá tôi có thể trở thông minh hơn một thì tốt biết mấy.”
Anh ta trưng ra vẻ mặt kinh ngạc hỏi ngược : “Cô không thông minh ở chỗ nào chứ?”
“Anh không biết đâu, tế là tích học tập của tôi tồi tệ lắm, nào cũng dậm chân ở vị trí bét lớp. ra giả sử anh có quen biết tôi sớm hơn, chắc chắn anh sẽ thèm kết bạn tôi đâu.”
“ dù cho có quen biết cô sớm hơn, thì tôi vẫn sẽ nguyện ý làm bạn cô.”
“Vậy thì mọi người sẽ chê anh đấy.”
“Có hề hấn gì đâu, bởi lẽ tôi cũng sẽ vào mặt lũ người đó. Đám người bọn họ có vẽ tranh đẹp được cô không? Ngoại hình có xinh xắn được cô không? Tính cách có dễ thương được cô không? Thử hỏi bọn họ lấy tư cách gì mà dám mở miệng chê cô cơ chứ.”
Nghe những lời ấy, tôi khẽ mỉm đầy e thẹn.
“Có thể kết bạn cùng cô, thật sự rất tốt.” Hoắc Mân buông một lời đượm xót xa tiếc nuối.
“Tôi sắp ra , vốn dĩ tôi không yên tâm để bạn gái một mình ở . Cô đừng có quen bạn quên mất tôi đấy nhé, còn nữa, tuyệt đối đừng có tùy tiện giao chìa khóa phòng tranh cho người khác nữa.”
“Anh đâu phải là người khác, anh là người bạn duy nhất của tôi. Chính , cho dù sau này có kết bạn , thì anh vẫn luôn là người bạn tốt nhất của tôi.”
Hoắc Mân đưa ngón tay út ra: “Móc ngoéo nào.”
“Trẻ con quá đi, không thèm.”
Tuy nói vậy, anh ta vẫn tủm tỉm kéo tay tôi: “Không được! Mau móc ngoéo đi! Cho dù tôi có ra , cô cũng phải giữ liên lạc, thường xuyên nhắn tin, gọi điện cho tôi đấy! Nếu cô không làm được, cẩn thận tôi về tìm cô tính sổ!”
“Được .”
“Hạ Tri Hứa, cô phải ăn nhiều một , nhiều một . Bởi tôi mong cô được vui vẻ, đừng cứ mãi làm cái cây cô đơn nữa.”
Tôi vốn không biết phải trả lời anh ta nào cho phải.
“Hay là đi gặp bác sĩ tâm lý nhé? Cứ xem đi trò chuyện thôi, tôi có người quen đấy.”
Tôi chỉ khẽ lắc đầu: “Không cần lo cho tôi, chỉ cần anh ấy ở đây, tôi sẽ ổn thôi.”
Tôi sẽ cứ ở đây đợi anh ấy. Để nào anh ấy mệt , chỉ cần anh ấy ghé qua nhìn tôi một cái thì tôi sẽ không còn cô đơn nữa.
“Cô học cách bản thân mình trước, hẵng người khác.”
chất là, chưa bao tôi không bản thân mình cả.
Dẫu rằng tôi không được thông minh cho lắm, tôi vẫn luôn nỗ lực thích nghi giới này, nỗ lực để trưởng theo cách của riêng mình.
tế là tôi bản thân mình, và cũng ; điều này hề mâu thuẫn, mà cũng cần phải từ bỏ.
Việc tôi không vui vẻ vốn dĩ chưa bao là lỗi của .
Anh là người duy nhất từng tìm tôi, tôi chưa bao đau khổ anh, trái tôi chỉ hạnh phúc có anh bên đời.
Bởi lẽ, giác xót xa, cay đắng mà anh mang chất cũng là bởi tôi không phải là một kẻ thầm đạt chuẩn; tôi vẫn nảy sinh khao khát muốn chiếm hữu anh, chứ phải là do anh đã làm sai điều gì.
12
Vốn dĩ hai năm trước, tôi từng đến phố của Hoắc Mân một lần, không phải để gặp anh ta.
Năm đó, báo chí đưa tin bị tấn công trong chuyến lưu diễn quảng bá ở . Chính quá đỗi lo lắng tôi liền lập tức mua vé máy qua đó ngay.
tôi đến nơi thì trời đã tối, trên đường về khách sạn, tôi bị cướp mất hết tiền và điện thoại; trong giằng co, tôi bị đ.á.n.h trúng đầu và bị rạch một vết ở tay.
Mãi cho đến tỉnh , tôi mình đã nằm trong bệnh viện . Nơi đất khách quê người, tôi biết phải tìm ai, ra mãi sau nhờ cảnh sát liên lạc được Hoắc Mân.
Tôi muốn nhờ anh ta đưa tôi đi gặp , nào ngờ xem trên mạng biết anh và Trần Hi Văn đã đến trạm tiếp theo ở Hong Kong để tiếp tục chuyến lưu diễn.
bấy , bị phóng viên Hong Kong phỏng vấn về vụ tấn công, chính miệng anh đã khẳng định mình không hề bị thương, chỉ là do truyền thông thổi phồng sự việc thôi.
Đến này, tôi sự an tâm.
Tuy nhiên, Hoắc Mân rất tức giận và trách tôi hành động bồng bột, nói rằng trước sang đây tôi liên lạc trước.
chất là tôi không hề có ý định cho biết mình đến thăm anh.
Bởi nếu anh bị thương, tôi cũng chỉ lẳng lặng túc trực phòng bệnh; tôi không muốn anh gánh nặng, hay mắc nợ tôi. Bởi lẽ, chuyện thích anh vốn là chuyện của riêng mình tôi.
Hoắc Mân giận dữ mắng: “Cô đừng nói nữa, cô đúng là đồ ngốc nghếch!”
tôi biết anh ta chỉ quan tâm đến tôi thôi, chứ không phải đang trêu chọc, ra tôi giận nào.
====================