Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/3B3yr75DNN

Vali Kéo MIAvn Larita ROTA - Size 20/24/28, Nhựa PP Dẻo Siêu Bền, Hạn Chế Bể Vỡ, Khoá TSA

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

7

“Anh có biết lúc đó em hy vọng anh đứng ra thế không, dù chỉ nói một câu ‘đừng đ.á.n.h cô ấy’. Nhưng anh không , anh thậm chí còn không .”

Trần Duệ cúi đầu, không nói .

“Chuyện anh ly , đầu anh đã biết rồi, đúng không?” tôi .

Anh gật đầu.

“Vậy quan hệ giữa ấy và người luật sư kia, anh biết không?”

Anh ngẩng đầu , trong mắt lóe một tia kinh ngạc.

“Quan hệ ?”

“Anh không biết?”

Tôi cười lạnh.

em đi, em có gửi tin nhắn cho anh, anh không thấy sao?”

“Anh thấy, đã quán cà phê đó.”

Anh nói, “Nhưng anh chỉ thấy anh ngồi đó một , không có ai khác.”

Tôi sững người.

Không có ai khác?

Nhưng rõ ràng tôi đã nhìn thấy…

“Có phải em nhìn nhầm không?”

Trần Duệ nói, “Người luật sư đó đúng là đang giúp anh thủ tục ly , nhưng giữa họ không có quan hệ khác. anh không phải loại người đó.”

Tôi im lặng.

Có lẽ thật sự là tôi nhìn nhầm.

Có lẽ đó chỉ là một động tác bình thường để an ủi thân chủ.

anh đi rồi?” tôi .

“Ừ, đi nơi khác rồi.”

Trần Duệ nói, “ ấy nói muốn rời khỏi thành phố này, bắt đầu đầu. Trước khi đi, ấy bảo anh xin lỗi em.”

“Xin lỗi?”

ấy nói đó không nên đ.á.n.h em, không nên nói những lời đó.”

ấy lúc đó mất kiểm soát xúc, không tổn thương em.”

Tôi cười một cái, nụ cười rất đắng.

“Trần Duệ, anh biết sao em nhất định phải ly không?”

Anh lắc đầu.

“Bởi em đã nhìn rõ một chuyện.”

Tôi nói, “Trong anh, em mãi mãi là người ngoài. anh có tùy tiện đ.á.n.h em, anh có tùy tiện mắng em, còn anh thì có tùy tiện phớt lờ em. Bởi trong mắt mọi người, em chỉ là người gả vào, chứ không phải người các anh.”

“Không phải như vậy…”

“Vậy là như thế ?”

Tôi cắt lời anh.

“Anh nói cho em biết, nếu lần sau xảy ra chuyện tương tự, anh sẽ thế ? Anh sẽ đứng phía em sao?”

Trần Duệ há miệng, nhưng không nói .

Sự im lặng đó chính là đáp án.

“Anh đi.”

Tôi nói, “Giấy ly em đã nhờ luật sư chuẩn bị rồi, mấy nữa sẽ gửi cho anh.”

“Em thật sự muốn ly sao?”

“Ừ.”

Trần Duệ nhìn tôi, mắt dần đỏ .

“Em không còn chút tình nữa sao? Chúng ta bên nhau hai năm…”

“Trần Duệ, tình không phải dùng thời gian để đo lường.”

Tôi nói, “Hai năm này, mỗi ngày em đều nghi , nghi anh có thật sự yêu em không, nghi trong ngôi đó em có thật sự được cần không. Bây giờ em đã nghĩ thông rồi, thay cứ luôn nghi , chi bằng kết thúc sớm một chút.”

Anh không nói , quay người đi.

Đi cầu thang, anh dừng , quay đầu nhìn tôi.

“Nếu một ngày đó em hối hận, em còn có quay không?”

Tôi nhìn anh, lắc đầu.

“Sẽ không có ngày đó.”

Anh gật đầu, xuống lầu.

Tôi đóng cửa, dựa lưng vào cửa, nước mắt cuối cùng rơi xuống.

đi tới ôm tôi.

đi, ra sẽ ổn thôi.”

Tôi vùi trong lòng rất lâu, khàn cả giọng.

Sau khi xong, tôi thấy cả người nhẹ nhõm hơn nhiều.

Chiều đó, tôi nhận được một cuộc gọi số lạ.

“Xin chào, cho cô là bà Trần phải không?”

Là giọng một cô gái, nghe còn rất trẻ.

“Tôi không phải bà Trần, tôi là Lâm Vũ.”

Tôi nói, “Cô là ai?”

“Tôi là bạn Trần , tôi họ Vương.”

Cô ấy nói, “Trần nhờ tôi gọi cho cô, cô ấy có vài lời muốn nói với cô, nhưng ngại không tiện liên lạc trực tiếp.”

Trong lòng tôi chợt căng .

“Cô ấy muốn nói ?”

“Cô ấy nói, xin lỗi.”

Người phụ nữ đó nói, “Cô ấy biết đó không đúng, nhưng lúc đó thật sự không khống chế được bản thân. Bây giờ cô ấy đã rời khỏi thành phố này, một thành phố nhỏ ở phía nam, chuẩn bị bắt đầu . Cô ấy muốn cô biết rằng cô đúng, cô nên giành lấy quyền lợi cho , không nên nhẫn nhịn như cô ấy suốt bao nhiêu năm.”

Tôi cầm điện thoại, không biết nên nói .

“Còn nữa, cô ấy nhờ tôi nói với cô một chuyện.”

Người phụ nữ đó dừng một chút.

“Cô ấy nói, trước đây cô ấy đối xử tệ với cô như vậy, thật ra là cố ý.”

“Ý ?”

“Cô ấy nói, cô ấy vẫn luôn muốn Trần Duệ ly , thấy cô không xứng với Trần Duệ.”

“Nhưng Trần Duệ không đồng ý, nên cô ấy bảo Trần nghĩ cách.”

“Trần nghĩ, nếu để cô chủ động rời đi, vẫn tốt hơn là bị đuổi đi. Cho nên cô ấy cố ý gây khó dễ cho cô, chọc giận cô, chính là muốn cô không chịu nổi mà chủ động đề nghị ly .”

Tôi sững người.

Thì ra là vậy.

Thì ra ngay đầu đã là một cái bẫy.

“Vậy tại sao cô ấy nói cho tôi những chuyện này?” tôi .

“Bởi cô ấy phát hiện cô là người tốt, không nên bị đối xử như vậy.”

Người phụ nữ đó nói, “Cô ấy nói, cô ấy là phụ nữ, biết phụ nữ sống không dễ. Cô ấy hối hận rồi, nhưng đã muộn. Cô ấy chỉ có nhờ tôi nói cho cô biết sự thật, hy vọng cô có sống tốt hơn.”

Cúp điện thoại, tôi ngồi trên giường, đầu óc trống rỗng.

Vậy ra sự gây khó dễ Trần , sự lạnh nhạt chồng, đều là do đã kế hoạch trước?

Vậy ra Trần Duệ biết hết mọi chuyện, nhưng anh ta chọn im lặng?

Tôi đột nhiên nhớ tới câu đó Trần Duệ tôi — “Nếu một ngày đó em hối hận, em còn có quay không?”

Thật ra anh ta biết sự thật, nhưng không dám nói cho tôi, bởi một khi nói ra, tức là anh ta thừa nhận sự yếu đuối và trốn tránh chính .

Tôi cầm điện thoại , định gọi cho anh ta mắng một trận.

Nhưng cuối cùng, tôi vẫn đặt xuống.

Thôi vậy.

Đã không còn quan trọng nữa.

Giấy thỏa thuận ly ký rất nhanh, Trần Duệ không đưa ra bất kỳ yêu cầu , cửa, xe cộ, tiền tiết kiệm, tất cả đều chia đôi.

Anh ta thậm chí còn chủ động nhường căn đó cho tôi, nói là bồi thường.

Tôi chối.

Tôi không muốn bất cứ thứ có liên quan anh ta, dù chỉ là một đồng.

Luật sư nhìn tôi, có chút không : “Cô Lâm, căn này giá thị trường ít nhất ba triệu tệ, cô chắc chắn muốn bỏ sao?”

“Chắc chắn.”

Tôi nói, “Tôi chỉ cần phần tiền tiết kiệm thuộc là đủ.”

“Nhưng…”

“Không có nhưng.”

Tôi cắt lời anh ta.

“Tôi không muốn có bất kỳ liên hệ với quá khứ nữa.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.