Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/9UtQfmKs4i

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 1

Tôi mặc ngủ đi xem mắt.

Kết quả vừa đến nơi, đối tượng xem mắt lại mặc vest cao cấp, cổ tay là chiếc đồng hồ có mua được cả căn nhà.

Tôi kéo kéo bộ ngủ nhàu nhĩ, rụt rè hỏi anh ta:

“Xin hỏi anh làm việc ở đâu vậy?”

Anh ta báo tên một công ty.

Tôi lại hỏi tiếp:

“Anh đi gì?”

“Hôm nay lái Maybach.” – anh ta nhàn nhạt đáp.

“Có nhà ?”

“Trong thành phố có một căn hộ lớn, ngoại ô có một biệt thự, đều do tôi tự kiếm được.”

Tôi khoát tay:

“Anh đẹp trai, anh đi đi, tôi không xứng với anh đâu.”

Anh ta tôi chọc cười:

“Không hài lòng với ngoại hình của tôi sao?”

Tôi liếc nhìn khuôn mặt chẳng khác nào Ngô Ngạn Tổ của anh ta, lí nhí nói:

“Anh không sợ tôi làm giảm chất lượng gen ưu tú của anh sao?”

1

Hỏi thì chỉ có nói là anh ta không sợ.

Thế là tôi chớp nhoáng kết hôn.

Hơn nữa còn cưới một người đàn ông ưu tú chất lượng cao.

Tôi ôm giấy chứng nhận kết hôn mới tinh trở về căn phòng thuê, lén lén lút lút khiến bạn thân chú ý.

bối, làm gì thế?”

Tôi cô ấy hù đến giật , tờ hôn thú rơi xuống đất.

Cô ấy nhặt , cau mày rồi kinh ngạc:

“Trời ạ! bối, để tránh xem mắt mà liều quá vậy, đến mức làm cả giấy kết hôn giả rồi sao.”

Cô cầm tờ giấy nghiên cứu:

“Chậc chậc, diễn viên quần ở đâu mà tìm được, đẹp trai y chang Ngô Ngạn Tổ thế này…”

giấy chứng nhận, người đàn ông có lông mày kiếm, mắt sáng, mang chút nét lai, dưới mắt trái có nốt ruồi lệ, quả có vài phần giống Ngô Ngạn Tổ – nam thần mà tôi thích.

Tôi vừa giải thích, đã vang gõ.

mở, người đàn ông đứng ngoài nhoẻn cười:

“Xin hỏi có phải cô Dư Nhạc ở đây không?”

Tôi chính là Dư Nhạc.

Bạn thân quay đầu lại, gào to:

bối, diễn viên đóng giả chồng trong giấy tờ tới tìm rồi kìa, có phải quên trả tiền cho anh ta không đó?”

Rồi lại quay sang anh ta, cười đầy mờ ám:

“Anh đẹp trai, cho xin WeChat nhé?”

“Giấy giả?” – người đàn ông hơi nhướng mày, ánh mắt trêu chọc nhìn tôi.

Tôi cúi gằm mặt, giọng giải thích với bạn thân:

“Tớ kết hôn rồi, đây là chồng tớ – Dụ Hành, bọn tớ vừa mới đăng ký kết hôn xong.”

Miệng bạn thân há thành hình chữ O.

Rời khỏi phòng thuê, Dụ Hành xách hành lý cho tôi, tận tâm đi phía .

Tôi thì y hệt nàng dâu , lon ton theo sau.

Anh đi được một đoạn, quay đầu thấy tôi vẫn giậm chân tại chỗ, môi mím nhẹ, khóe mắt mang ý cười:

“Sao thế?”

“Ờ… em sự phải theo anh về nhà ở sao?”

Dù vừa rồi nhất thời bốc đồng mà lấy giấy kết hôn, tôi biết rất ít về anh. Lỡ như anh là kẻ biến thái thì sao? Chẳng phải tôi tự đưa dê miệng hổ ?

Tôi có ngốc, cảnh giác tối thiểu này vẫn còn.

Lấy giấy kết hôn chỉ là để đối phó với mẹ và đám dì thím, chứ sự phải sống chung với một người đàn ông… thần thiếp không làm được!

“Em sợ anh ?” – Anh bước đến gần, cúi xuống để ngang tầm mắt tôi. Đôi mắt anh sáng trong, long lanh sóng nước, đẹp đến mức khiến người ta ngẩn ngơ.

Lần đầu tiên tôi tiếp xúc gần thế này với đàn ông, mặt đỏ bừng, hơi thở cũng gấp gáp:

“Kh-không phải…”

“Em sợ anh là người xấu?” – anh lại hỏi.

Tôi cúi đầu im lặng.

đỉnh đầu vang cười trầm thấp, sau đó là giọng Dụ Hành:

“Vậy thì ta đi gặp ba mẹ vợ .”

Anh cười với tôi:

“Cho em một viên thuốc an thần.”

Nửa sau, tôi dẫn Dụ Hành về nhà.

Mẹ tôi thấy tôi dắt một người đàn ông về, mừng đến nỗi bỏ cả buổi nhảy quảng trường, kéo anh ra ngồi nói chuyện lia lịa.

Mẹ tôi khi nghỉ hưu từng làm tổ trưởng dân phố, khả năng truy hỏi ngọn ngành không ai bì kịp.

Thế Dụ Hành chẳng hề thấy phiền, hỏi gì đáp nấy, vô cùng lễ phép.

Tranh thủ lúc rảnh, mẹ kéo tôi phòng tắm:

“Đứa này tốt đấy, mau giữ lấy, mẹ cổ vũ hết . Cố gắng nửa năm cưới, một năm sinh con, ba năm bế hai đứa.”

Tôi: “……”

Tôi yếu ớt tung ra quả bom:

“Mẹ, ra con…”

“Anh là ai, sao lại ở trong nhà tôi?” – bố tôi ngoài phòng khách vang , chất vấn người đàn ông ngồi ghế sofa.

Tôi còn kịp giải thích thì Dụ Hành đã “lột sạch” luôn bí mật, anh cười hiền với bố tôi:

“Chào bác, cháu là chồng của Dư Nhạc, cháu tên là Dụ Hành.”

Hỏi xem, bố già mà biết “cải bắp” vất vả trồng người ta “xới” rồi thì sẽ thế nào?

Đương nhiên là nuốt không trôi cục tức này!

Bố tôi hồi trẻ là huấn luyện viên võ thuật, nghỉ hưu tính nóng vẫn còn nguyên.

Thấy ông bắt đầu vớ lấy “xử” Dụ Hành, tôi vội chắn mặt anh:

“Bố, bố bình tĩnh, con tự nguyện lấy anh ấy.”

“Bố…” – Dụ Hành giải thích thì bố tôi chặn họng:

“Bố gì mà bố, tôi không có kiểu bố như thế!”

Mọi người: “…”

Một trận sóng gió nhờ câu nói lỡ miệng của bố tôi mà tạm thời lắng xuống.

bàn , chia hẳn làm hai phe.

Một phe là bố tôi, mắt hổ rình rập nhìn Dụ Hành.

Phe còn lại là tôi với mẹ, luôn canh chừng vệ Dụ Hành, sợ sơ sẩy là bố tôi “nuốt sống” anh.

Mẹ tôi ấy mà, kiểu mẹ vợ nhìn con rể, càng nhìn càng hài lòng.

Bố tôi công kích Dụ Hành, mẹ liền công kích lại ông.

Cảnh tượng cứ như chuỗi thức vậy.

Bố tôi đen mặt hỏi Dụ Hành:

nhìn trông lớn hơn Nhạc Nhạc nhà tôi không ít, đàn ông lớn tuổi đều nghĩ con gái dễ lừa ?”

Đối mặt với kiểu trách móc chua chát này, Dụ Hành không hề bực bội, chỉ dịu dàng nhìn tôi:

“Cháu cũng thấy không xứng với Dư Nhạc, ngay lần đầu nhìn thấy cô ấy, cháu đã xác không cưới ai khác ngoài cô ấy.”

Cứu mạng, anh ta quá biết cách nói rồi!

Bố tôi còn nói gì, mẹ tôi hừ một :

“Ông xã, hình như tôi cũng hơn ông mấy tuổi đấy nhỉ, ông không phải cũng dùng một túi cá khô lừa tôi về sao?”

Hiệp 1, bố tôi thua.

ông vẫn cam tâm, công kích tuổi xong chuyển sang công kích sự nghiệp:

trẻ làm gì? đám trai trẻ chẳng biết làm gì, chỉ biết bám bố mẹ. Tôi không muốn con gái tôi cưới một kẻ bám.”

Tôi kéo kéo tay áo bố, giọng:

“Bố, anh ấy lái Maybach.”

“Không thuê sao?”

“Ôi giời, không thôi chán lắm, bật ti vi xem cái nào.” – mẹ tôi mở ti vi, đúng lúc bản tin chiếu về Dụ Hành.

“Trong đêm thiện năm nay, một vị khách bí ẩn đã quyên góp sáu mươi triệu, anh ấy chính là tổng tài sáng lập Tập đoàn EG – Dụ Hành…”

Bố tôi nhìn Dụ Hành trong tivi, vest chỉnh tề, mặt đỏ bừng.

Cú tát này tới nhanh như lốc xoáy.

Đừng nói bố mẹ tôi, chính tôi cũng đơ người.

Bố nói Dụ Hành không xứng với tôi, tôi thấy rõ ràng là tôi không xứng với anh ấy.

Bây ly hôn còn kịp không?

xong, mẹ tôi “đóng gói” tôi đưa Dụ Hành, cười tươi dặn:

“Nhạc Nhạc nhà tôi đôi khi hơi ngốc, con chịu đựng nhiều , nếu không chịu nổi thì trả về đây, tôi dạy lại.”

Tôi: “…”

Đây là mẹ ruột tôi sao?

Mẹ vừa đi vừa hát, trong chỉ còn hai tôi.

Dụ Hành ngồi ghế lái.

Anh vừa uống chút rượu nên không lái, gọi trợ lý đến lái .

“Được rồi, em nghỉ đi.” – Dụ Hành kéo nhẹ cà vạt, động tác đơn giản mà quyến rũ, khóe mắt vì rượu hơi đỏ, trông vừa cấm dục vừa mê người.

“Có chuyện gì ?” – tôi giọng hỏi.

“Trợ lý đến, anh tìm tài xế hộ vậy.” – đôi môi mỏng anh khép mở, vì rượu mà môi đỏ như bôi son.

“Em… em lái cho.” – tôi xung phong – “Em có bằng lái.”

Anh không hề như mấy gã đàn ông tầm thường kiểu “Em cũng có bằng lái ?” hay “Anh không giao cho tài xế nữ đâu”.

Anh không nói hai lời, tháo dây an toàn, đi sang ghế phụ, mở cho tôi, mỉm cười:

“Phiền em nhé.”

Cứu tôi với!

Tại sao anh chẳng làm gì mà tim tôi cứ đập loạn?

Mặt đỏ bừng, tôi ngồi ghế lái.

“Cứ , không cần vội.” – Dụ Hành thắt dây an toàn, khích lệ nhìn tôi.

Đến chỗ ở của Dụ Hành.

Vừa , tôi sững người.

sổ sát đất siêu rộng, căn hộ cao cấp ven hồ ven biển – thứ tôi dám mơ.

Tôi cúi xuống tìm dép.

Sàn sáng bóng như gương, không để tôi làm bẩn được.

Một đôi dép thỏ hồng được đặt mặt tôi.

Tôi ngẩng nhìn anh khó hiểu.

Một người đàn ông độc thân sao lại có dép thỏ hồng?

“Anh đã dì mua sẵn.” – Dụ Hành như đọc được suy nghĩ tôi.

ơn.” – tôi cúi đầu, trong lòng vui thầm.

“Phòng ở bên phải, phòng đầu tiên, sáng sớm có ánh nắng chiếu rất đẹp. Em có ra ban công uống cà phê hoặc ngắm cảnh, nghe nhạc.”

Anh cười: “Em cứ thu xếp đi.”

Tôi phòng , thấy phòng sạch sẽ gọn gàng, ban công lớn, rèm bay phấp phới, hít sâu một hơi.

Tắm xong, trong phòng thay còn treo sẵn một chiếc váy ngủ ren công chúa.

Tôi che mặt.

Lại dép thỏ hồng, lại váy công chúa ren, Dụ Hành chuẩn kỹ thế này.

Không khéo mẹ tôi đã “bóc” hết bí mật của tôi với anh rồi.

Tắm xong bước ra, Dụ Hành ngồi sofa đọc sách.

Anh hình như cũng vừa tắm xong, mặc ở nhà đơn giản, khí chất sạch sẽ trầm lắng, ôn hòa như nước.

Cứ như có ứng, anh ngẩng đầu, thấy tôi ngơ ngẩn nhìn anh, khóe môi cong :

“Tắm xong rồi ?”

“Xong rồi thì nghỉ sớm đi.” – ánh mắt anh dịu dàng.

khi ngủ, tôi nhìn trần nhà.

Trần nhà là bầu trời sao, tôi nhìn không chớp mắt, say mê.

tôi đã thích ngắm sao, bố còn đặc biệt thuê người vẽ bức tranh sao treo trong phòng tôi.

Đó là sự quan tâm, yêu thương của người cha – ông đã làm hết khả năng .

Còn đây, cả trần nhà là bầu trời sao, tôi nằm giường như giữa vũ trụ.

Dụ Hành mới quen tôi, sao tôi thấy anh hiểu tôi tường tận, chạm đúng từng điểm yếu mềm trong tim tôi.

Trong gió mát ngoài sổ và bầu trời sao, tôi chìm giấc ngủ.

Trong mơ, có một người đàn ông mặc sơ mi trắng, dáng người cao gầy đứng bên biển, bóng lưng cô đơn, tôi không kìm được bước đến.

Anh quay lại.

Là Dụ Hành.

Anh mỉm cười đưa tay ra: “Nhạc Nhạc, ơn em.”

Tôi vừa hỏi anh ơn cái gì, thì trời đất sụp đổ, chuông điện thoại chói tai phá tan giấc mơ, bóng dáng Dụ Hành biến mất, tôi choàng tỉnh.

Tôi nắm chặt điện thoại, lần đầu thấy báo thức đáng ghét thế.

Tôi thay bước ra, Dụ Hành trong bếp mở, làm bữa sáng.

Anh mặc sơ mi trắng đơn giản, bóng lưng trùng khớp với giấc mơ.

Trong lúc tôi ngẩn ngơ, anh quay lại, nhìn tôi, mắt mày dịu hẳn:

“Tỉnh rồi, ra sáng.”

Nhìn trứng lòng đào chín vừa tới, cùng bánh sandwich thịt cuộn tôi thích, tôi ngẩng đầu:

“Sao anh biết em thích mấy món này?”

Anh cười:

“Mẹ vợ nói cho anh biết.”

ơn anh.”

“Không có gì.” – anh ngừng một chút, nói – “ ra ta đã là vợ chồng rồi, không cần khách sáo. Em có tự nhiên hưởng sự quan tâm của anh.”

Sáng sớm mà tim tôi đã đập loạn xạ như chim sẻ ngoài kia.

Tùy chỉnh
Danh sách chương