Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9AIVy0YwKM

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Nội chiến, chỉ là chuyện sớm muộn.
……
Chiếc xe địa hình cuối cùng dừng lại tại một điểm cứu hộ tạm thời.
Trong phòng học có lò sưởi, chật kín những hành khách bị kẹt lại gần đó.
Lục Thần dùng thân phận đội trưởng, sắp xếp cho tôi một phòng ký túc xá giáo viên tương đối yên tĩnh, còn gọi cả bác sĩ .
“Chỉ là tê cóng nhẹ, may là chưa bị mất nhiệt quá lâu, nghỉ ngơi mấy ngày là ổn.”
Bác sĩ xử lý xong vết cóng ở chân tôi, lại mấy tuýp thuốc mỡ rời đi.
Lục Thần bưng một bát cháo nóng, ngồi xuống bên giường.
“Ăn đi.”
Anh thổi nguội thìa cháo trong , rất nhiên bên miệng tôi.
Tôi có không quen, hai má hơi nóng lên:
“ em ăn.”
“ sưng như cà rốt còn cố gắng làm .”
Lục Thần không tôi chối, cứng rắn thìa nhét vào miệng tôi.
Cháo nấu rất nhừ, dòng ấm nóng theo thực quản trôi xuống dạ dày, vậy nước mắt tôi lại không chịu nghe lời, rơi xuống từng giọt.
Sự tuyệt vọng trước lúc ở kiếp trước, đối lập dữ dội với hơi ấm lúc này.
“Khóc ?”
Lục Thần có luống cuống, đặt bát xuống, vụng về lau nước mắt cho tôi.
“Có vẫn còn đau không?”
Tôi lắc đầu, cổ họng nghẹn lại.
“Lục Thần, cảm ơn anh. Nếu không có anh, em .”
Động tác của anh khựng lại một , khẽ thở dài.
Anh xoa nhẹ mái tóc tôi.
“Ngốc thật. Thực ra lần này, anh là em.”
Tôi sững người.
“Ý anh là ?”
“Anh xem dự báo thời tiết, biết em sẽ đi con đường này về nhà.”
Ánh mắt Lục Thần trở nên sâu thẳm.
“Anh không yên tâm về gã họ Trương kia.”
“Chúng lớn lên cùng nhỏ, tính cách em nào anh còn không rõ ? Luôn người khác thiệt thòi bản thân. Nhưng tên Trương Hạo đó…”
Anh hừ lạnh một tiếng.
“Hắn chẳng qua chỉ là túi rỗng, bề ngoài hào nhoáng thôi.”
“Lục Thần, em…”
“Suỵt.”
Lục Thần ngắt lời tôi.
“Chuyện cũ không nhắc nữa. Sau này, có anh ở đây, sẽ không ai dám bắt nạt em.”
Đêm đó, tôi thiếp đi trong sự che chở của anh.
Trong mơ không còn là cánh đồng tuyết lạnh lẽo, là một vòng thoang thoảng mùi thuốc lá nhạt và hương bồ kết.
Trưa ngày hôm sau, điểm an trí đột nhiên trở nên ồn ào.
“Mau lên! Lại có người bị thương !”
“Thảm quá, này còn sống nổi không?”
Trong lòng tôi khẽ động, dường như linh cảm điều đó.
Khoác thêm , dưới sự dìu đỡ của Lục Thần, tôi đi cổng lớn của điểm an trí.
Vài chiếc cáng đang khiêng vào.
Những người nằm cáng mặt mũi biến dạng, nhưng tôi vẫn liếc mắt một nhận ra họ.
Là gia đình của Trương Hạo.
Lúc này, bọn họ không còn ra hình người nữa.
Hai chân Trương Hạo tím đen, sưng phồng đáng sợ, rõ ràng là bị cóng nặng.
mặt Vương Thúy đầy vết cào cấu, một bên tai bị đông cứng rụng mất nửa, máu thịt bê bết.
Còn thằng bé mập kia, quấn trong khoác quân đội, nhưng thể chất yếu, lúc này đang sốt cao hôn mê.
Đáng sợ nhất là, dù nằm cáng, Trương Hạo và Vương Thúy vẫn không ngừng chửi rủa lẫn .
“Đều tại con đàn bà chanh chua như mày! Tranh khoác làm ! Nếu không mày làm đổ dầu trong xe sưởi, suýt nữa đốt cả bọn, chúng có ra nông nỗi này không?”
“Mày đánh rắm à! Là mày vô dụng! lửa cũng không nhóm nổi! Còn dám đánh tao!”
Hóa ra, thùng dầu Lục Thần lại, thật sự trở ngòi nổ cho cuộc tàn sát lẫn của họ.
không biết cách sưởi ấm trong khoang xe kín, họ suýt nữa hun mình, lại tranh giành khoác đánh túi bụi.
Cuối cùng, giữ mạng sống, họ buộc bỏ xe đi bộ, kết quả là hoặc gặp bầy sói, hoặc chỉ đơn giản là rơi xuống mương, mới biến bộ dạng thê thảm này.
thấy tôi cũng đứng trong đám đông, đôi mắt vốn xám xịt như tro tàn của Trương Hạo bỗng sáng lên một .
Anh giãy giụa muốn ngồi dậy, vươn về phía tôi.
“Tiểu Vũ! Tiểu Vũ cứu anh!”
“Anh là đi tìm em mới ra này! Em không thể bỏ mặc anh!”
Những người xung quanh không rõ chân tướng, liên tiếp quay sang tôi.
Tôi đứng bên cạnh Lục Thần, cao xuống con chó mất nhà này.
Trong lòng không hề gợn lên sóng nào.
“Tiểu Vũ, anh là Trương Hạo đây! Chồng chưa cưới của em!”
Giọng Trương Hạo khàn đặc, gào lên thê lương.
“Mau anh bệnh viện lớn đi! Chỗ này không chữa chân anh đâu! Anh có tiền, có bảo hiểm, em cứ tạm ứng tiền thuốc men cho anh trước!”
Vương Thúy cũng thấy tôi, ánh mắt vừa hận vừa tham.
“Lâm Vũ! Đồ trời đánh! Cô lại trốn ở đây hưởng phúc!”
“Mau tiền đây! Không thấy Tiểu Béo sắp ? Cô là thím nó, cô có nghĩa vụ cứu nó!”
Họ nói đầy chính nghĩa, như thể việc tôi bị họ hút máu là lẽ đương nhiên.
Xung quanh bắt đầu vang lên tiếng bàn tán khe khẽ.
“Cô gái này là người nhà họ à?”
Lục Thần bước lên một bước, chắn trước mặt tôi.
“Im miệng.”
Một tiếng quát lạnh lẽo, lập tức trấn áp toàn trường.
“Chồng chưa cưới?”
Lục Thần bật cười khinh miệt.
“Đẩy vị hôn thê xuống xe dò đường, còn cướp chống rét của cô ấy, cũng gọi là chồng chưa cưới à?”
“Những vết thương người các người là do các người tàn sát lẫn , liên quan cô ấy?”
Lời vừa dứt, đám đông lập tức nổ tung.
“ ? Đẩy xuống xe?”
“Bắt phụ nữ đi dò đường? Còn cướp ?”
“Trời ơi, có thể độc ác như vậy?”
Dư luận đảo chiều trong nháy mắt.
Ánh mắt mọi người ba kẻ cáng, thương hại biến chán ghét.
“Không! Không như vậy!”
Trương Hạo hoảng loạn, điên cuồng lắc đầu.
“Là cô xuống xe! Cô nguyện!”
“Tôi bị ép!”
Tôi bước ra phía sau Lục Thần, đứng vững.
“Camera hành trình của tôi có bản lưu đám mây. Các người ép tôi nào, cướp tôi ra , đẩy tôi xuống xe như nào, đều ghi lại rất rõ ràng.”
Câu nói này trở cọng rơm cuối cùng đè con lạc đà.
Sắc mặt Trương Hạo tái mét, không còn máu.